Polly po-cket
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326065

Bình chọn: 7.5.00/10/606 lượt.

cũng không đến mức xử tử cô ta.

Mới thất thần một chút, Mộ Thẩm Hoằng đã tiếp cận tới, “Khanh Khanh ngoan,

để ta ngửi một chút.” Hắn nhìn bông hoa hải đường trước ngực, rất muốn

vùi mặt vào nơi ấm êm đấy.

Nàng đỏ mặt, thúc hắn: “Dù đã tra ra chân tướng nhưng nghĩ lại đúng là vạn

phần nguy hiểm, nếu không phải hôm đó Kiều Vạn Phương cưỡi Trầm Tuyết

thì thiếp có thể đã mất mạng.”

“Sẽ không, bên cạnh nàng luôn có ám vệ theo sát, tuyệt đối không thể gặp

chuyện bất trắc. Dù hôm đó nàng có cưỡi Trầm Tuyết, một khi có bất

thường, ám vệ sẽ xuất hiện để cứu nàng ngay lập tức.”

Cung Khanh giật mình, “Thật sao?”

Mộ Thẩm Hoằng nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy.” Từ khi phải lòng nàng, lúc

nào cũng có người do hắn phân công âm thầm coi chừng nàng.

Thấy nàng bán tín bán nghi, hắn lại nói: “Nàng còn nhớ tết Nguyên Tiêu

không? Còn lần gặp nạn bên hồ Nguyệt, đều có ám vệ bảo vệ nàng.” Nói đến đây hắn thở dài u oán, “Chỉ tại ta không yên lòng, lần nào cũng phải

vất vả chạy đến tận nơi mới yên tâm. Khanh Khanh, nàng xem ta một lòng

si mê nàng… ” vừa nói vừa quyết đoán nhào tới.

Cung Khanh nghe được chuyện này vừa kinh ngạc vừa vui, vừa tránh hắn vừa hỏi: “Sao thiếp chưa bao giờ nhận ra?”

“Nếu để nàng nhận ra sao còn gọi là Bí Tư Doanh. Đây là lực lượng ta bồi

dưỡng từ năm mười lăm tuổi, chưa đến thời khắc cuối cùng sẽ không xuất

thủ, phải giữ được sự bí mật, không để người khác phát hiện, mới có thể ở thời khắc mấu chốt một kích là xong.”

Nàng nheo mắt, cười nói: “Thiếp cũng không được biết sao?”

Hắn véo mũi nàng, cười nói: “Chờ nàng sinh con trai ta sẽ nói với con của chúng ta, đây là chuyện của đàn ông.”

Cung Khanh đỏ mặt, để mặc hắn ôm.

Mộ Thẩm Hoằng ôm nàng nói: “Giết một người rất dễ dàng, nhưng nước có thể

nâng thuyền cũng có thể lật thuyền, phải khống chế nhiều mặt, mới có thể giữ được hồ nước sóng yên gió lặng, như vậy mới không lật thuyền. Khanh Khanh, nàng đi theo ta, cuộc sống sau này nhất định sẽ không sóng yên

gió lặng, nhưng ít nhất ta có thể cam đoan, hậu cung sẽ tuyệt đối sóng

yên gió lặng.”

Nàng nghe câu sau cùng vui đến sững sờ: “Ý của ngài là, bên cạnh ngài chỉ có mình thiếp sao?”

Hắn dùng ngón tay âu yếm môi nàng, thấp giọng nói: “Có nàng còn chưa đủ sao?”

Lòng nàng hoan hỉ dị thường, liền vòng tay ôm cổ hắn, chủ động hôn hắn.

Chăn mỏng trượt xuống, cảnh xuân phơi bày.

Hắn gấp đến mức không tháo dây yếm nàng, cúi đầu ngậm nụ hoa, hung hăng mút lấy.

Người nàng mềm nhũn, run rẩy nói: “Đừng… đừng ở đây.”

Hắn uh mơ hồ.

“Không có bể tắm.” Điện Phượng Nghi dù cũng có phòng tắm, nhưng không có bể tắm xa hoa rộng rãi như điện Hàm Chương.

Hắn cười hì hì nói: “Khanh Khanh thích ở trên con hồng nhạn sao?”

“Ngài…” nàng ngượng ngùng che miệng hắn, “Không phải, là bởi vì lát nữa không tiện đi tắm.”

Hắn khàn giọng: “Không chờ được nữa rồi, lát nữa ta bế Khanh Khanh đến điện Hàm Chương tắm.” Dứt lời, liền kéo tay nàng xuống thân dưới. Nàng muốn

giằng tay ra, lại bị hắn giữ chặt. Nơi đó đã dương cung bạt kiếm, chỉ

chờ hành động.

Đói khát đã lâu, hắn như lang như hổ, đúng là nhai hết cả xương mới hài lòng.

Đêm khuya, Thái tử phi bị cuốn chặt bởi tấm trải giường màu vàng, bị Thái tử điện hạ bế từ điện Phượng Nghi đến điện Hàm Chương.

Cung Khanh vùi đầu trốn tránh, ngượng đến không dám nhúc nhích, lòng âm thầm cầu khẩn: sắc trời đã tối, mong là các cung nữ canh cửa đã gà gật.

Dọc theo đường đi, các cung nữ canh cửa một mực cúi đầu giả vờ ngủ đông.

Cửa điện Hàm Chương, nội thị gà gật đến lệch cả đầu, ngáy pho pho trong gió Đã là nửa đêm, ngoài trời tối đen, trong bể tắm lại là một màn xuân về hoa khoe sắc, Tổng quản Lý Vạn Phúc, người có tầm nhìn nhất, hiểu rõ nhu

cầu của lãnh đạo nhất, giỏi quan sát tâm tư lãnh đạo nhất, hiểu rõ thánh ý nhất, cũng biết làm việc nhất đã cho người chuẩn bị nước nóng từ lâu, bên này Thái tử điện hạ bế Thái tử phi nương nương vừa đặt một chân vào cửa điện Hàm Chương, bên kia bể tắm đã được đổ đầy nước nóng. Chỉ có

điều nhất thời chưa kịp rải cánh hoa, chỉ có một bể mờ hơi sương.

Mộ Thẩm Hoằng ôm mỹ nhân đi thẳng đến phòng tắm sau điện, đặt cả giai nhân vẫn cuốn trong chăn lên ghế dài cạnh bể.

Lúc này, Cung Khanh mới xấu hổ hé khuôn mặt đỏ bừng ra, sẵng giọng: “Đều tại ngài, xấu hổ muốn chết.”

Thái tử điện hạ nở nụ cười phong nhã mê người: “Bọn họ không nhìn thấy.”

“Thiếp không tin.”

“Ai cũng thấy điện hạ ta bị Thái tử phi nương nương đuổi ra khỏi điện Phượng Nghi, ôm chăn gối trở về.”

Cung Khanh cười phì một tiếng: “Sáng mai cung nữ đến hầu hạ chẳng phải nhìn thấy thiếp ở chỗ này.”

“Nàng ở đây chẳng phải càng danh chính ngôn thuận?” Dứt lời, hắn đưa tay kéo

chăn như mở kén, lộ ra một thân hình trắng mịn nõn nà hơi run rẩy.

Cung Khanh e lệ che mắt, mặc dù thành thân đã được một thời gian, nhưng vẫn

không thể không một mảnh vải che thân mà tự nhiên trước mặt hắn.

Tấm thân ngọc ngà hoàn mỹ dưới ánh nến hơi nước mờ ảo như thêm phần mê

hoặc, khiến người nào đấy vừa ăn no lại thấy bụng đói cồn cào.

Cung Khanh nhìn ánh mắt hắn liền thấy không ổn,