XtGem Forum catalog
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325615

Bình chọn: 8.5.00/10/561 lượt.

ông thấy Thẩm Túy Thạch, còn tưởng là phụ hoàng ngã bệnh nên không triệu hắn.

“Không xa kinh thành. A Cửu, khi nào ngươi biết nghĩ ta sẽ điều hắn về. Nếu

ngươi còn tiếp tục ngu muội xảo quyệt, mưu đồ hãm hại người khác, ngày

hắn trở về sẽ xa xôi không hẹn.”

Mộ Thẩm Hoằng nói xong chắp tay rời đi.

A Cửu đứng tại chỗ, lòng vừa tức vừa hận, nhưng cũng chẳng thể làm gì.

Tuyên Văn Đế ngã bệnh, chuyện lớn nhỏ trong triều đều do Mộ Thẩm Hoằng

xử lý, chỉ có chờ Tuyên Văn Đế khỏe lại rồi đi cầu xin, may ra mới có

thể điều Thẩm Túy Thạch về kinh.

Mộ Thẩm Hoằng vừa tới điện Cần Chính, Hồng lư tự khanh Vạn Vĩnh Hướng cầu kiến.

Sau khi được tuyên, Vạn Vĩnh Hướng quỳ xuống bẩm: “Vi thần khấu kiến Thái

tử điện hạ. Hôm qua sứ giả Cao Xương cầu kiến, đưa tới một bức quốc thư

của Cao Xương Vương, thần muốn bẩm với Hoàng thượng.”

Lý Vạn Phúc đứng bên cạnh lập tức tiến tới nhận quốc thư từ Vạn Vĩnh Hướng trình lên Mộ Thẩm Hoằng.

Mộ Thẩm Hoằng mở quốc thư của Cao Xương Vương, sau khi xem xong, đập mạnh một tay xuống long án, cười hai tiếng.

Vạn Vĩnh Hướng trước là giật mình vì tiếng đập bàn, sau lại thấy hắn cười,

không biết quốc thư viết gì, có thể khiến Thái tử điện hạ trước giờ bình tĩnh có phản ứng đấy. Long uy khó dò, hắn cũng không dám ngẩng đầu,

lòng thấp thỏm bất an, ai ngờ một lát sau, Mộ Thẩm Hoằng lại bình tĩnh

hỏi một câu: “Đã thu xếp cho sứ thần Cao Xương Vương chưa?”

Vạn Vĩnh Hướng lập tức cung kính đáp: “Vi thần đã thu xếp cho sứ thần ở

dịch quán, danh sách cống lễ thần đã kiểm kê xong, nộp vào khố phòng.”

“Khoản đãi sứ thần cho tốt, khanh lui ra đi.”

“Vi thần tuân mệnh.”

Sau khi Vạn Vĩnh Hướng lui xuống, Mộ Thẩm Hoằng cầm quốc thư cười lạnh. Vài năm không cảnh cáo, thành ra táo bạo hơn rồi.

Ánh dương ấm áp, Tuyên Văn Đế nửa nằm trên ghế dài ở hậu điện, dưới chân

đặt một chậu than, người đắp chăn lông Tây Vực tiến cống. Trên bàn nhỏ

bên cạnh đặt mấy tấu chương Mộ Thẩm Hoằng đã phê hôm qua, chọn mấy

chuyện quan trọng nguy cấp để ông ấy xem qua.

Tuyên Văn Đế nhìn tấu chương con trai phê, lòng rất vui mừng. Từ khi hắn mười sáu tuổi liền giao một vài chuyện cho hắn làm, ví dụ như huấn luyện đội túc vệ Bí Tư Doanh bí mật trung thành, ví dụ như vi hành kinh thành và

các vùng lân cận, để thấu hiểu khó khăn của trăm họ, lớn chút nữa thì

giao ít chính sự cho hắn xử lý, tuy là để bản thân bớt việc, nhưng cũng

là rèn luyện bản lĩnh cho Mộ Thẩm Hoằng, giờ mượn cớ dưỡng bệnh, ông ấy

buông tay xem vài năm rèn luyện có kết quả thế nào, quả nhiên không phụ

kỳ vọng, xử sự điềm tĩnh tinh luyện, biết nâng lên đặt xuống, thưởng

phạt thích đáng. Giang sơn có người kế tục, đúng là chuyện đáng để vui

mừng nhất của người làm đế vương.

Nội thị đi vào nói nhỏ: “Bẩm Hoàng thượng, Thái tử điện hạ tới.”

“Vào đi.”

“Phụ hoàng.” Mộ Thẩm Hoằng bước nhẹ vào điện.

“Con tới rất đúng lúc.” Tuyên Văn Đế đặt tấu chương qua một bên, gọi con

trai ngồi xuống bên cạnh, không kiềm chế được khen ngợi mấy câu.

“Phụ hoàng quá khen.”

Tuyên Văn Đế cười hài lòng: “Con cũng sắp làm cha, chính sự xử lý hợp lý ổn thỏa, phụ hoàng cũng được yên tâm.”

“Phụ hoàng, nhi thần có chuyện muốn bàn bạc cùng phụ hoàng.”

“Chuyện gì?”

“Hôm qua Cao Xương Vương phái sứ thần đến đây, trình một bức quốc thư.”

Mộ Thẩm Hoằng trình quốc thư trong tay cho Tuyên Văn Đế.

Tuyên Văn Đế mở ra đọc, đầu tiên là nhíu mày, sau đó là ném xuống đất, giận

dữ nói: “Thật quá cuồng vọng, hoang đường viển vông.”

“Phụ hoàng bớt giận, chuyện này phụ hoàng định phúc đáp thế nào?”

“Bảo hắn mơ tưởng viển vông.”

“Nhi thần cũng có ý đấy, nhưng làm vậy hắn sẽ không tiến cống hàng năm, còn mượn cớ phát binh.”

“Cao Xương nho nhỏ có thể gây sóng gió gì, năm đó bị trẫm bình định, an phận hơn mười năm. Tên Cao Xương Vương mới lên này hoang dâm háo sắc, háo

thắng tham vui càng không đủ gây sợ hãi.”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Độc Cô Hoàng hậu bị động tĩnh trong điện gây sự chú ý nên đi vào, thấy quốc thư nằm trên sàn và Tuyên Văn Đế mặt đỏ tía tai

liền ân cần hỏi thăm.

Mộ Thẩm Hoằng nhặt quốc thư trình với Độc Cô Hoàng hậu, “Thỉnh mẫu hậu xem.”

Độc Cô Hoàng hậu vừa xem liền giận: “Thật to gan. Dám đưa ra yêu cầu này, nực cười.”

Mộ Thẩm Hoằng nói: “Đúng vậy, còn tuyên bố xuất binh. Theo nhi thần thấy,

hòa thân chỉ là cái cớ, chiếm mấy tòa thành mới là thật.”

“Chuyện hòa thân đừng hòng nghĩ đến.” Độc Cô Hoàng hậu vừa nghĩ tới chuyện con

gái duy nhất phải gả đến Cao Xương xa xôi lập tức nổi giận lôi đình.

Hòa thân là việc trước kia không thiếu, nhưng đối với Tuyên Văn Đế mà nói,

chuyện này tuyệt đối không thể. Chưa nói A Cửu là con gái duy nhất của

ông ấy, dù có tám mười cô con gái ông ấy cũng quyết không mang con gái

ra đổi an bình biên quan. Cao Xương là nơi ông ấy từng mang binh chinh

phạt thời trẻ, coi thường tận xương. Vì thế đối với quốc thư uy hiếp của Cao Xương Vương, Tuyên Văn Đế chỉ cười nhạt.

Chuyện biên quan liên quan trực tiếp đến an nguy xã tắc, Tuyên Văn Đế đã lâu

không lên triều ngay hôm sau liền lên triều, triệu tập quan viên quần

thần, bà