Độc
Cô Hoàng hậu và Mộ Thẩm Hoằng làm chủ, muốn gả cho Thẩm Túy Thạch, chỉ
sợ khó khăn chồng chất khó khăn.
Khủng hoảng vì lo cho tương lai thậm chí lấn áp cả nỗi đau phụ hoàng băng hà. Cô ta nghĩ đến địa vị thay đổi, lợi ích và quyền thế cũng chẳng còn.
Một đêm không ngủ, đến khi hừng đông ló rạng mới thiếp đi qua loa, không
biết ngủ được bao lâu, trong lúc mơ mơ màng màng nghe thấy bên ngoài có
tiếng người nói chuyện.
“Ngươi biết không, Thẩm đại nhân và Quận chúa lén quyết định chuyện chung thân.”
“Quận chúa làm sao dám?”
“Quận chúa thấy bản thân sắp bị đưa ra hòa thân, vì thế trốn nhà ra đi, trùng hợp gặp Thẩm đại nhân. Đúng là ý trời.”
“Làm sao ngươi biết?”
“Hôm đó, Giang Vương phi quỳ trước mặt Hoàng hậu nương nương tạ tội, ta chính tai nghe thấy.”
Chút ngái ngủ còn sót lại của A Cửu lập tức tiêu tan, cô ta ngồi bật dậy, bước nhanh ra ngoài.
Phòng ngoài có hai cung nữ đang trông chậu than, chính là hai người vừa nói chuyện.
A Cửu thẳng chân đá một cung nữ vào chận than, than lửa đỏ rực đổ ra thảm, xèo xèo khói đen.
Hai cung nữ hoảng sợ quỳ rạp xuống đất.
“Công chúa bớt giận.”
“Nói, Mộ Linh Trang và Thẩm Túy Thạch là chuyện thế nào?”
Cung nữ liều mạng dập đầu nói: “Nô tỳ không dám, Hoàng hậu nương nương sẽ giết nô tỳ.”
“Miễn cho ngươi tội chết, nói.”
“Hôm Nguyên Tiêu, Giang Vương phi tạ tội với Hoàng hậu nương nương. Nói là
Quận chúa trốn nhà, gặp Thẩm đại nhân, hai người lén quyết định chuyện
chung thân. Hoàng hậu nương nương nói bãi hàm Quận chúa.”
A Cửu giận đến phát run. Hay lắm, thì ra ai nấy đều lừa dối cô ta.
Tiện nhân Mộ Linh Trang thật to gan. Trong nháy mắt lửa giận bốc lên đỉnh đầu, lòng nảy sinh sát khí.
“Người đâu, đi Nam Hoa Thiện Tự.”
Mắt cô ta đỏ ngầu, quay người lấy bội kiếm Tuyên Văn Đế để lại, hùng hổ xuất cung.
Sáng sớm sương mù mông lung. Nam Hoa Thiện Tự chìm trong màn sương mờ, ẩn thế, trang nghiêm.
Giang Vương phi cùng Duệ Vương, Quận chúa, danh nghĩa là cầu phúc cho Tuyên
Văn Đế, thật sự là bị giam lỏng. Canh bên ngoài là túc vệ Độc Cô Hoàng
hậu phái tới, thấy là A Cửu Công chúa, không dám hỏi câu nào liền để cô
ta vào.
A Cửu dẫn theo mấy cung nữ nội thị xông thẳng vào, tăng lữ nhìn thấy vội
vàng bái kiến, A Cửu ngoảnh mặt làm ngơ, đi thẳng vào tăng phòng phía
sau.
Chủ trì vội vã chạy tới, nhìn thấy A Cửu vội nói: “Công chúa giá lâm, bần tăng không nghênh đón từ xa.”
“Quận chúa ở đâu?”
“Mời Công chúa đi lối này, Quận chúa ở phòng thứ hai gian phía Tây.”
A Cửu xông thẳng tới, giơ chân đá văng cửa phòng.
Mộ Linh Trang đang ngồi trước gương đồng, thị nữ giúp cô ấy chải đầu. Nhũ
mẫu Chu thị đứng bên cạnh, dùng khăn lụa lau tay cho cô ấy, bàn tay búp
măng trắng nõn như ngọc. Trong nắng sớm, mái tóc đen dài bóng mượt như
tỏa sáng, gương mặt chưa phấn son thuần khiết như phù dung.
A Cửu nhìn vẻ đẹp thanh tân đấy càng thêm ghen ghét. Cô ta tiến tới, chĩa kiếm về phía Mộ Linh Trang, nghiến răng nghiến lợi mắng một câu: “Tiện
nhân.”
Mộ Linh Trang nhìn thấy cô ta cầm kiếm thì biến sắc. Nhưng chỉ một thoáng liền tỉnh táo lại, thản nhiên nhìn A Cửu.
“Cớ sao Công chúa nói vậy?”
“Ngươi vô liêm sỉ dụ dỗ Thẩm Túy Thạch.”
“Ta không làm.”
“Ngươi dám chối?”
A Cửu giận dữ, đâm về phía Mộ Linh Trang.
Cung nữ chải đầu sợ hãi hét lên, dưới tình thế cấp bách, Chu thị nhào tới
chắn cho Mộ Linh Trang, kiếm đâm vào ngực phải Chu thị, máu tươi phun ra người Mộ Linh Trang.
Cung nữ run rẩy, Mộ Linh Trang biến sắc, đỡ Chu thị lạnh lùng nói: “A Cửu, ngươi dám lạm sát người vô tội!”
A Cửu cười lạnh, “Ta muốn giết tiện nhân nhà ngươi.”
“Ngươi dám to gan giết người trước phật!” Mộ Linh Trang lạnh lùng nhìn A Cửu,
không hề sợ hãi. “Ngươi sẽ bị đày vào địa ngục A Tỳ vĩnh viễn không được siêu sinh.” (địa ngục A Tỳ: Không gián
đoạn, chịu khổ liên tục. Đây chỉ cho cảnh giới địa ngục đau khổ nhất,
trong ấy tội nhân bị hành hạ liên tục. Địa ngục có tám loại, loại khổ
nhất gọi là ngục A Tỳ. A Tỳ nghĩa là không xen hở, không gián đoạn. Có
sách dịch địa ngục A Tỳ là Địa ngục vô gián)
A Cửu dừng khua kiếm, chỉ vào Mộ Linh Trang nhưng không đâm ngay.
Mộ Linh Trang không chút sợ hãi: “Ngươi cậy là Công chúa, tác oai tác
quái, vô pháp vô thiên, đừng nói Thẩm Túy Thạch không thích ngươi, không có một người đàn ông nào có thể thích ngươi.”
A Cửu nổi cơn thịnh nộ, hét lớn: “Im lặng, tiện nhân vô sỉ hạ lưu.”
“Mộ Linh Trang ta không thẹn với lòng, không chèn ép ai, không ỷ thế hiếp
người, cũng không hoành đao đoạt ái, Thẩm Túy Thạch cam tâm tình nguyện
kết tình trăm năm với ta. Ngươi cậy là Công chúa, dùng cường quyền ép
buộc, uy bức lợi dụ, bất chấp thủ đoạn, đấy mới là ti bỉ hạ lưu, không
biết liêm sỉ.”
“Tiện nhân nhà ngươi, ta sẽ rạch nát mặt ngươi, xem ngươi còn quyến rũ đàn
ông thế nào.” A Cửu đâm về phía Mộ Linh Trang, khi mũi kiếm sắp chạm đến mắt phải Mộ Linh Trang, Giang Vương phi đột nhiên nhào tới, giữ tay A
Cửu.
“Công chúa bớt giận.”
“Buông ra.”
Giang Vương phi sao có thể buông, vừa giữ tay A Cứu vừa xin lỗi, mong cô ta bớt giận.
A Cửu đang lửa