Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324354

Bình chọn: 9.5.00/10/435 lượt.

ướng quân.”

Cung Khanh mỉm cười, “Không sai, Linh Tuệ biểu muội và Y Tướng quân đúng là một đôi người ngọc.”

Hai người kẻ xướng người hoạ, trong nháy mắt liền an bài hôn sự của Trịnh

Linh Tuệ, Độc Cô Thái hậu mục đích không thành, trong lòng vừa hận vừa

tức, nhưng không thể làm gì được. Nhìn sự đối xử thâm tình chân thành

của con trai dành cho Cung Khanh, chỉ cảm thấy chói mắt khó chịu.

Đã có khúc mắc thì khó tiêu trừ. Độc Cô Thái hậu vẫn chưa quên cuộc nói

chuyện hôm cung biến. Bà ta cũng biết đã trải qua hồi khắc khẩu kia,

Cung Khanh tuyệt đối không đối xử chân thành với mình nữa, vì thế mới

vội vã muốn tìm một người mình có thể tin đặt vào hậu cung. Không ngờ

con trai thẳng thắn cự tuyệt, hôm sau liền ban hôn cho Trịnh Linh Tuệ.

Hôn sự của Y Bằng Cử và Trịnh Linh Tuệ tổ chức vô cùng náo nhiệt.

Đế hậu đích thân tới Y phủ chủ trì hôn lễ, có thể nói vinh quang vô thượng.

Trịnh Linh Tuệ là một cô gái thông minh, tính tình rộng rãi, vui vẻ đi lấy

chồng, không chút ấm ức. Cô ấy vốn là con nhà tướng, từ nhỏ đã ái mộ võ

tướng, Y Bằng Cử tuấn tú cao lớn, rất hợp nguyện vọng của cô ấy.

So với bị Độc Cô Thái hậu gượng gạo nhét vào giữa Mộ Thẩm Hoằng và Cung

Khanh làm một phi tần đáng ghét, kết cục này đúng là hoàn mỹ không thể

chê được.

Cung Khanh nhìn đôi tân lang tân nương, vừa cao hứng vừa khổ sở, bởi vì còn một đôi tình nhân khác đang bị nhốt ở Hình Bộ.

Rời khỏi Y phủ, Cung Khanh liền nói với Mộ Thẩm Hoằng: “Hoàng thượng định khi nào thả Mộ Linh Trang và Thẩm Túy Thạch.”

Mộ Thẩm Hoằng đau đầu chống tay lên trán, day huyệt thái dương đáp: “Mẫu hậu không chịu nhượng bộ.”

“A Cửu chết đã nhiều ngày, mẫu hậu cũng nên buông tay. Mấy ngày nay, tìm lúc bà cao hứng Hoàng thượng nên nhắc lại.”

Mộ Thẩm Hoằng đưa tay vỗ về bụng Cung Khanh, gật đầu nói: “Được.”

Ba ngày sau, Trịnh Linh Tuệ cùng chồng tới thỉnh an Độc Cô Thái hậu. Độc

Cô Thái hậu nhìn dáng vẻ tươi tắn tân hôn của Trịnh Linh Tuệ, cũng chỉ

có thể tiếc nuối trong lòng, cười nói cùng cô ấy.

Lúc này, Mộ Thẩm Hoằng cùng Cung Khanh đến thỉnh an Độc Cô Thái hậu. Trịnh

Linh Tuệ tham kiến đế hậu xong liền cùng Y Bằng Cử xuất cung.

Thấy Độc Cô Thái hậu có vẻ cao hứng, Mộ Thẩm Hoằng liền nói: “Mẫu hậu, Hình

Bộ đã tra rõ, Mộ Linh Trang và Thẩm Túy Thạch không hề hay biết hay can

dự với chuyện Duệ Vương làm phản, nhi tử nghĩ nên thả hai người.”

Độc Cô Thái hậu vừa nghe liền sa sầm nét mặt: “Duệ Vương giết em gái của

con, con cũng nên giết em gái của hắn mới đúng, giờ còn muốn thả người.

Con làm thế có phải với A Cửu không?”

“Mẫu hậu, cái chết của A Cửu không liên quan với Linh Trang, hơn nữa cô ấy

đã bị bãi hàm Quận chúa, chỉ là thường dân, vây cánh Duệ Vương nhi tử sẽ không bỏ qua, nhưng không thể lạm sát người vô tội.”

“Chỉ Mộ Chiêu Luật chết đi không giải được mối hận trong lòng ta, phải bắt Thẩm Túy Thạch và Mộ Linh Trang chôn theo A Cửu.”

Cung Khanh lên tiếng: “Mẫu hậu, Mộ Linh Trang đã là vợ của Thẩm Túy Thạch,

không còn là Quận chúa từ lâu, khẩn cầu mẫu hậu niệm tình Thẩm Túy Thạch từng có ơn với con, thả vợ chồng hắn.”

Độc cô Thái hậu vẫn luôn canh cánh chuyện Cung Khanh xuất cung một mình,

đang lúc lửa giận dâng lên, liền không nghĩ mà nói luôn: “Ngươi không

biết xấu hổ sao, ngươi xuất cung một mình, đi tìm Thẩm Túy Thạch nương

tựa, truyền ra ngoài thì vẻ vang lắm sao? Mấy ngày ngươi ở Đồng Châu, ở

cùng ngõ với Thẩm Túy Thạch, chuyện thương phong bại tục như thế, sao

dám lộ ra? Giờ còn muốn rêu rao hắn là ân nhân của người, thật là thiếu

suy nghĩ.”

Cung Khanh biến sắc, giận đến cắn môi. Hoàn toàn không ngờ Độc Cô Thái hậu có thể nói thế.

“Mẫu hậu nói thế sai rồi, lý do gì khiến con phải rời cung mẫu hậu rất rõ.

Vì A Cửu, mẫu hậu gạt mẹ con con qua một bên không để ý, cũng gạt cả

Hoàng thượng qua một bên.”

Độc Cô Thái hậu vừa nghe Cung Khanh vạch trần thì sợ con trai khúc mắc với

mình, liền chặn lời: “Là ngươi tự mình rời kinh, ta không cấm cản gì.

Sau khi ngươi đi, ta lập tức phái Độc Cô Đạc đi tìm ngươi, sợ ngươi gặp

bất trắc, ai ngờ ngươi lại đi tìm Thẩm Túy Thạch nương tựa.”

Cung Khanh giận mà nói: “Mẫu hậu, con làm việc quang minh lỗi lạc, có Y Bằng Cử và mọi người làm chứng.”

Độc Cô Thái hậu cười lạnh: “Vậy lúc ngươi bị Duệ Vương áp giải đến biệt viện của hắn, ở đó xảy ra chuyện gì, kẻ nào làm chứng?”

Cung Khanh giận đến tái mặt, đứng dậy bỏ đi.

Mộ Thẩm Hoằng bị chọc giận, đứng dậy nói: “Mẫu hậu, chuyện này đừng bao giờ nhắc lại nữa. Trẫm tin tưởng Hoàng hậu.”

Độc Cô Thái hậu nói: “Ta không quan tâm, tóm lại không thể thả Mộ Linh Trang, ta muốn nó và Thẩm Túy Thạch chết trước mộ A Cửu.”

Mộ Thẩm Hoằng không để ý tới Độc Cô Thái hậu, ra khỏi điện Tiêu Phòng.

“Khanh Khanh.” Mộ Thẩm Hoằng đuổi theo Cung Khanh, nói nhỏ: “Mẫu hậu nói chưa suy xét, nàng chớ để trong lòng.”

“Thiếp quang minh chính đại, vì bảo vệ đứa con trong bụng mà lao tâm khổ tứ,

giờ còn bị làm nhục thế này.” Cung Khanh rưng rưng lệ, gạt tay Mộ Thẩm

Hoằng.

Mộ Thẩm Hoằng vội vàng ôm nàng, dịu dàng nói: “Khanh Khanh, ta tin nàng.”


pacman, rainbows, and roller s