nàng khiến nàng rất không thoải mái, nghĩ
đến bốn mỹ nhân trong ngự thư phòng càng thêm buồn bực.
Ngồi một hồi, Cung Khanh sai nhũ mẫu bế Mộ Doanh đi tắm nắng, nói với Độc Cô Thái hậu: “Mẫu hậu, thần tức có chuyện này muốn nói riêng với mẫu hậu.”
Độc Cô Thái hậu nhìn nàng một chút rồi cho cung nữ lui.
“Mẫu hậu, bốn cung nữ trong ngự thư phòng thần tức đã chuyển đi chỗ khác.”
Độc Cô Thái hậu vừa nghe liền nổi giận: “Hậu cung chưa đến lượt ngươi độc tài. Ngươi không sinh được con trai, ai gia sẽ quản.”
“Tâm ý của mẫu hậu thần tức xin nhận thay Hoàng thượng. Mẫu hậu yên tâm,
thần tức nhất định sẽ sinh được hoàng tử.” Cung Khanh dừng một chút nói: “Phụ hoàng băng hà thế nào, Hoàng thượng không biết rõ ràng, nhưng mẫu
hậu hẳn là rõ hơn ai hết. Thần tức cũng không muốn truy xét đến cùng,
nhưng nếu mẫu hậu làm chuyện quá đáng, thần tức khó mà đảm bảo sẽ không
nói với Hoàng thượng vài chuyện ngày đó.”
“Ngươi… ngươi dám uy hiếp ai gia!”
“Mẫu hậu, thần tức không muốn mẫu hậu và Hoàng thượng nảy sinh hiềm khích,
vì thế mới không nói tiếng nào. Gia hòa vạn sự hưng, chúng ta tuy là
hoàng gia, nhưng cũng thế thôi. Thần tức chỉ muốn hậu cung yên bình hòa
hợp. Mẫu hậu là mẹ đẻ hoàng thượng, thần tức chắc chắn hiếu kính. Nhưng
thần tức tính ghen tuông, thỉnh mẫu hậu thông cảm. Mẫu hậu muốn quyết
định chuyện gì cũng được. Chỉ riêng chuyện nạp phi cho Hoàng thượng thì
thần thiếp không đồng ý.”
Cung Khanh dứt lời liền đứng dậy thi lễ.
“Mẫu hậu bảo trọng thân thể, thần tức cáo lui.”
Độc Cô Thái hậu vừa chột dạ vừa tức giận, không nói được tiếng nào, trơ mắt nhìn Cung Khanh bế Công chúa đi.
Cuộc nói chuyện đấy dù có thể chặt đứt ý nghĩ của Độc Cô Thái hậu, nhưng áp
lực sinh con trai vẫn như một tấm lưới giăng sẵn trên đầu nàng chỉ chờ
ập xuống, vì vậy cũng chỉ có thể tích cực phối hợp hoàng thượng cố gắng
cày cấy, khi Mộ Doanh nửa tuổi, nàng lại có bầu.
Lần này không giống lần đầu, ba tháng đã thấy bụng, bẩy tám tháng thì to đến đáng sợ. Tiết Lâm Phủ chẩn đoán là thai đôi.
Mộ Thẩm Hoằng vừa mừng vừa sợ, lần này càng thêm cẩn thận, chỉ hận không
thể đặt Cung Khanh trong lòng bàn tay, ra ra vào vào đều có hơn mười
người đi theo hầu hạ, đến tháng thứ bẩy, Cung phu nhân và tiểu Quốc cữu
Cung Dự đều được đón vào cung.
Đến ngày sinh nở, Mộ Thẩm Hoằng chẳng còn lòng dạ nào lên triều, lại đi lòng vòng ngoài cửa chờ con chào đời.
Trong điện, Cung Khanh nằm trên giường, nắm chặt tay mẫu thân, vã mồ hôi.
Cung phu nhân đau lòng nói: “Chỉ mong lần này có thể sinh con trai, không phải mang nặng đẻ đau nữa.”
Đến giờ Cung Khanh có thể nói là mọi sự hài lòng, chỉ có một áp lực duy
nhất là sinh con trai, mặc dù Mộ Thẩm Hoằng sủng ái nàng, cũng rất yêu
chiều Công chúa Mộ Doanh, nhưng nói thế nào ngôi vị hoàng đế cũng cần
người thừa kế, nàng nhất định phải sinh con trai.
Độc Cô Thái hậu gần đây nói ra nói vào rất nhiều lời đại loại nếu Cung
Khanh không sinh được con trai thì phải bổ sung hậu cung cho Mộ Thẩm
Hoằng. Áp lực vô hình khiến Cung Khanh lo âu, dù nàng thích con gái,
nhưng cũng hy vọng sinh được con trai. Có người thừa kế ngôi vị hoàng
đế, ngoài có triều đình, trong có hậu cung mới có thể an ổn.
Lần này nhanh hơn lần đầu rất nhiều, sau giờ Ngọ đã sinh.
Cung phu nhân vừa thấy là tiểu Công chúa thì tim như muốn bắn ra, lần trước
đã sinh công chúa, lần này cũng sinh công chúa, ông trời ơi.
Độc Cô Thái hậu phạm sao Cửu Nữ, tức là phải sinh chín con gái mới ngừng.
Mong là đừng di truyền điều đấy, Cung phu nhân căng thẳng niệm A Di Đà
Phật.
Mộ Thẩm Hoằng chờ ở bên ngoài, nghe nói là một Công chúa, hoan hỉ vô cùng, lòng thấp thỏm y hệt Cung Khanh, hắn cũng thích con gái, nhưng là một
hoàng đế, sinh con trai củng cố giang sơn đúng là nhiệm vụ hàng đầu, bắt buộc hoàn thành.
Cung Khanh đúng là sinh đôi. Rất nhanh sau đó, đứa bé thứ hai chào đời, Cung phu nhân lo lắng nhìn, đến khi thấy là con trai thì mừng như điên,
không để ý đến con gái nữa, vội chạy ra ngoài báo với Mộ Thẩm Hoằng:
“Hoàng thượng, con trai, con trai.”
Hoàng thượng kích động run rẩy nói: “Thật sao.”
“Phật tổ phù hộ, cuối cùng cũng sinh được con trai.” Cung phu nhân kích động
phát khóc, so với lúc sinh Cung Dự có thể nói là kích động gấp trăm,
haizzz, đáng thương thay lòng cha mẹ. Nếu Cung Khanh còn chưa sinh được
con trai, chắc Cung phu nhân sẽ phát điên.
Hoàng thượng không chờ được nữa, vội cùng Cung phu nhân đi vào.
Bà đỡ đang tắm qua cho đôi long phượng thai.
Hoàng thượng kích động hai tay run run, nhìn mà cười toe toét.
“Khanh Khanh vất vả rồi.”
Cung Khanh không còn chút sức lực nào, nghe sinh được hoàng tử liền thấy hoan hỉ trong lòng, trút được gánh nặng ngàn cân.
Mặc kệ Hoàng thượng kích động lảm nhảm bên tai, nàng nhắm mắt ngủ.
Hai bé sinh đôi đặt nằm cạnh nhau trên giường nhỏ, nhìn qua giống nhau như đúc, tựa như hai cục bột.
Hoàng thượng vui rạo rực nói: “Ai nấy đều nói trẻ con mới sinh nhăn nheo xấu
xí, sao con của trẫm lại khả ái thế này, haizzz, đúng là cha mẹ đẹp thì
con cái không tầm thường.”
Cung ph