Snack's 1967
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329404

Bình chọn: 10.00/10/940 lượt.

nhất định sẽ

đến cáo biệt, nhưng đợi hồi lâu mà không thấy bóng dáng tiểu thư, nóng

lòng liền sai nô tỳ đi mời tiểu thư, thế này thật trùng hợp, chắc là

tiểu thư cũng nghe được tiếng lòng Thái phi, huyết mạch tương liên quả

nhiên không tầm thường.”

“Thái phi bệnh thế nào?”

“Tối qua ăn điểm tâm xong thấy khô họng, nhất thời chờ không kịp uống trà lạnh, kết quả đau bụng.”

“Đã thỉnh thái y chưa?”

“Vừa đi thỉnh, người còn chưa tới.” Nói đến đây, Ninh Tâm khẽ trách âu yếm:

“Tiểu thư sao không năng đến thăm Thái phi, hiếm khi tiến cung, giờ đã

lại về. Thái phi ngày ngày mong ngóng tiểu thư tới trò chuyện với ngài.”

Cung Khanh quẫn bách cười cười, lòng thầm nói, ta rất muốn đến thăm lão nhân gia, nhưng lại sợ bà cụ gài ta, để ta “tình cờ gặp gỡ” người nào đó,

rất khó xử.

Hai người vừa nói vừa vào tẩm cung của Thái phi.

Hướng Thái phi nửa nằm nửa ngồi trên giường, nhìn thấy Cung Khanh liền vươn

tay, “Nha đầu không có lương tâm, hiếm khi vào cung cũng không đến thăm

ta, chê lão thái bà ta vừa già vừa buồn tẻ sao?”

Cung Khanh tiến tới, cầm tay Thái phi, cười hì hì: “Thái phi nói gì vậy, lão nhân gia ngài vui tính như vậy, không biết bao nhiêu người thích.”

“Thích mà ngươi lại không đến.” Hướng Thái phi không nhịn được véo má Cung Khanh, vô cùng trìu mến.

Cung Khanh chỉ cười hì hì không nói, lòng thầm nhủ: cháu sợ đến lại bị lão nhân gia gài.

“Hôm nay sẽ về sao?”

“Vâng, vì phải về nên cháu tới cáo biệt Thái phi.”

Hướng Thái phi vừa nghe liền sầm mặt: “Nha đầu không có lương tâm, bà ngoại cô bị bệnh, vậy mà không chịu ở lại thăm nom?”

Ninh Tâm lập tức nói: “Đúng vậy, Thái phi tuy không thiếu người hầu hạ,

nhưng cũng chẳng thân thích gì, tiểu thư nên ở lại hai ngày, chờ Thái

phi hết bệnh hãy đi. Thái phi thương yêu tiểu thư nhất, ngày ngày ngóng

trông, nhắc nhở. Tiểu thư không đến, không biết Thái phi đã đau lòng thế nào đâu.”

Cung Khanh lập tức cảm thấy cắn rứt lương tâm, nếu để Thái phi và Ninh Tâm

nói tiếp thì nàng đúng là loại nhẫn tâm, quá lời thêm một chút chính là

bất hiếu. Giờ Thái phi đã bệnh, chắc không còn tinh lực đâu gài nàng,

trốn trong cung Trùng Dương, A Cửu cũng không thể tìm tới làm khó, nghĩ

vậy, Cung Khanh cười nhận lời.

“Vậy Khanh nhi ở lại thêm hai ngày chăm sóc bà ngoại cô.”

Hướng Thái phi vừa nghe liền vui ra mặt, nắm chặt tay Cung Khanh: “Đứa bé ngoan, bà ngoại cô biết con hiếu thảo.”

“Vậy để cháu đi báo với biểu tỷ một tiếng.”

“Nô tỳ sai người đi là được.” Ninh Tâm nhanh chóng sai thị nữ: “Đi cung

Minh Hoa báo với tiểu thư Hướng Uyển Ngọc, Thái phi bị bệnh, Cung tiểu

thư ở lại chăm sóc Thái phi vài ngày, Hướng tiểu thư cứ về trước.”

Cùng lúc đấy, trong cung Minh Hoa, Hướng Uyển Ngọc vừa tỉnh, nghe báo Hướng

Thái phi bị bệnh, liền cùng cung nữ đến cung Trùng Dương. Thứ nhất cô ta cũng phải cáo biệt Thái phi, thứ hai cũng muốn hỏi Cung Khanh một chút, rượu hoa thần ban có chuyện gì, sao cô ta lại say?

Trước mặt Thái phi, Hướng Uyển Ngọc không tiện lên tiếng hỏi, một mực nháy mắt ra hiệu với Cung Khanh.

Cung Khanh hiểu ý cô ta, liền nói với Hướng Thái phi: “Thái phi, cháu và tỷ

tỷ có chuyện riêng muốn nói, Thái phi đừng nghe lén.”

Thái phi cười vẫy tay: “Các tiểu nha đầu thì có chuyện riêng gì chứ, chắc lại là công tử nhà ai tuấn tú phong độ.”

Cung Khanh cười phì: “Thái phi đoán chuẩn quá.”

Hướng Uyển Ngọc và Cung Khanh đi ra hành lang, lập tức liền hỏi: “Vừa rồi ta

thật sự say rượu sao? Vô lý, bình thường ta ở nhà uống đến chén thứ mười lăm cũng không say.”

“Bởi vì trong rượu kia Công chúa đã hạ dược, nghe Tiết Giai nói, một giọt liền say.”

Hướng Uyển Ngọc vừa nghe liền giận đến đỏ mặt, “Rốt cuộc tỷ muội chúng ta đắc tội cô ta chỗ nào mà phải năm lần bảy lượt hãm hại. Cậy là Công chúa

thì có thể coi trời bằng vung thế sao?”

“Có lẽ cô ta đang lúc tâm trạng xấu, trêu người làm vui, vừa rồi muội nghe cung nữ nói, Hứa Cẩm Ca và Lý Sùng Minh cũng say.”

“Hai người kia chọc vào cô ta thế nào? Thấy ai đẹp hơn liền ngứa mắt sao?”

Cung Khanh cười khổ: “Ai biết được, dù sao rốt cuộc lễ hội hoa cũng kết thúc rồi.”

Hướng Uyển Ngọc hung hăng nói: “Muội xem đi, cô ta gieo gió gặt bão, một ngày kia ta nhất định sẽ đòi cho hết nợ.”

“Hay tỷ tỷ ở lại cùng muội thêm hai ngày, Thái phi bị bệnh, chúng ta chăm sóc bà cụ hai ngày.”

Hướng Uyển Ngọc lập tức nói: “Thái phi nhiều người hầu hạ như vậy, ta thấy

một mình muội muội cũng đủ rồi, hơn nữa ta không muốn ở trong cung thêm

ngày nào.”

Hướng Uyển Ngọc muốn về nhà ngay, cáo biệt Hướng Thái phi xong liền ra khỏi cung về nhà.

Cung Khanh cũng không muốn ở lại trong cung, nhưng không nhẫn tâm rời đi,

tốt nhất là Thái phi khỏi bệnh thật nhanh, vì vậy, nàng hỏi Ninh Tâm:

“Cô cô thỉnh Tiết thái y sao?”

“Đúng vậy, mỗi khi Thái phi có bệnh, từ trước tới nay đều là thỉnh ông ấy.”

“Làm thế rất đúng.” Chỉ mong Tiết thái y có thể chữa cho nhanh.

Tiết thái y đến chần bệnh, cùng Hướng Thái phi hiểu mà không nói. Nữ nhân

hậu cung bệnh thật thì ít, bệnh vờ thì nhiều, ví dụ như Hướng Thái phi

đây, từ khi còn trẻ đã thường