mẫu, tự do tự tại, không người quản thúc.
Thứ tư, hắn là võ tướng, lòng dạ tương đối rộng lượng, hẳn sẽ không để ý lời đồn giữa Thái tử và Khanh nhi.”
Cung phu nhân liệt kê rõ ràng các lợi ích một lần, nghe xong điều cuối cùng, thân là một quan văn, lòng Cung Thượng thư thoáng một bóng ma.
Cung phu nhân vui rạo rực nói: “Trước kia thiếp cũng rất thích hắn, nhưng
lúc đấy nghĩ hắn là quan võ, sợ tương lai có chiến sự sẽ điều động đến
hắn, nhưng hôm nay chúng ta không thể kén chọn như thế nữa, phu quân nói đúng không?”
Cung Cẩm Lan sờ sờ bộ râu đẹp, ừ một tiếng, nói: “Phu nhân vất vả rồi, phu nhân cảm thấy vi phu lòng dạ hẹp hòi sao?”
“Đương nhiên không phải, phu quân rộng lượng như biển cả bao la.”
Cung Cẩm Lan ấp úng hỏi: “Phu nhân từng ra biển sao?”
Cung phu nhân sẵng giọng: “Phu quân nghi ngờ sức tưởng tượng của thiếp sao?
Chưa từng ăn thịt heo cũng thấy heo chạy, hồ Thái Dịch thiếp thường
xuyên tới?”
Cung đại nhân thầm quyết định, nếu có dịp, có lẽ nên đưa phu nhân ra biển một lần.
Cung phu nhân xoay người đi tìm con gái.
Cung Khanh vừa nghe đến tên Nhạc Lỗi liền đỏ mặt.
Cung phu nhân cười hì hì hỏi: “Con có thích hắn không?”
Không đợi Cung Khanh trả lời, bà đã nói: “Dù sao ta cũng thật thích. Con chưa được thấy, tư thế phi thân của hắn rất oai vệ đẹp mắt, như múa như bay. Không ngờ khinh công trong truyền thuyết là có thật, đúng là đẹp đến
ngây người, mê chết người .”
Cung Khanh: “…” Mẫu thân ngài có thể háo sắc hơn không?
“Tương lai, con có thể để hắn ôm con phi thân lên nóc nhà ngắm trăng ngắm sao.”
“Còn có để hắn ôm con đạp nước phi thân.”
“Còn có thể… “
Cung Khanh cười cắt lời: “Mẫu thân, sức tưởng tượng của ngài thật quá phong phú .”
“Đương nhiên.” Cung phu nhân lại hỏi: “Nói đi, có thích hắn không.”
Cung khanh e thẹn, cúi đầu không nói. Đối với Nhạc Lỗi, nàng rất có thiện
cảm, tết Nguyên Tiêu, hắn dẫn người đến giải cứu nàng, hình ảnh đấy vẫn
khắc sâu trong trí óc. Nghĩ đến đêm hôm đấy, nàng đột nhiên nhớ ra mặt
nạ trừ tà kia. Giờ hắn đang ở đâu? Vì sao mãi không tìm đến, rõ ràng nói muốn một giai thoại phong lưu, không lẽ chỉ là trêu chọc nàng? Lòng
nàng vẫn nhớ đến người kia, nhưng lâu thế vẫn không thấy hắn cầm viên
trân châu đến để nàng tạ ơn, có lẽ hắn đã quên nàng từ lâu. Ngoài buồn
bã, ngoài một mình hoài niệm, nàng còn có thể làm gì?
Nàng bất tri bất giác thở dài, đó là lần đầu tiên rung động trong đời, đáng tiếc lại mờ ảo vô tung.
Cung phu nhân thấy nữ nhi xấu hổ cúi đầu, biết là nàng ngầm đồng ý, liền kích động tiến cung thăm Hướng Thái Phi.
Hướng Thái phi thấy Cung phu nhân liền kinh hãi: “Thanh Thư, sao cháu lại gầy thế?”
Cung phu nhân vừa nghe liền thở dài thườn thượt, lộ vẻ tủi thân ấm ức. Hướng Thái phi thấy thế, vội vàng cho cung nữ lui.
Cung phu nhân liền kể hết chuyện đã phát sinh thật tỉ mỉ, sống từng đấy năm
đúng là chưa bao giờ phải lo âu thế. Vốn nghĩ sinh được con gái xinh đẹp như tiên, nhất định phải chọn một tài tuấn bậc nhất thiên hạ mới bằng
lòng gả đi, vì thế bao người cầu hôn bà vẫn chưa nhận lời, khó khăn lắm
mới thấy người vừa ý, ai ngờ con gái lại đến nông nỗi không lấy được
chồng. Nhưng đầu sỏ lại là Đông Cung Thái tử, có ấm ức đến đâu cũng chỉ
có thể cố chịu đựng mà nuốt ngược vào trong.
Hướng Thái phi đã nhìn quen sóng gió hậu cung, chỉ cười như mây gió thoáng
qua: “Ta cứ tưởng chuyện to tát thế nào khiến cháu lo âu đến thế?”
Cung phu nhân trả lời: “Thấy Khanh nhi có khả năng không lấy được chồng cháu sao có thể không nóng ruột? Vì thế mới tiến cung cầu xin cô. Lúc này
chỉ còn một cách, là đi nhờ Hoàng thượng ban hôn, cháu thấy Tả Vệ Tướng
quân Nhạc Lỗi không tệ, xin nhờ Thái phi làm chủ cho Khanh nhi.”
Hướng Thái phi vừa nghe mấy chữ “Tả Vệ Tướng quân”, liền thầm mắng cháu gái
nhà mình không có tiền đồ. Tả Vệ Tướng quân sao có thể so sánh với Thái
tử? Mộ Thẩm Hoằng rõ ràng là có ý với Cung Khanh, nếu cầu hoàng đế ban
hôn, dứt khoát nói thẳng xin hắn ban hôn Cung Khanh với Thái tử, vậy
chẳng phải là càng thêm viên mãn.
Hướng Thái phi biết cháu gái mình không có chí tiến thủ, nói ra nhất định
không đồng ý, liền giữ lại ý nghĩ đấy trong lòng, an ủi: “Nửa tháng nữa
là tiết Đoan Ngọ, đến lúc đấy trong cung làm gia yến, ta sẽ nói với
Hoàng thượng, cháu yên tâm.”
Tuyên Văn Đế không có hậu cung, đế hậu thêm Thái tử Công Chúa cũng chỉ có bốn người ít ỏi, thế nên tết Nguyên Đán, tiết Trung thu, Đoan Ngọ hàng năm, ông ấy đều mời nhóm Thái Phi cùng dự, còn mời cả nhà Duệ Vương.
Cung phu nhân nghe thế mới cười: “Đa tạ cô.”
“Cám ơn gì chứ, đều là người trong nhà, Khanh nhi gả được cho người tốt ta
cũng vui mừng.” Hướng Thái phi cười lại nói: “Đã lâu không gặp Khanh
nhi, ta thấy rất nhớ, ngày mai ta muốn đón con bé tiến cung ở với ta mấy ngày.”
Cung phu nhân đang có nhờ vả, tất nhiên đồng ý.
Hướng Thái phi nheo mắt, cười ha hả: “Cháu cứ chờ tin vui đi.”
Cung phu nhân vui rạo rực cáo từ, hôm sau Thái phi sai người đón Cung Khanh vào cung.
Cung Khanh lần này tiến cung tâm tình khác xa lần trước, nhìn tường đỏ ngói
xa
