Disneyland 1972 Love the old s
Mỹ Vị Se Duyên Anh Với Em

Mỹ Vị Se Duyên Anh Với Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327875

Bình chọn: 9.00/10/787 lượt.

ến tiếng nói lãnh đạm của người

canh cửa.

Đỗ Huy thu hồi ánh mắt nhìn về bầu trời, xoay đầu lại.

Người canh cửa kéo cửa sổ nhỏ trên cửa sắt ra “Đứng lên đi tới cửa, vươn hai

tay ra.”

Đỗ Huy nhẹ nhàng đứng dậy, đi tới sau cửa sắt, đặt hai tay vươn ra ngoài cửa sổ

nhỏ, cảm giác chiếc còng tay cắm ở trên cổ tay thật nặng nề và lạnh như băng.

Đỗ Huy đeo còng tay lên, bị hai người canh giữ áp tải đến phòng thăm.

Đỗ Huy nhìn thấy một người đàn ông nho nhã xa lạ đeo kính.

Người đàn ông chờ Đỗ Huy ngồi xuống đối diện gã thì giới thiệu với ông ta.

“Ông Đỗ, tôi họ Biện, Biện Tắc Minh là được người đề cử, bắt đầu từ bây giờ sẽ

đảm nhiệm vai trò luật sư biện hộ cho Ông.”

Đỗ Huy hơi cảm thấy bất ngờ. Anh Biện không nói “Tôi được nhà nước đề cử” mà

nói “Được người đề cử”.

Hôm nay ông ta đã thành tù dưới bậc thềm, mặc dù còn chưa có sa sút đến trình

độ người người đòi đánh, nhưng bên ngoài không biết được bao nhiêu người vì

muốn phủi sạch quan hệ với ông ta mà liên lạc với ngành có liên quan, chủ động

khai báo.

Không ngờ vẫn còn có người nguyện ý thay ông ta mời luật sư.

Biện luật sư đẩy đẩy mắt kiếng “Tình thế bây giờ đối với ông Đỗ cực kỳ bất lợi.

Những nhân chứng có liên quan đến vụ án đều đẩy hết trách nhiệm lên người ông

để bảo vệ mình.”

Đỗ Huy nghe, cười một cái. Đây cũng là thế nhân thường tình. Nếu đổi lại là ông

ta, ông ta cũng sẽ làm như vậy.

“Ông Đỗ chỉ còn một cách, chính là ông phải nhớ lại tất cả những chuyện trước

đây, mỗi một số tiền hối lộ mà ông nhận đều nộp lại cho đủ, phần còn thiếu thì

nghĩ cách mà bổ sung. Chỉ có như vậy mới có thể xin giảm án, hưởng sự khoan

hồng.”

Đỗ Huy đặt hai tay lên bàn nhưng vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm vào chiếc còng ở cổ

tay, không nói lời nào.

Biện luật sư khẽ thở dài. Nếu sớm biết hôm nay thì ban đầu cần gì làm thế? Mỗi

quan to quản lý lớn đến cuối cùng rơi vào lưới pháp luật, không phải đều từng

hăng hái, thề phải tạo nên sự nghiệp một phen sao?

“Tôi đọc hồ sơ của bên kiểm sát, có doanh nghiệp bất động sản và doanh nghiệp

chế tạo xe hơi vì làm quảng cáo ở đài truyền hình mà tặng khu nhà ở và xe hơi

cho ông. Nhưng qua điều tra, những thứ này đều không đứng tên ông. Nếu như có

thể thì tốt nhất nói bạn của ông trả lại số tiền mặt tương đương khu nhà và xe

hơi bọn họ...”

Đỗ Huy cười khẽ, thì ra là bọn họ bắt ông ta còn chưa đủ, còn muốn lôi Na Na

vào.

“Biện luật sư, anh không cần nói nữa, tôi đã nhận tội, xử lý như thế nào cũng

được, tôi sẽ không phản cung.”

Cho dù ông ta khai ra Na Na thì sao? Cũng sẽ không có ảnh hưởng quá lớn với

việc giảm bớt tội danh.

Biện luật sư bất đắc dĩ. Gã nhận ủy thác của người, làm việc cho người, nhưng

người trong cuộc không phối hợp thì gã cũng không có cách nào khác.

“Ông Đỗ, Ông cứ suy nghĩ đi, ngày mai tôi trở lại.”

Đỗ Huy nghe nhưng cũng chỉ đứng dậy, đi tới bên cửa gõ cửa, ý bảo người canh

giữ dẫn ông ta trở về phòng giam.

Ông ta đã không thể làm gì cho Na Na nữa, chỉ hy vọng mị chuyện của Na Na ở bên

ngoài đều tốt.

Ăn xong cơm tối, Đình Đình và Triêu Dương ra cửa tản bộ.

Ngày đó Đình Đình say rượu tỉnh lại, nhìn thấy mình nằm ở nhà cha mẹ thì biết

ngay Triêu Dương đưa mình về nhà.

Mẹ Đình Đình chờ con gái rửa mặt xong, xuống ăn điểm tâm, liền tra hỏi con gái.

“Tại sao lại uống rượu? Biết rõ tửu lượng mình kém còn uống?”

“Phan Công Tử mời mà ~~~” Đình Đình không thể làm gì khác hơn là làm nũng với

mẹ để mẹ không hỏi gì thêm ở vấn đề này.

Nghiêm Ái Hoa gật đầu một cái, chuyện này coi như là thông qua rồi, tiếp tục.

“Bây giờ con và tiểu Chương quan hệ thế nào?”

“Mẹ ~~~~” Đình Đình nũng nịu nhào qua lắc tay của mẹ.

“Ngồi xuống đối diện thành thật khai báo cho mẹ.” Nghiêm Ái Hoa vốn là trưởng

đoàn công văn bộ đội, chút thủ đoạn này này của con gái vẫn nhìn ra được.

Đình Đình không thể làm gì khác hơn là méo miệng, ngồi xuống chỗ đối diện mẹ.

“Con và Triêu Dương là người yêu.” Khi Đình Đình nói đến “người yêu”, gương mặt

ửng đỏ xấu hổ, rốt cuộc vẫn là cô gái ngây thơ.

“Người yêu có bốn giai đoạn, các con đến giai đoạn nào?” Nghiêm Ái Hoa nhìn con

gái một cái, vẫn còn là một đứa con nít. Nhưng bây giờ người trẻ tuổi quá cởi

mở, bà ở trong bộ đội và văn nghệ đã thấy nhiều chuyện xấu của những nam nữ

kia, mặc dù có tự tin con gái của Nghiêm Ái Hoa bà là một người giữ mình trong

sach nhưng vẫn còn không yên tâm muốn hỏi ra.

Đình Đình cáu giận “Mẹ ~~~”

“Mẹ cũng không phải là người cổ hủ nhưng con gái phải hiểu được tự bảo vệ

mình.” Nghiêm Ái Hoa liếc mắt nhìn mặt đỏ ửng của con gái “Đàn ông có lúc vì

chốc lát kích tình, không tiếc lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt một tấm chân tình

của phụ nữ. Nếu con và tiểu Chương là thật lòng thương yêu, mẹ cũng sẽ không

ngăn cản các con bộc phát chân tình.”

Đình Đình đỏ mặt mỉm cười “Mẹ, con biết. Hơn nữa, Triêu Dương rất tôn trọng

con, vẫn rất giữ gìn...”

Cho nên bọn họ thủy chung không có vượt qua ngăn cách cuối cùng.

Nghiêm Ái Hoa gật đầu một cái, “Tối hôm qua tiểu Chương đưa con về, mẹ đã nói

với nó, ngày mồng một tháng năm, hẹn cha