dọn xong. Chu Tử một ngày không ăn cái gì, sớm đói đến nhũn cả hai chân, nhưng vẫn còn tuân thủ lễ nghi ăn uống nghiêm ngặt của quý tộc, chậm rãi ăn.
Ngụy quý tộc như Chu Tử mà cũng ăn uống theo đúng lễ nghi, vậy mà quý tộc chân chính như Cao Thái phi và Triệu Trinh lúc này cũng không tuân theo lễ nghi ăn uống của quý tộc Đại Kim.
Cao Thái phi ăn rất ít, gần như chưa ăn cái gì. Bà luôn một mực chú ý đến Chu Tử, thấy Chu Tử ăn cái gì nhiều một chút, sẽ không làm phiền đến người hầu hạ bên cạnh, tự mình gắp thả vào trong bát cho Chu Tử.
Triệu Trinh cũng biết là Chu Tử đói quá rồi, im lặng không lên tiếng, múc một chén canh, đặt ở trước mặt Chu Tử — hắn nhớ rõ Chu Tử thích uống loại canh nấm này nhất.
Xong bữa tối, Cao Thái phi và Triệu Trinh cùng Chu Tử hàn huyên một lát, chủ yếu là bàn vấn đề buổi tối Triệu Tử ngủ ở đâu.
Khoảng thời gian trước, bởi vì Chu Tử nhớ thương tiểu Thế tử quá mức mãnh liệt, nên Cao Thái phi đành phải đồng ý cho Chu Tử đưa tiểu Thế tử về Diên Hi cư đi, hiện tại Chu Tử lại mang thai, xuất phát từ đủ loại lo lắng, Cao Thái phi liền nói nên để Triệu Tử cùng nhũ mẫu vẫn ở lại chỗ của bà.
Chu Tử vẫn chưa nói gì, Cao Thái phi đã cười nói: “Về sau con cũng không cần đến đây thỉnh an, cứ ở Diên Hi cư dùng xong bữa sáng, rồi hãy từ từ tới thăm ta cùng tiểu Thế tử là được rồi, vừa vặn cũng rèn luyện thân thể luôn.”
Chu Tử vừa nghĩ, cảm thấy rất có đạo lý, dù sao ban ngày nàng vẫn có thể đến đây chơi cùng Triệu Tử, vì thế liền đồng ý.
Cao Thái phi mừng rỡ, vội kêu Nhũ Yến ôm Triệu Tử đến, hung hăng hôn một cái “chóc” lên mặt Triệu Tử.
Triệu Tử bị hôn một cái, đầu tiên là theo bản năng lấy tay xoa xoa mặt, sau đó bắt đầu vung cánh tay với Chu Tử, miệng y y a a kêu gì đó, phát âm nghe tựa hồ là “Lạnh”, Chu Tử thật vất vả mới nghe hiểu được, nguyên lai Triệu Tử kêu là “Nương”.
(“lương” = “lạnh”, Bánh Bao Nhỏ gọi “nương” thành “lương”)
Trái tim của nàng lập tức như là được lấp đầy, mềm mại, ấm áp, trong thoáng chốc mắt cũng đã ươn ướt. Chu Tử vươn tay đón lấy Bánh Bao Nhỏ, ôm chặt vào trong ngực.
Gương mặt tròn như trái táo của Triệu Tử tỳ trên vai mẫu thân, vẫn tiếp tục ngọng nghịu gọi “Lạnh”.
Cao Thái phi cười đến rất đắc ý: “Đây chính là do ta dạy nha!”
Kỳ thật, ban đầu Cao Thái phi dạy là “Tổ mẫu” và “Phụ vương”, nhưng đại khái hai từ này phát âm rất phức tạp đi, nên Triệu Tử vẫn không chịu học, sau lại dạy hắn kêu “Nương”, hắn lập tức kêu, chẳng qua nghe như là “Lạnh”.
Nghe Triệu Tử càng không ngừng gọi Chu Tử là mẹ, Triệu Trinh trong lòng rất khinh thường: Tám tháng mới có thể kêu mẹ, hơn nữa lại gọi là “Lạnh”, nhớ năm đó khi Lão tử còn bé……
Triệu Trinh không muốn thừa nhận mình vô cùng ghen tị, hơn nữa là ghen tị với người mẹ là Chu Tử.
Buổi tối, lúc Chu Tử cùng Triệu Trinh rời đi, Triệu Tử đương nhiên rất muốn đi theo mẫu thân trở về, hắn bị Nhũ Yến ôm vào trong ngực, nhưng lại liều mạng giãy dụa, gào khóc muốn theo mẫu thân trở về.
Triệu Trinh đối với việc khó có thể thoát khỏi người thứ ba nho nhỏ này, hắn rất không vui, cau mày thúc giục Chu Tử bước đi nhanh.
Đại khái Triệu Tử rất có khả năng thiên phú diễn kịch, sau một hồi liều mạng giãy dụa, khóc lóc om sòm, nhưng sau khi tạo hình chỉ có sấm mà không có mưa, không đạt hiệu quả, bé không giãy giụa nữa, im lặng nằm yên trong lòng Nhũ Yến, khuôn mặt nhỏ nhắn lại hết sức xoay về hướng mẫu thân, trong mắt phượng nho nhỏ ấp ủ một lát, một giọt nước mắt thật to được tạo ra, lăn xuống, dọc theo đuôi mắt chảy xuống gò má.
Bé không hề lớn tiếng gào khóc, mà là chớp chớp hàng lông mi ướt nhẹp nước mắt, cứ như vậy lẳng lặng nhìn mẫu thân của mình.
Nhìn thấy con không muốn rời xa mình như vậy, Chu Tử trong lòng cực kỳ khó chịu, muốn đi cũng không đành, đi chưa được mấy bước, đã ngoảnh lại nhiều lần.
Cuối cùng, Cao Thái phi không đành lòng nhìn hai mẹ con này biểu diễn một màn sinh ly tử biệt, dặn dò nhũ mẫu: “Vẫn nên ôm tiểu Thế tử theo Vương gia cùng Chu trắc phi trở về đi thôi!”
Ngân Linh nhận lấy tiểu Thế tử từ tay Nhũ Yến, ôm tiểu Thế tử đi bên cạnh Chu Tử.
Triệu Tử nhìn mẫu thân, mắt phượng nho nhỏ chứa đầy nước mắt khẽ nhíu lại, nén lệ nở nụ cười.
Triệu Trinh từ đầu tới đuôi vẫn luôn lạnh lùng bàng quan. Hắn đã xác định, tương lai Triệu Tử tuyệt đối sẽ là kẻ địch muốn tranh đoạt Chu Tử với mình!
Mới nhỏ như vậy mà đã làm bộ làm tịch, hừ, ở cùng cha mẹ ngươi, ngược lại càng thuận tiện cho Lão tử dễ dàng dạy bảo ngươi! Ngọc bất trác bất thành khí, nhất định Lão tử sẽ giáo dục ngươi thật tốt, rèn luyện ngươi từ một bó củi mục thành một khối mỹ ngọc!
Liếc mắt nhìn Triệu Tử đang dán mặt vào bên má Chu Tử, Triệu Trinh âm thầm hạ quyết tâm.
Trên đường trở về Diên Hi cư, Triệu Trinh ngẩng đầu ưỡn ngực đi tuốt ở đàng trước, Chu Tử chậm hơn một bước đi sau lưng hắn. Theo sau là Triệu Hùng, Triệu Tráng, nhũ mẫu, tứ Thanh cùng Ngân Linh đang ôm tiểu Thế tử.
Triệu Trinh vừa đi vừa nghĩ: đến cuối cùng, ta cũng có mẫu thân, có thê tử, có nhi tử hợp lại thành một đại gia đình rồi!
Buổi sáng hôm nay, bởi vì Hứa đại phu lại đây b