.
Ta đứng dậy cúi đầu chậm chạp cài lại áo,“Ừ.”
“A Lam, chúng ta lại gặp mặt.” Người nọ đứng trước mắt
ta, cực kỳ vui vẻ cười.
Ta nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, môi đỏ răng trắng,
tiểu mỹ nữ a. Tiểu mỹ nữ này nhìn có chút quen mắt. Ta mù mịt hỏi:“Ngươi là?”
Tiểu mỹ nữ thẹn thùng nhìn ta nói:“Ta là Khả Nhẫm,
ngươi không nhớ ta ?”
Ta nghĩ, đây quả thật là cô gái động lòng người, nhưng
cô gái động lòng người như vậy vì sao tới tìm ta?
Khả Nhẫm thấy ta không nói gì liền nói:“Ngày đó ở trên
xe ngựa, ta ngồi bên cạnh ngươi.”
Nàng ngại ngùng một chút, ánh mắt bỗng sáng như
ngọc,“A Lam, không ngờ ngươi cũng hầu hạ thiếu gia, thật tốt.”
Ta ngốc ngốc lặp lại câu,“Thật tốt.”
Ta suy nghĩ, vì sao mấy cô nương bên cạnh ta lớn lên
đều xinh đẹp như vậy, chẳng lẽ ta phải đi hầu hạ một con khỉ bằng bùn thì mới
có thể làm nổi bật nhan sắc khuynh quốc khuynh thành của ta?
Khả Nhẫm kéo ta đến ngồi xuống cạnh bàn,“A Lam, ngươi
đã đến rồi, sau này ta đã có bạn.”
Thì ra là đến lôi kéo đồng minh.
Ta gật đầu,“Thật tốt.”
Khả Nhẫm cười càng ngọt,“Về sau nếu có cái gì không
biết thì cứ tìm ta, tuy rằng ta cũng không có bản lĩnh gì, nhưng sẽ tận lực
giúp ngươi .”
Ta cầm tay nàng, chân thành nói:“Thật tốt.”
“A, đúng rồi, A Lam.” Khả Nhẫm nhíu đôi
mày,“Trong viện đại đa số tỷ tỷ đều tốt, nhưng ngươi nhớ kỹ, trăm ngàn lần đừng
đắc tội Tử Lăng tỷ tỷ, nàng......”
Khả Nhẫm muốn nói lại thôi nhìn một cái ta, vẻ mặt có
chút lo lắng. Ta không thể không bội phục, thì ra người trong Mạnh phủ này đều
xuất thân từ ngành diễn xuất mà ra a. Nhưng sáng nay ta không hứng thú diễn
cùng nàng.
“Khả Nhẫm, ta đói bụng.” Ta
chỉ chỉ bụng mình.
Khả Nhẫm có chút thất vọng, nhưng vẫn là thân thiết
dắt ta ra bên ngoài,“Ta mang ngươi đi tìm đồ ăn.”
Khả Nhẫm rất nhanh bị người gọi đi làm việc, mà ta chỉ
có thể lắc lư lắc lư trở về phòng. Hôm nay là ngày đầu tiên ta đến làm việc
trong viện của thiếu gia. Ta nghe Khả Nhẫm nói thiếu gia đã ra ngoài từ sớm,
cũng chưa nói để ta làm gì, chỉ phân phó người dưới đừng sai sử ta.
Nói thật ta không hiểu được trong đầu hắn là giả bộ
ngọt hay là mặn .
Đi ngang qua một bụi hoa nhỏ, có cái gì đó nhảy lên,
dưới ánh mặt trời phản chiếu kim quang chói mắt. Suy nghĩ đầu tiên trong đầu ta
chính là, ách, có người ném vàng? Một giây sau ta liền vọt tới, bởi vì ta thấy
rõ ràng, đó là một con dế mèn, một con dế mèn màu vàng, một con dế mèn tuấn tú
màu vàng.
5 phút sau, ta dùng ngón tay cái cùng ngón trỏ cẩn
thận cầm lấy cánh nó, chống má suy nghĩ. Hồi lâu sau ta nhìn chằm chằm nó: “Hay
là...... Ngươi, chính là trong truyền thuyết ......đánh đâu thắng đó trong
truyện cổ...... Thường thắng tướng quân?”
Anh dế vàng kim đẹp trai lúc đầu còn giãy dụa nhưng bây
giờ đã phục tùng. Đương nhiên, nó vẫn không thể nào trả lời ta.
“Ngươi! Đang! Làm! Cái gì! Vậy!” Phía sau có người
trầm trọng hỏi.
Ta xoay người, ngửa đầu nhìn cô gái áo xanh,“A?”
Cô gái áo xanh đoạt lấy anh dế đẹp trai, một tay chống
nạnh mắng: “Nha đầu to gan lớn mật! Dám động vào Kim Suất của thiếu gia!”
Nàng nhìn nhìn Kim Suất trong lòng bàn tay cao giọng
thét chói tai,“A! Ngươi làm gì Kim Suất vậy! Ngươi cái nha đầu chết tiệt kia!”
Nói xong liền nhéo lỗ tai ta.
Ta lắc đầu nghi hoặc hỏi:“Vị tỷ tỷ xinh đẹp này là
ai?”
Cô gái áo xanh nghe ta nói thế cũng không tấn công
nữa, cao ngạo nói: “Ngươi là người mới tới? ta là Lục Bình, hừ, xem ra sau này
phải để cho Tử Lăng tỷ tỷ dạy dỗ ngươi tử tế mới được.”
Ta, ta, ta, sét đánh ngang tai!
Hay là? Chẳng lẽ? Có lẽ? Khả năng? Ta xuyên qua cùng
nhân vật của thím Quỳnh?!
( Tử Lăng và Lục Bình là tên hai nữ chính trong
tiểu thuyết “Giấc mộng sau rèm” của Quỳnh Dao)
Dựa theo kịch bản của thím Quỳnh, lúc này ta nên khẽ
nhếch cái miệng nhỏ nhắn, mắt trừng lớn, tay ôm ngực dáng vẻ đau lòng, hai mắt
đẫm lệ mông lung, giọng nói run run hỏi:“A, vì sao, vì sao, vì sao nàng lại là
Lục Bình? Vì ~ cái~ gì!”
Ta rùng mình một cái, quyết định dựa theo kịch bản của
A Lam.
Ta ngẩng đầu ngơ ngác nói: “Lục Bình tỷ tỷ, Kim Suất
bị thương không phải do ta làm.”
“Nói xạo!” Lục Bình trừng ta một cái,“Ta dẫn ngươi đi
tìm Tử Lăng tỷ tỷ phân xử!”
Ta nhìn chằm chằm Kim Suất trong tay nàng,“Vừa rồi là
chính nó nhảy vào lòng bàn tay ta. Ta ném nó, kêu một tiếng, nó lại trở về, sau
đó liền lặp lại như vậy, ta lại ném, lại kêu, nó lại trở về, rất thú vị.”
Lục Bình cười nhạo,“Bằng vào ngươi? Kim Suất ngày
thường ghét nhất bị người lạ động vào.”
Ta tiếp tục chống má, thực buồn rầu,“Vừa rồi nó thật
sự làm vậy, các tỷ chắc chắn chưa thấy qua bao giờ. Buồn cười cực kỳ. Ai~,
thiếu gia nhìn thấy nhất định sẽ thích.”
Ánh mắt Lục Bình có chút buông lỏng,“Ngươi...... nói
là sự thật?”
“Tỷ tỷ, thật đó. Ta biết tỷ không tin ta, nhưng mà ta
nói đều là sự thật.” Ngửa đầu nhìn nàng, xem đi, hãy xem ánh mắt chân thành tha
thiết của ta đi.
Lục Bình nhìn ta một cái, cuối cùng nói:“Ngươi làm mẫu
cho ta xem.”
“A.” Ta nhận lấy Kim Suất, nhìn tứ chi nó cường tráng,
tùy tay ném một cái.
Vài phút sau......