Old school Swatch Watches
Nắm Tay Người, Người Kéo Đi

Nắm Tay Người, Người Kéo Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210895

Bình chọn: 8.5.00/10/1089 lượt.

n trọc miên mang, trong

đầu luôn xuất hiện khuôn mặt của Mạnh Thiểu Giác cùng Vũ Văn Tu còn có Liễu Như

Nhứ. Ta nhớ rõ Mạt nương nương lúc ấy niệm đi niệm lại đó không phải là phượng

ngọc, mà là long ngọc. Nói cách khác Vũ Văn Tu cùng Liễu Như Nhứ có cùng một

cặp ngọc bội. Vũ Văn Tu có ngọc bội này là vì hắn là hoàng tử Vân Trạch, còn

Liễu Như Nhứ thì sao, Liễu Như Nhứ có quan hệ gì với Vân Trạch?

Cuối cùng, chính là Mạnh Thiểu Giác. Liễu Như Nhứ là

biểu muội của Mạnh Thiểu Giác, Liễu Như Nhứ là biểu muội gửi nuôi trong nhà

Mạnh Thiểu Giác. Liễu Như Nhứ có quan hệ với Vân Trạch, theo lý mà nói, Mạnh

Thiểu Giác cũng có quan hệ với Vân Trạch. Mạnh Thiểu Giác là lương thương mới

nổi, hắn quen biết với Vũ Văn Tu là vì hắn muốn cung lương mua bán cho quân

đội, như vậy chuyện cung lương này cuối cùng là có âm mưu gì?

Ta lại nhớ đến chuyện khi ta xuất cung, phụ hoàng bị

ám sát, chuyện Vân Chiến bị giá họa, mọi manh mối đều chỉa vào Vân Trạch. Như

vậy, chuyện ám sát lần này, Vũ Văn Tu cùng với Mạnh Thiểu Giác có liên quan

sao?

Ngoài cửa sổ ve kêu râm rang, trong màn đêm yên tĩnh

như thế này lại có vẻ đặc biệt vang dội. Ta xốc chăn xuống giường, oán hận nói:

“Kêu kêu kêu, vừa đến mùa hè đã kêu không ngừng, sáng mai ta sai người bắt tất

cả các ngươi đem đi chiên ăn hết!”

Ta không buồn ngủ đứng dậy một lát, cuối cùng quyết

định mặc quần áo đi ra ngoài một chuyến, mục đích chính là Thiên cung hoang phế

phía tây.

Ở trong cung, người thích đi dạo lúc nửa đêm cũng

không ít. Ta gặp qua tiểu cung nữ cùng thái giám đang tâm tình ở sau núi giả,

cũng gặp qua thị vệ đi tuần, cũng thấy qua dung nhan tiều tụy của phụ hoàng

đang ngắm trăng nhớ người xưa. Thật ra nửa đêm là canh giờ tốt nhất, là thời

khắc những âm u khó coi đều hiện ra.

Ta im lặng đến Thiên cung ở phía tây, nơi này trước

đây vốn đã vắng vẻ. Sau khi Mạt nương nương qua đời lại có chút cảm giác âm u.

Tiếng ve đến nơi này cũng có vẻ yếu đi, thật ra thỉnh thoảng còn có vài tiếng

không biết là tiếng gì kêu vang lên. Ta vuốt cằm nghĩ, nơi này thật đúng là nơi

ma quỷ nhất hoàng cung này.

Ta vào phòng Mạt nương nương rồi đóng cửa lại, sau đó

cầm ngọn đèn nhỏ của ta nhìn xung quanh đánh giá. Bài trí của nơi này thật ra

chẳng có gì thay đổi, chỉ có, tất cả quần áo ở đây đều đã được dời đi gần hết.

Ta hướng cái bàn thổi một hơi, không ngoài dự đoán liền nhìn thấy tro bụi bay

tứ tung.

Hoang vắng luôn sẽ có tro bụi làm bạn.

Ta nhìn xung quanh gian phòng, làm thế nào cũng cảm

thấy nơi này hẳn là có manh mối, nhưng đã bị tiêu hủy hết rồi. Ngay lúc đó, ta

ngoài ý muốn nhìn thấy một thứ.

Dưới dãy ghế ngồi có một dấu chân.

Ta lập tức ngồi xổm xuống quan sát. A a, dấu chân

không nhỏ, rõ ràng là của nam nhân. Lúc ta đang muốn suy đoán một chút liền

nghe được ngoài cửa có chút động tĩnh, ta cầm đèn nhỏ từ dãy ghế lắc mình trốn

sau bình phong bên giường, ngừng thở không nhúc nhích.

Có người nhẹ nhàng mở cửa đi vào, ruột gan nhỏ nhắn

của ta giật thót nhảy dựng lên, có chút cảm giác mạo hiểm. Người nọ im lặng hồi

lâu, ta cũng lo lắng đề phòng hồi lâu. Thật vất vả mới nghe được hắn có chút

động tĩnh, dường như là đang gõ gõ lên vách tường. Ta không khống chế được tò

mò cẩn thận dò đầu ra ngoài nhìn lén. May mắn, người nọ đang hướng mặt vào bờ

tường quay lưng lại phía ta, ta dùng sức cầm lấy ghế nhỏ, nhìn chằm chằm không

chớp mắt động tác của hắn.

Người nọ mặc bộ đồ của thái giám, đứng trên ghế nhướng

người lên vách tường phía trên. Hắn ở chỗ cao trên tường sờ đông sờ tây trong

chốc lát, cuối cùng không biết lấy con dao nhỏ từ đâu cạy một khối đá mở ra. Ta

nghĩ đây hẳn là vách ngầm trong truyền thuyết a. Ta mẹ khiếp, người chế ra vách

ngầm cao như vậy rõ ràng là đang kỳ thị người lùn a, thật không phúc hậu.

Thái giám từ vách ngầm cầm ra một thứ gì đó, vội vàng

trèo xuống ghế đem thứ đó đặt lên mặt đất. Sau đó đưa lưng về phía ta ngồi

xuống, không ngừng rung đùi đắc ý, đè nén hưng phấn thấp giọng nói: “Tìm được

rồi, tìm được rồi, ta lập công lớn rồi!”

Vốn ta đang rất tò mò với vật hắn lấy được kia, nghe

hắn nói vậy liền như được tiếp thêm dũng khí, lén lút từ sau bình phong đi tới

chỗ hắn. Ta nhón chân bước cực nhè, người nọ dường như đang say mê mừng rỡ như

điên nên không phát hiện ta đang đến gần phía sau hắn. Ta có chút đùa dai hướng

bên phải hắn “Này” một tiếng, sau đó lúc hắn theo phản xạ định quay đầu nhìn

ta, ta liền dùng cái ghế đang cầm trong tay trái đập mạnh lên đầu hắn.

Sau đó, hắn liền hôn mê.

“Có phúc cùng hưởng mới là phẩm chất tốt.” Ta lắp bắp

tự nói, sau đó nhìn thái giám ngất xỉu kia nói một câu, “Ai biểu ngươi không

chịu chia sẻ với ta.”

Ta buông hung khí xuống, cầm lấy đồ vật rơi ra từ

người hắn - một cái hộp. Ta vừa thấy vật trong hộp liền ngốc ra. Thật sự là

nghĩ cái gì thì cái đó đến, thứ được bọc trong lớp vải trắng kia không phải là

khối long ngọc mà Mạt nương nương hay nói với ta sao? Ta định đưa tay cầm lấy

ngọc bội lại chú ý đến trên xấp vải có chút sáng bóng không bình thường, cúi

đầu c