mặt trời ngày
nắng, “A Đấu, ta nói rồi, ta muốn kết hôn với nàng, nàng gả cho ta đi.”
Ta hất mạnh tay hắn ra, “Ta không phải A Đấu, ta
là......”
Ta nghi hoặc, ta là An Nhiên......? Ta là A
Lam......?!
Ta nhìn hắn thản nhiên nở nụ cười, “Ta là A Lam.”
Đúng vậy, ta nhớ ra rồi, ta là An Kha Lam.
Thằng nhóc tuấn lãng hơi hơi hoang mang, sau đó nhếch
miệng cười nói: “Ta mặc kệ tên nàng là gì, nàng chính là A Đấu của ta. A Đấu,
gả cho ta đi.”
Lòng ta thầm nghĩ, thằng nhóc này sao lại thú vị như
vậy, mới chỉ mấy tuổi đầu vắt mũi chưa sạch đã muốn cưới vợ. Ta vừa định mở
miệng trêu chọc hắn thì lại nghe thấy tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng quen
thuộc vang lên trên đầu: “An Kha Lam, muội nhanh chóng tỉnh lại cho ta!”
Ta ngẩng đầu nhìn lên trởi, chỉ thấy phía trên vốn phủ
kín sương mù bây giờ lại xuất hiện một tia sáng, mà giọng nói kia chính là theo
tia sáng này phát ra.
Ta nhịn không được mở miệng, “Ngươi ở đâu, ngươi là
ai?”
Giọng nói kia lạnh lùng hừ một tiếng, ngữ điệu không
nhanh không chậm nói: “Ta là ai?”
“Đúng, ngươi là ai.”
“Ta là......” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng
dường như có chút dịu dàng, nhưng câu sau đó lại càng lạnh như băng, “Ta là
người nếu như muội không chịu tỉnh dậy sẽ thiêu hủy hết tất cả vườn nho.”
Ta nghe có chút mơ hồ, hắn nói cái gì, vườn nho?
...... Nho?
Nho!
“Vũ Văn Duệ!”
Ta quát to một tiếng, sau đó thở hổn hển phát hiện
chính mình đã trợn mắt tỉnh lại. Cái tiếng “Vũ Văn Duệ” vừa rồi kia quả thật là
phát ra từ miệng ta, chẳng qua âm lượng không lớn giống như ta tưởng, nó suy
yếu giống như nỉ non. Ta chớp chớp mắt, thử chuyển động cổ đánh giá xung quanh.
Không chuyển còn tốt, chuyển rồi liền bắt gặp một đôi mắt hồ ly lạnh như băng.
“Tỉnh?” Vũ Văn Duệ nheo mắt hồ ly thản nhiên hỏi, tất
cả dường như đều rất bình thường.
Ách......
Ta không tự giác nuốt nuốt nước miếng, cảm giác có một
cỗ khí thế tràn ngập trong không khí.
Ta thoáng cong lên khóe môi, “Biểu ca.”
“Ừ.” Vũ Văn Duệ lười biếng trả lời, lại nói: “Nhận ra
ta là ai ?”
Ta tiếp tục mỉm cười, “Dạ, đại biểu ca.”
Vũ Văn Duệ hơi hơi chuyển động con ngươi, giọng nói
nghe không ra vui hay giận: “Cử động được không?”
Ta theo phản xạ muốn lấy tay chống người dậy, nhưng
giây sau đó trên cánh tay lại truyền đến một trận đau nhức, hại ta mồ hôi lạnh
tuôn rơi.
Hắn tao nhã cầm lấy một cái khăn gấm giúp ta lau mồ
hôi, “Đau?”
Ta cắn răng, “Không tồi.”
“Không tồi?” Vũ Văn Duệ nhợt nhạt gợi lên khóe môi,
trong mắt một mảnh ý cười ôn nhu, “Ta có nên cảm tạ muội xả thân vì dân, cứu
người trong điện, ngay cả an nguy của chính mình cũng không thèm để ý?”
Ta có chút khó chịu vì lời nói có gai của hắn, cũng
không có cách nào, bây giờ ta là miếng thịt bò nằm trên thớt gỗ, mặc cho người
xâu xé a, bi kịch. Hơn nữa, thằng nhãi này cười dịu dàng như thế thật sự làm
cho ta có chút nổi da gà. Vì thế ta thức thời nhận sai, “Muội sai rồi.”
Hắn thú vị dạt dào, “A? Vì sao lại sai?”
“Khụ khụ.” Ta ho khan vài tiếng,“Muội không nên
xả thân vì dân, cứu người trong điện. Mà nên cố gắng bảo vệ cái mạng nhỏ của
chính mình, mặc kệ bọn họ sống hay chết.”
Mặt mày Vũ Văn Duệ liền âm u, ngữ khí âm trầm nói:
“Muội nghĩ rằng ta đang nói giỡn với muội sao?”
Ta có chút kinh hãi, không ngờ hắn dĩ nhiên lại tức
giận thật sự. Vừa nghĩ lại cảm thấy tức giân, chẳng lẽ ta học Lôi Phong* cứu
người cũng là sai sao?
(* Một người anh hùng của Trung Quốc, hay giúp
đỡ người)
Mẹ kiếp! Duy nhất một lần làm người tốt còn bị la!
Ta mở miệng muốn cãi lại, nhưng trước mắt đột nhiên bị
một bóng mờ che khuất, sau đó ta liền bị người hung hăng chắn miệng. Cái trò
chơi bịt miệng này......Ừm, thực ẩm ướt thực mềm thực nóng.
Trái tim nhỏ bé của ta mạnh mẽ rớt một nhịp, sau đó,
đầu ta liền theo phản xạ muốn lui ra sau. Chẳng qua là Vũ Văn Duệ lập tức vươn
tay đè chặt cái ót của ta kéo về phía hắn, làm cho hai người tiếp xúc càng thêm
chặt chẽ. Ta muốn vươn tay đẩy hắn lại phát hiện toàn thân vô lực, ngay cả động
tác nâng tay cũng khó khăn giống như đi Tây Thiên thỉnh kinh vậy.
Lúc ta đang chần chừ suy nghĩ làm thế nào để thoát ra,
Vũ Văn Duệ lại nảy sinh ác độc cắn lên môi ta, mùi máu tươi tràn ngập trong
miệng hai người.
Con ngươi dài nhỏ của Vũ Văn Duệ mang theo âm u hiếm
có, khuôn mặt tuấn mỹ không còn vẻ trong trẻo văn nhã như thường ngày nữa. Môi
mỏng của hắn mang theo một chút tơ máu đỏ tươi, càng làm cho khuôn mặt trắng
nõn của hắn có chút ảo giác yêu nghiệt. Con ngươi hắn nguy hiểm nheo lại, giọng
nói lạnh lùng: “An Kha Lam, nàng nhớ kỹ, mặc kệ người chết trước mặt nàng là
ai, nàng cũng không được cứu.”
Ngón tay thon dài của hắn chạm nhẹ lên hai gò má của
ta, nhẹ nhàng mà lạnh như băng. Cánh môi xinh đẹp của hắn nhợt nhạt gợi lên,
từng chữ từng chữ nói: “Ta.Không.Cho.Phép.”
Ta muốn phản bác, nhưng giọng nói còn chưa có phát ra
đầy đủ liền lại bị hắn nuốt xuống. Đầu lưỡi hắn thừa dịp ta há mồm liền linh
hoạt trượt vào, sau đó không lưu tình chút nào mút một trận. Ta cố gắng tránh
thế rào rạt xâm