g cho từng
sinh viên, thực ra chính là Thiệu Phi Uyên đem từng người từng người một quật ngã xuống, làm cho mỗi một bạn học trong lớp té một lần thì khóa
học cũng kết thúc. Đến phiên Thượng Tâm, cô chủ động dơ tay ra, Thiệu
Phi Uyên còn chưa dùng sức cô đã kêu “Ai ya” rồi nũng nịu nói, “Anh ba,
anh làm em đau, em phải đi nói cho chồng em biết mới được.”
Thiệu Phi Uyên thực sự không chịu nổi giọng nói nũng nịu này của cô, hơn nữa
vừa nghe thấy cô muốn nói cho Thiệu Phi Phàm biết liền buông tay ngay,
Thượng Tâm nhân cơ hội này, ánh mắt sáng lên, cong người xuống, trước
mặt các bạn học trong lớp quật ngã Thiệu Phi Uyên.
Bây giờ nghĩ lại ánh mắt của các bạn học lúc đó, cô liền rất đắc ý.
Thượng Trạm Bắc và Hạ Hâm Hữu nghe kể lại đều không nhịn được lắc đầu, nha đầu này, vốn tưởng rằng ở chung một chỗ với Thiệu Phi Phàm sẽ hiểu chuyện,
nhưng lúc này bọn họ thấy, rõ ràng là Thiệu Phi Phàm còn cưng chiều cô
hơn, ngay cả anh ba làm thầy giáo cũng bị cô ám toán.
Thượng Tâm
vui vẻ đi đến trường học, từ xa đã nhìn thấy Thiệu Phi Uyên đang đi về
phía tòa nhà hành chính, cô liền dắt cổ họng kêu lên, “Anh ba, anh ba…”
Dù sao thì tất cả mọi người đều biết cô đã lập gia đình rồi, cô liền
không quan tâm chuyện hình tượng bị phá vỡ nữa.
Thiệu Phi Uyên
nhìn thấy người gọi là cô thì hận không thể giấu mặt đi. Ngày hôm qua
phát sinh sự việc kia, ở trường cảnh sát bị một cô gái quật ngã, khi về
tới đơn vị thì ai ai cũng hỏi anh: “Nghe nói em trai cậu cưới một cô vợ
đánh nhau so với cậu còn giỏi hơn.”
Con mẹ nó, thật muốn mắng
chửi một câu, cô ấy nào có biết đánh? Đơn thuần chỉ là một trò lừa bịp!
Trong lòng ngột ngạt, anh không muốn để ý tới Thượng Tâm, cố ý làm ngơ
cô bước vào tòa nhà hành chính.
Thượng Tâm tất nhiên cũng nhận ra là người ta cố ý tránh mặt cô, trong lòng mừng thầm, lại kêu gọi mấy
lần nữa mới thôi, sau đó đi về phía giảng đường.
Thiệu Phi Uyên
tiến vào trong tòa nhà rồi nghĩ lại càng thấy tức, quay đầu lại thăm dò
một chút, nhìn thấy bóng dáng cô bước vào giảng đường, bộ dáng nhảy nhót vui vẻ rõ ràng rất đắc ý. Trong lòng thấy không thoải mái, hừ, đến anh
ba mà cô cũng dám đùa cợt, vậy để cho cô biết hậu quả của việc anh ba
tức giận đi. Thiệu Phi Uyên cong cong khóe miệng, lấy điện thoại ra gọi
về nhà, “Ba, tiểu Thiệu đúng là cưới được một người vợ tốt, nha đầu đó
còn dám tính kế với con, ba phải làm chủ cho con…”
Không phải là làm nũng tố cáo sao? Ai mà không biết làm cơ chứ!
______________________________________________
Thượng Tâm rất ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của Thiệu lão gia tử, có
điều Thiệu lão gia tử vừa mở miệng liền nói, “Con khi dễ anh ba của
con?” làm cho trái tim của Thượng Tâm run rẩy một cái.
“Không, không có đâu ạ.” Thượng Tâm cẩn thận đáp lại.
Lão gia tử hừ một tiếng, “Nghe nói con bị ông nội đuổi ra ngoài?”
Cô bất đắc dĩ “Dạ” một tiếng.
“Vậy thì về nhà ở mấy ngày, vừa đúng lúc trò chuyện với ông già không được
ai để ý này, dù sao thì con cũng có nhiều thời gian rảnh rỗi, rảnh rỗi
tới mức còn có thể đi trêu trọc anh ba của con nữa cơ mà.” Lão gia tử
không đợi Thượng Tâm đáp ứng, trực tiếp đưa ra lời kết luận, “Buổi tối
ba đợi con cùng ăn cơm, về sớm một chút.”
Thượng Tâm nhìn điện
thoại đã cúp máy mà khóc không ra nước mắt, dậm chân một cái, thật muốn
đến tòa nhà hánh chính hỏi Thiệu Phi Uyên một câu có biết ngại ngùng là
gì hay không? Lớn như vậy rồi vẫn còn mách lẻo.
Nhưng mà cô cũng
không dám đi vào toà nhà hành chính, đó là nơi làm việc của lãnh đạo
trường nha, anh ba tiểu nhân thì em cũng không khách khí với anh nữa,
suy nghĩ liền lấy điện thoại ra gọi điện cho Thiệu Phi Phàm, “Chồng à,
có người ức hiếp em!”
Thiệu Phi Phàm vừa mới tan họp, nghe thấy
giọng nói uất ức của vợ mình liền quay người tiến vào phòng làm việc,
“Ai dám ức hiếp vợ của anh? Anh liền đánh người đó.”
“Anh ba của anh!”
“Anh ba?” Thiệu Phi Phàm nghe thấy vậy liền cười một tiếng, rõ ràng không
tin, “Anh ba là người thành thật nhất, sao lại ức hiếp em được?”
Thượng Tâm thêm mắm thêm muối kể lại chuyện Thiệu Phi Uyên tố cáo cô, giọng
nói vừa ủy khuất vừa lo lắng, “Không về có được hay không? Em có chút sợ ba của anh.”
“Sợ ông ấy làm cái gì? Về chứ, sao lại không về!
Chúng ta cùng về, cùng ăn, cùng uống, cùng ngủ!” Hai chữ cuối cùng được
nhấn mạnh, mục đích rất rõ ràng, Thượng Trạm Bắc không để cho Thượng Tâm đi đến phòng trọ của anh, vậy bọn họ có thể trở về nhà lớn họ Thiệu đi!
“Thiệu Phi Phàm” Thượng Tâm dắt cổ họng kêu to, “Trong đầu anh ngoài việc đó ra còn có thể nghĩ được việc gì khác hay không?”
“Nhớ tới em nha, Vợ, trong đầu anh lúc nào cũng nghĩ về em, lúc em mặc quần
áo, lúc em cởi quần áo, lúc em ôm anh, còn có lúc em đi tắm…”
Thượng Tâm không thể nghe nổi cái giọng nói lưu manh đó của anh nữa, liền cúp
điện thoại, ‘Sắc lang sắc lang sắc lang! Thiệu Phi Phàm, anh chính là
một đại sắc lang!’
Cho dù trong lòng Thượng Tâm có không muốn như thế nào đi chăng nữa thì tới lúc tan học, cô vẫn mau chóng đi tới nhà
họ Thiệu. Trước tiên gọ
