này nữa !. Mẹ Tea Hin vịnh vai bà Kang hiền từ nói, ba cũng là bạn của bà Kang thời con đi học, tính tình bà Kang ra sao bà hiểu rõ, ko dễ gì bà ấy chịu bỏ qua miếng mòi thơm béo như thế nhưng cái giá để trả cho miếng mòi này quá đắt.
-Ko nói nhiều... chuyện tôi đã nói... ko bàn cãi nữa... .Hùng hồn nhìn bọn người tụi nó. -Ba ngay sao tôi sẻ cho cô biết ý định của mình... mong cô giữ lời mình đã nói.
Nhẹ nhàn thản nhiên nó đáp. -Yên tâm... người ko giữ lời chỉ có các người chứ ko thể là ta !.
...
"Rầm"
Trong căn phòng rộng lớn sang trọng với tông màu nâu vàng, hình ảnh người đàn ông đứng tuổi đầy uy nghiêm pha lẫn một chút phẫn nộ làm ko khí trở nên căng thẳng, nhìn hai người con gái trước mặt ông càng thêm phần tức giận.
-Hai người đang nghĩ cái gì trong đầu vậy ?... hết chuyện giỡn rồi lấy chuyện này ra đùa hả !?.
Mặc cho sự giẫn dữ của Thái Tư (chủ tịch hội đồng Bạch Lâm) bà Kang vẫn giữ nguyên khuôn mặt bình thản của mình tuy trong lòng vẫn lo sợ. Khác với bà, James tuy hóng hách nhưng đối mặt với một nhân vật như Thái Tư và trong tư thế này thì sự sỡ hãi hiện rõ.
-Chúng tôi... .Bà Kang nhàn nhã trả lời nhưng vừa mở miệng nói thì một số người đồng loạt lên tiếng phản ánh:
-Chỉ có bà và James... ko liên quan đến tôi !.
Liến nhìn những người vừa lên tiếng một cái cô quay lại nhìn Thái Tư nói. -Tôi đã nói rồi... vẫn chưa có ý định chính thức... chỉ là suy nghĩ thêm thôi... đâu có gì to tác đâu !.
-Phải đó... ko nghiêm trọng đến mức đó đâu!. James tuy sợ nhưng cũng đệm thêm lời giúp bà Kang.
-Vẫn chưa nghiêm trọng ?... các người có biết đắc tội với Nam Phong tộc có nghĩa như thế nào ko?... vậy mà còn lớn tiếng chỉ trích cung chủ người đứng đầu tộc... có biết chỉ cần làm cho cung chủ tộc Nam Phong nỗi giận... thì với một câu nói của người là chúng ta có nguy cơ bị cô lập trong chận triến lần này... trước khi quyết định điều gì thì cũng phải nghe ý kiến của mọi người chứ... tôi vẫn chưa đồng ý mà các người đã tự tiện hành động là sao ?.
Đang trong cơn giận giữ lai nghe lời biện hộ của bà Kang và James thì ông càng ko thể kiềm lị cơn nống giận này, một loạt ông nói ra nhữn điều có thể xẩy ra với giới vampire khi đắc tội với Nam Phong, nghiêm trọng hơn người đó lại là cung chủ, người nắm mọi quyền hành trong tay.
James và bà Kang có chút hoản khi nghe những lời của Thái Tư nói, quả thật lúc đó họ ko nghĩ tới, nhưng cũng may là vẫn chưa đồng ý với vụ cá cược này nếu ko, chuyện sẻ còn nghiêm trọng đến mức nào nữa.
...
Sau khi những lão gia, phu nhân quay về phòng hội nghị của học viện Ireland thì Bo, Tea Hin, Hong, Uyên nhi, Yun, nó cùng Danh và Nguyệt đi đến khu VIP. Thiên, Phong và ông Miss có việc phải quay về Nam Phong. Sự việc diễn ra xong cũng tới giờ trưa nên nó mời mọi người đến hoa viên của mình ăn trưa luôn.
-Tử Y à... cậu liều thật đấy !. Hong vừa nâng tách trà vừa nhìn nó mà than.
Nó ko nói gì chỉ cười nhẹ rồi quay sang Uyên nhi đang đứng. Là tì nữ bên cạnh nó cô lập tức hiểu, cúi nhẹ đầu rồi quay người vỗ tay hai cái, từ trong đi ra là một đám cô tì nữ với khuôn mặt nghiêm trang, bộ váy ngan đùi gối màu trắng viền vàng đồng chỉnh tề, cúi nhẹ người cháo nó rồi đi lại chỗ của từng người.
Vì đây là lần đầu nên mọi người có chút ko quen và cũng ko hiểu các cô tì nữ kia làm gì, Nguyệt và Danh vì đã quá quen với chuyện này nên nhanh nhẹn nói trước.
-Tôi như cũ !. Danh nhàn nhã nói, mặt ko một biểu hiện gì, khá là nghiêm.
Nguyệt thì khác, quay sang cô ti nữ sau lưng cười tươi nói. Tôi cũng vậy !.
Hai cô tì nữ dược Danh và Nguyệt nói lập tức cuối nhẹ đầu rồi lẵng lặng lui vào trong chuẩn bị.
Hai người tiếp theo là Bo và Hong, tuy ko quen lắm nhưng vì nhiều lần quá nên đâm ra tự nhiên hẵn.
-Như trước nhé !. Bo cùng Hong cùng lúc lên tiến nói với hai cô tì nữ phía sau, như hai người trước, hai cô này cũng cúi nhẹ đầu rồi lui vào trong.
Lần lượt mọi người ọi những món mình ưng nhất cuối cùng chỉ còn nó và Yun.
Quay sang Yun nó hỏi vì mãi ko thấy anh lên tiếng. -Ko ăn sao ?
Hơi giật mình vì đang trầm tư suy nghĩ thì bị nói hỏi, quay sang nó cười nhẹ. -Ăn chứ... đói chết đi được !.
Nhìn biểu hiện của anh nó vui hẵn, khi nãy quay sang thấy anh đang rất trầm tư nó ko biết anh nghĩ gì vì nó ko đọc suy nghĩ của người khác nữa.
Sau một hồi suy nghĩ Yun cũng gọi món, cuối cùng chỉ còn lại nó, Uyên nhi thấy những cô tì nữ đã lui vào hết rồi thì cô cũng quay đi, lấy một cái giõ tre nhỏ rồi đi vào khu vực trồng bạch hồng.
-Cô ấy đi đâu vậy?... ko lấy thức ăn cho chị sao ?. Tea Hin nhìn bóng đáng nhỏ nhắn màu vàng khuất dần thì quay lại hỏi nó.
-Uyên nhi đi lấy thức ăn đấy... Tea Hin... câu cũng đi chung đi... có lẽ hơi lâu nên cậu giúp Uyên nhi một tay nhé !. Nó nhìn Tea Hin nỏ một nụ cười nhẹ nhưng ẩn ý đầy gian sao mà chỉ mình nó biết.
Vui vẻ lấy những cánh bạch hồng to khỏe ra khỏi đóa, khí trời trong lành hòa cùng hương thơm của loài hoa thuần khiết xoa dịu tâm hồn người thưởng thức.
Nhìn người con gái xinh xắn vận bộ đầm màu vàng ngan đùi, nhìn đôi môi khi làm việc lúc nào cũng n