g chỉ cần thời gian thì trận pháp này sẻ hoàn toàn xóa sổ dấu vết bọn vam quỷ đang hiện diện tại đây.
Còn ở khu vực của cung NP thì Uyên nhi đang có dấu hiệu suy yếu sức lực vì số lượng vam e ngày càng đông còn cô thì chỉ một. Nếu cứ như thế này, cô sẻ ko thể chóng đỡ nổi, nhưng trong tình hình cấp bách trí óc lại minh mẫn, lấy trong người ra một quả pháo và bắn thẳng lên trời, ánh sáng của pháo bay cao tỏa sáng trong vùng trời đêm.-Mong là cứu viện đến kịp... ko thể kinh động đến cung chủ !.
Cuối cùng là khu vực giáp ranh giữa hai phe Hắc - Bạch, nơi lực lượng vam quỷ và vam tham dự party nhiểu nhất, kín cả một vùng sân rộng lớn. Tea Hin, Hong, Bo còn cả James và các vị tiền bối trong giới vampire (ba mẹ Yun, Bo, Tea Hin,...) đều hăng hái chiến đấu và tất nhiên phần thắng nghiên về phe của Bo vì dù vam e vẫn là cấp bậc nhỏ nhất trong giới nên nó chỉ có ưu thế về số lượng chứ chất lượng thì phải xem lại.
Một buổi tối khá mệt nhọc với tất cả nhưng có lẽ vẫn ko là gì với hai người, ko cần lo lắng về diễn biến bên ngoài, ko cần suy nghĩ về điều đang xẩy ra, ko cần cằm vũ khí ra chiến đấu, chỉ cần hưởng thụ thú vui khoái lạc của tuổi xuân đang tràng trể, vùi đắp thêm tình cảm của mình, ko màng đến thế sự, ít nhất là hiện tại.
...gần 5h sáng...
Gần 5h sáng cũng là lúc mặc trời bắt đầu ló dạng, tỏa những tia nắng ban mai đầu ngày xuống thế gian, soi rọi những ngóc ngách đã bị màng đêm che phủ nhưng chỉ riêng một chỗ là vẫn chim trong bóng tối, vẫn bị ánh mây đen phủ lắp ko thấy được mặt trời hay ít nhất là một tia sáng nào qua kết giới và vẫn bị chìm vào trong bóng tối, màn đêm bí hiểm.
...Khuôn viên...
-Gần 5h rồi mà trời vẫn tối như vậy... quả thật là có vấn đề !. Zua thở nhẹ, tuy đấu với lĩ quái vật này ko khó nhưng bất lợi là chúng hơi đông mà trời thì cứ tối đen như mực trong khi cái kim đồng hộ trên tay đã chỉ đến phần đầu của số 5 (phần gạch ngang phía trên).
-Là ma pháp đã che đi ánh mặt trời nên trời vẫn cứ tối như ban đêm... có lẽ bọn vam quỷ và khí trời ở đây là do cùng một người gây ra. Chàng trai bí ẩn tiếp lời, người ko hề có một cái thở nhẹ đủ biết công lực thăm hậu đến thế nào khi đấu với lũ vam suốt mấy tiếng liền mà ko mệt.
...Kháng đài...
-Thật tình... chuyện quái gì đây... 5h sáng rồi mà tối như đêm... ai lại đi bày cái trò này ko biết... lỡ mất giờ trà sáng của mình với cung chủ thì sao đây. Nguyệt hờn dỗi nũng nịu nói, nhìn những con vam e cuối cùng đang ở trước mặt, nhìn chúng đang từ từ biến mất khi chạm vào đường ma pháp của mình thì máu lại sôi lên.
-Bĩnh tĩnh đi Nguyệt... biết làm sao giờ... có người cố tình làm thế... tránh đâu khỏi. Phong lắc đầu thở dài, nhìn điệu bộ của Nguyệt ko biết là cô muốn đến thưởng trà với cung chủ hay là muốn đến đó phá nữa đây.
-Nhưng cũng ko thể kéo dài mãi... ma trận ko chịu được lâu đâu... đến lúc đó lại phải lập thêm một cái khác... tốn công với thời gian lắm. Danh tuy bình tĩnh những cũng ko thể im lặng trước cảnh tượng này.
Chỉ có Thiên là ko than vãn gì, anh chỉ thốt ra duy nhất một câu, ko hơn ko kém. -Gần 5h rồi... thời gian vừa rồi chính là sự trừng phạt của người đối với chúng ta... tất cả chúng ta... chỉ ngoài hắn.
Ba người kia ko ai hiểu Thiên đang nói gì chỉ biết một điều là mình đang bị trừng phạt bởi "người" mà Thiên vừa nói đến.
...Khu vực cung NP...
Quân đội của NP đã hoàn toàn khống chế được số lượng vam quỷ nhưng vì trời vẫn tối đen như mực trong khi đã 5h sáng rồi đã làm ai ai cũng khó hiểu, mất bình tĩnh dần.
-Lạ quá... trời vẫn chưa sáng... nhưng đã gần 5h rồi mà... ko lẽ đồng hồ bị chết ?. Binh sĩ A nhìn đồng hồ lẩm bẩm.
Nhìn sang người bên cạnh. -Còn cậu thì sao ?.
-Như cậu thôi... gần 5h rồi !. Bs B bên cạnh.
Nhìn mọi người. -Còn mọi người ?.
-Vẫn như thế !. Mọi người đồng thanh.
Uyên nhi cũng ko tránh khỏi thắc mắc nhưng đột nhiên cô lại nhớ ra chuyện gì đó nên quay đi bắn thật nhanh vào bếp.
-Chuẩn bị điểm tâm sáng cho cung chủ mau.
Rồi chay nhanh thật nhanh vào phòng nó chuẩn bị mọi thứ đợi nó và Yun dùng sau khi thức giấc.
...
Suối tốc dài màu bạch kim trãi dài trên giường băng, cả thân người nằm trong trong vòng tay to lớn của Yun.
Tuy ko có ánh sáng của mặt trời rội vào đánh thức nhưng theo bản năng và thói quen lâu ngày đã giúp nó thức dậy đúng giờ.
Cựa quậy người để biểu thị rõ dấu hiệu thức giấc và cũng là hành động đánh thức người con trai nằm cạnh.
Biết được chủ nhân đã thức giấc Uyên nhi theo như hành động hằng ngày đi vào trong phòng. Y phục của hôm nay, mọi thứ đã được cô chuẩn bị kĩ càng và cũng đã chuẩn bị thêm bộ y phục cho Yun.
Nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ của chủ nhân là cô lại cảm thấy vui nhưng còn chuyện ngoài kia cô ko dám nói liền sợ làm phiền.
Giúp chủ nhân thây y phục là chuyện tất yếu của người hầu khi mọi thứ đã hoàn thành thì chỉ còn giai đoạn là chảy tóc thì cô lại bị Yun đá *** ra ngoài để anh thây cô chảy tóc cho nó hôm nay.
-Uyên nhi đâu rồi... vẫn chưa xong mà ?. Nó thấy Yun đi vào nhưng chả thấy Uyên nhi đâu nên hỏi anh.
Đi lại khom người ôm trọn tấm lưng, đặt chiế