tiếng, bay giờ con mắt của mọi người đều dốn hết vào nó, tất nhiên cái người đang nắm tay nó đưa lên cao từ nãy giờ cũng vậy.
-Kang Yun!, anh có thấy mình đang làm chuyện dư thừa ko?. -Nếu muốn trừng trị tôi thì sao ko làm sớm mà phải ơ đó đôi co với ông già này?. Một mũi tên trúng tim đen, anh Yun này mọi ngày làm việc nhanh gọn lẹ mà sao hôm nay lê mề thế ko biết, hay là có ý gì?.
-Ông già?. -Nói ai vậy?. Oppa nó hỏi, giọng nói lại chuyển biến lạ thường, đã quay trở lại vẻ bình thường như mọi ngày. Nhìn nó hỏi mà hai con mắt co lại, tay gãi càm tỏ vẻ suy nghĩ nhìn nó, một biểu hiện hết sức là ngộ nghĩnh khiến hắn, hai cô cậu kia và Woo phải sóc toàn tập.
-Nghĩ đi, ngoài oppa thì còn ai?!. Mặt vẫn cứng đơ ko biểu cảm, những câu nói của nó bất chợt làm cho người con trai mới đây nóng phừng phực bay giờ lại cười ko còn gì mà nói được.
Thêm một lần sóc, trời ơi anh này biến hóa gì mà làm cho bốn thân hình phải hóa đá vậy trời, ko ai tin là mới vài phút trước người con trai này đã nổi giận đùng đùng, đến nồi bóc hỏa luôn.
Nhìn chiếc đồng hồ treo tường nó nói. -Trễ giờ học rồi!, thui cúp luôn đi!. Định đi thì chợt nhớ ra một chuyện nó quay sang hắn nói. Buôn tay!. Rất là nhe nhàng nhưng sức công phá lớn gắp mấy lần tiếng gầm của oppa nó, và tất nhiên là hắn buôn tay, hắn ko biết tại sao lai như vậy, hắn chỉ biết tiếng nói đó như ra lệnh cho hắn, khiến hắn ko làm ko được.
---------------------------------------- -Tiểu bạch!, em đi đâu?. Sau khi bàn tay của hắn đã rời xa bàn tay nó thì nó quay đi, tiếng bước về phía cánh cửa, nhưng đâu có dể dàng gì thoát khỏi chỗ này mà ko cho oppa nó biết chứ.
-Ko biết!.
-Thật là, anh đi vs em!, shopping nào!.
-Shopping?, anh cũng có sở thích đó sao?. Nhăn mặt nhìn người con trai trên bộ y phục màu chàm.
-Híc, sở thích gì, đi mua cho em mà. Đáp trả, anh thấy mình hết sức là tủi thân khi bị nó gán ghép cho cái sở thích ko thật này.
-Cho em?. -Anh bị khùng à?, em thì mua gì chứ?. Nó đáp lại.
Hai anh em nói qua nói là mà ko hề để ý là bôn người, tám con mắt đang nhìn mình chằm chằm, Woo thì ko tin người con trai mặt y phục màu chàm này là anh mình.
Hắn cũng vậy, ko thể ngờ rằng mình lại bị oppa quát lớn, và cái giọng điệu nói chuyện lúc nãy với hắn và nó thì khác một trời một vực.
Còn cô nàng Ha Rum và anh chàng Tea Hin nhà ta thì khỏi nói, bị há hóc từ khi bức vào cánh cửa này rồi, bao nhiêu là chuyện ập tới mà từ trước đến giờ chưa từng thấy, thân hình hai người đơ như cây cơ trước gió, mắt chỉ việc lướt qua lướt lại hai thân hình đang trò chuyện một cách vô tư kia.
-Thì đi rồi mới biết!. Oppa nó.
-Ko!. Nó
-Ko đi cũng phải đi!, em ko thoát được đâu!. Oppa nó.
-Chắc ko?. Nó
-Ko!. Oppa nó.
-Khùng!. Nó.
-Ặc, ai khùng?. Oppa.
-Ko lẻ em?. Nó.
-Thôi ko cải nữa!, đi thôi!. Oppa nó.
-Ko!. Nó
-Why?. Oppa nó.
-Ko thích!. -Biết rồi còn hỏi!. Nó.
Cuộc đấu khẩu cứ thế mà tiếp tục, bốn con người coi như hoàn toàn dư thừa.
-Thôi đi!. -Ko mua đồ thì đi chơi! Oppa nó mất kiên nhẫn, anh mà nói chuyện vs nó bằng hình thức này thì chết sớm là cái chắc.
-Đi chơi hả?. -Ở đâu?. Nó
-Đi đâu cũng được!. Oppa nó.
-Vậy Công Viên trò chơi đi!. Nó.
-Em cũng biết chỗ đó sao?. Oppa nó.
-Đi một lần rồi!. -Rất vui!. Nó
-Hồi nào?. Oppa nó.
-Hôm bữa!. Nó.
-Với ai?. Oppa nó.
-Bạn!. Nó.
-Mới đây mà có bạn rồi sao?, tính em đâu phải vậy!. Oppa nó.
-Hợp!. -Lúc trước có gặp ai đâu mà có!. Nó.
-Ờ!, quên!. Oppa nó.
-Khùng!. Nó.
-Đừng dùng từ đó!, mất mặt lắm!. -Người ta nghe thì coi anh ra gì nữa!. Oppa nó.
-Ai nghe?, bốn khác tượng kia à?. Nó.
-Khúc tượng?. Oppa nó.
-Ừ!. Nó.
-Đâu?. Oppa nó.
-Sau lưng kìa!. Nó.
-Ừ ha!, nãy giờ ko biết!. Oppa nó.
-Khùng!. Nó.
-Đã nói là đừng kiêu vậy mà!. -Mất mặt lắm!. Oppa nó.
-Có đâu mà mất!. Nó.
-Có sao ko!. Oppa nó.
-Sao ko thấy?. Nó.
-Sao thấy được!. Oppa nó.
-Ko có nên ko thấy!. Nó.
(Trời!, chắc tăng xong quá)-Thôi đi!, nói hoài!. Oppa nó.
-Ừ đi!. -Nhưng trước tiên tống bốn bức tượng này đi dùm cái!. Nó.
-Ờ!. Oppa nó Một sân thượng vắn người, nhìn sơ qua thì cũng biết nơi này đã lâu ko có người tới, thân hình một cô gái ngồi trên thanh sắt của sân thượng cứ như bức tranh tuyệt đẹp làm sây đắm lòng người.
Mái tóc dài buôn thả đung đưa trong gió, bộ y phục màu trắng kẻ lướt theo, ánh nắng rội thẳng vào mặt của nó làm thân hình ánh lên tia hòa quang của ban mai, ngồi đó nó nhìn xuống sân trường, hàng trăm con người(vampire) đi ra đi vào như đàng kiến.
Giờ là 7h50', sắp đến giờ học rồi nhưng nó vẫn ko có ý định rời đi. nó muốn tận hưởng ban mai, tận hưởng những thứ mà thiên nhiên ban tặng cho muôn loài.
Ko gian yên tĩnh chỉ kéo dài vài phút thì bị phá hủy bởi tiếng"Két" của cánh cửa, một người con trai đang từ từ tiếng lại gần nó, nhưng khoản cách chỉ còn là vài mét thì bước chân đó lại ngừng lại.
Nhìn nó đang tận hưởng khí trời thì người con trai đó lại ko muốn phá hủy, nhưng ko muốn ko được vì anh co việc nói vs nó. -Tiểu Bạch!.
Nó vẫn ko quay lại nhưng ko quay lại ko có nghĩa là ko trả lời.- Oppa à!.
-Gì?, nói đ
