n đều phải thắt mắc tiếng động đó là gì và phát ra từ đâu.
......
-Danh, Nguyệt!.
-Anh Phong?, tìm em chi vậy?. Nguyệt đi tới hỏi.
-Nhanh lên, tìm Danh và Thiên mau. Phong nói trong sự hối hả.
-Sao vậy anh?.
-Chúng ta mau tới Hàn Quốc, đưa Tara về.
-Chị ấy ko chịu về sao?. Nguyệt hốt hoản la lớn.
-Ừ. Bịt tai Phong gật đầu. -Nhỏ tiếng đi.
........
-Y Y bị gì vậy anh?. Nhìn Hoo với vẻ mặt lo lắng Jus hỏi.
-Chuyện dài dòng lắm, thật ko ngờ cậu lại là bạn của Tiểu Bạch.
-Anh, vậy còn Yong đâu?. Jus hỏi, anh đang rất muốn biết cậu bạn hồi xưa bay giờ ra sao.
-Cậu ko biết sao, Yong đã chết rồi.
-Anh nói cái gì, chết ư, làm sao có thể.
Một ngày mới lại bắt đầu, đối với những người khác một ngày ko đáng là gì nhưng đối với nó, với Yun và những người bạn của nó thì một ngày quý giá hơn tất cả.
-Oppa, Jus đâu?. Bước ra từ phòng Hoo câu đầu tiên nó hỏi là người bạn lâu năm mới gặp của mình.
-Cậu ấy có việc nên đi đâu rồi, yên tâm đi, ko bỏ em đâu mà lo.
Cười nhẹ, cảm giác được cuộc sống đang tràn trề, lâu, rất lâu rồi nó mới có cái cảm giác hạnh phúc này.
-Tiểu Bạch, anh thấy em nên về Nam Phong đi, lần thứ 6 rồi đấy, ko đùa được đâu.
---------------------------------------- -Em biết, em sẻ về nhưng ko phải bây giờ. Bỏ đi ko để Hoo nói thêm lời nào.
Cánh cửa đóng lại, cảm giác được toàn thân rất ê ẩm, phải chăng đây là triệu chứng của việc đó. Mang cái thân nhức mỏi về phòng thây đồ rồi ra khuôn viên tìm Hong.
-Hong. Bước tới chỗ Hong.
Quay sang nó nhìn, hơi bất ngờ, nó đang đứng dó tươi cười với cô một cách rạng rỡ như ánh ban mai, nụ cười tỏa sáng có thể cướp đi bất cứ trái tim nào cho dù là trai hay gái.
-Hôm nay trông cậu vui nhỉ.Chạy lại choàn tay nó Hong cười.
-Ừ, rất vui, nào đi thôi.
Cùng Hong hai người đi đến trung tâm thương mại lớn nhất thành phố và cũng nằm giữ trung tâm thành phố Seoul. Xe cộ đầy rẫy, tiếng ồn ào lấn áp đầy khung trời, người người qua lại nhưng nổi trội nhất là hai cô gái đang tiến về trung tâm thương mại, màu trắng tinh khiết gợi lên nét đẹp thuần khiết lạnh lùng, màu Hồng tươi tắng thể hiện một cá tính hồn nhiên đang là tâm điểm của bao ánh nhìn.
-Này Hong, mình chơi gì trước đây?. Quay sang Hong hỏi.
-Um...., để coi..... chụp hình nào. Vừa nói tay vừa chỉ thẳng về khu chụp hình của trung tâm.
-Này đừng có chạy, ngã bây giờ. Đi theo cô gái hí ha hí hững tung tăng đến khu chụp hình.
Rời khu chụp hình bằng một sắp hình đủ thứ kiểu, địa điểm tiếp theo là khu thời trang, ngồi nhìn Hong đang tới tấp chọn đồ và thây, cô thể hiện đủ thứ kiểu làm nó phải bật cười.
-Chà cô gái kia đẹp thật đấy. Nữ tiếp tân chỉ tay về phía sofa nơi nó đang ngồi nhìn Hong.
-Ừ, người đẹp mà trang phục cũng đẹp, nhìn bộ đồ cô ấy đang mặc kìa, ko ít đâu. Cô phục vụ nói tiếp.
......
-Ngài Jus, chúng ta mau chóng quay về đi ạ.
-Ngươi muốn thì cứ về trước, ta có việc nên sẻ về sau.
-Nhưng mà.....
Trừng mắt nhìn Henri làm anh im phắt ko nói gì chỉ biết cuối đầu. Jus đi nhanh hơn bỏ Henri lại mà ko lấy một lời.
-Yun, đi ăn ko?. Ha Rum đi lại chỗ hỏi.
-Woo đâu, sao cậu ko đi với cậu ta. Nhìn cô với ánh mắt ấm áp, chứa dầy yêu thương khiến cho người khác ko thể ko nhận ra được tình ý của anh.
Bối rối ko biết trả lời ra sao cô nhanh nhẫu nghĩ ra một điều gì đó. -Woo có việc nên đi trước rồi, ờ...nếu cậu bận thì thôi vậy. Quay đi tránh ánh mắt của Yun, cô ko thể nào nói cho anh biết được quan hệ dạo này của mình với Woo.
-Ha Rum, cậu ta đối xử với cậu tốt ko?. Nhìn người con gái trước mặt anh hỏi.
-Tố...t....tốt lắm.
-Đừng giấu nữa, nếu tốt thì cậu đâu có như thế này. Yun quát, anh đang dần mất bình tĩnh.
-Híc, mình ko biết...híc, dào này Woo khác lắm, nếu như...nếu như Woo ko thích tớ nữa thì sao, làm sao đây...híc. Từng giọt nước mắt khẽ lăng dài trên má cô.
Ôm lấy Ha Rum đang khóc, hiện giờ Yun chỉ muốn đánh cho tên Woo đó một trận, nhiều lần anh đã cảnh cáo nhưng xem ra tình yêu của Ha Rum đều vô vị đối với Woo, sự căm phẫn đang sôi sục trong lòng anh nếu ko vì Ha Rum có lẽ anh sẻ tìm Woo mà đánh một trận.
Hai người ko để ý rằng có một người khác đang nhìn, anh thấy hết, thấy từng chi tiết từng hành động và nét mặt của họ, bàn tay khẽ nắm lại hình nắm đấm, nếu Yun muốn đánh cho Woo một trận thì bây giờ anh lại muốn cho Yun một trận, hành động của Yun đang phản bội lại tình yêu mà nó dành cho anh, chuyện này thì ko thể tha thứ được.
-Y Y à, có lẽ cậu đã chọn sai người để yêu....
-...Kang Yun, là do cậu, đừng trách tôi. Nói rồi anh bỏ đi một cách lạnh lùng.
Nhưng chỉ mình anh bỏ đi thôi vẫn còn một người con trai khác đang nhìn Yun và Ha Rum ở một góc độ khác nhưng tâm trạng của anh cũng ko khác gì người vừa mới bỏ đi là mấy.
-Tara, tôi sẻ chứng minh cho cậu thấy tôi yêu cậu ko thua gì ai đâu.
Pass 2:
-Chà, mệt thật, trưa rồi đấy về thôi Tara.
-Ừ.
Sau một buổi quậy phá hai người quyết định đi về, đến học viện thì Hong có việc đột suất nên đi giải quyết, nó đi ra khuôn viên thả mình lên bãi đất trống với nền cỏ xanh mướt mà ngủ.
-Này, ngủ chung được ko?. Yun