Nếu Anh Nói Anh Yêu Em

Nếu Anh Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327043

Bình chọn: 7.5.00/10/704 lượt.



“Kết hôn ư?” Mạnh Tuần có đôi chút hoài nghi. “Không phải là em định sẽ vì khoản tiền năm triệu mà kết hôn giả với anh đấy chứ?”

“Tất nhiên không phải rồi!” Kha Nhã Doanh vội vàng lắc đầu phủ nhận.

“Cho dù nếu em thực sự có muốn kết hôn với anh thì cũng không thể vội

vàng như thế này! Chỉ là em hy vọng anh có thể phối hợp với em để diễn

một vở kịch trước mặt mẹ em thôi. Theo ý của mẹ em thì bây giờ bà không

muốn cho vay tiền vì nghĩ rằng giữa chúng ta vẫn chưa có gì là chính

thức cả, nếu để bà nghĩ rằng sau này chúng ta chắc chắn sẽ kết hôn thì

nói không chừng, có lẽ bà sẽ đồng ý cho vay khoản tiền đó…”

Mạnh Tuần lắc đầu: “Anh vẫn cảm thấy không ổn lắm, mẹ em cũng không phải sẽ dễ dàng bị qua mặt vậy đâu…”

“Không thử thì làm sao mà biết được?” Kha Nhã Doanh khẩn thiết nhìn

Mạnh Tuần. “Bà sẽ không thực sự ép chúng ta phải kết hôn đâu mà! Anh chỉ cần thể hiện một chút thành ý của anh trước mặt bà là được rồi! Thật

đó! Em đảm bảo! Khi nào em lấy được số tiền đó thì sẽ ngay lập tức có

thể tham gia triển lãm tranh lưu động với Tiểu Quả, vấn đề vốn của anh

cũng sẽ được giải quyết! Đợi vài tháng nữa em mới quay lại, Tiểu Quả lúc đó có khi đã thành danh rồi, đến lúc đó chắc chắn anh cũng có thể trả

lại được số tiền đó, chí ít thì năm trăm ngàn còn lại em nhất định sẽ có thể gom đủ trong vài tháng, đến lúc đó em tuyệt đối sẽ không để anh

phải khó ăn nói với bố mẹ em đâu!”

“Không phải là vấn đề tiền.” Mạnh Tuần ngắt ngang lời Kha Nhã Doanh.

“Khoản tiền bốn triệu đối với anh không phải là chuyện quá khó khăn, anh chỉ là đang tạm thời nghĩ cách khác chứ không muốn để kinh động đến nhà anh. Đợi khi khó khăn này qua đi thì tiền mặt của anh sau này cũng sẽ

luân chuyển thuận lợi hơn, cho dù có các thêm vào cho em năm trăm ngàn

cũng không vấn đề gì, nhưng quan trọng là cái cửa ải nơi mẹ em sẽ phải

qua như thế nào đây…”

“Mẹ em thật ra vẫn luôn thích anh ! Bây giờ mẹ em cũng lo lắng tình

cảm giữa chúng ta chưa đến mức độ đó nên mới hơi do dự như vậy. Nhưng

nếu bà biết được tình cảm của chúng ta rất tốt thì chỉ cần em nũng nịu

thêm một chút nữa bà sẽ đồng ý thôi!”

Mạnh Tuần chau mày nghĩ ngợi một lát nhưng vẫn lắc đầu: “Chuyện này không hề đơn giản như vậy đâu, để anh suy nghĩ thêm đã.”

Kha Nhã Doanh định mở miệng nói thêm điều gì nữa thì điện thoại của

Mạnh Tuần đã reo lên, anh nhìn màn hình hiển thị người gọi rồi nói với

Kha Nhã Doanh: “Anh vẫn còn một số việc bận, em cứ về trước đi! Ngày mai anh sẽ liên lạc lại với em.”

“Vậy được.” Kha Nhã Doanh thấy Mạnh Tuần đã nói bằng giọng khách sáo như vậy nên cũng đành đứng dậy, cất tiếng chào rồi rời đi.

Ngày thứ hai Mạnh Tuần quay trở lại công ty đi làm, không nhìn thấy

Đồng Phi Phi, anh kiểm tra qua bảng theo dõi chuyên cần của cô thì thấy

cô bốn ngày hôm nay không đi làm. Trong ấn tượng của anh thì Đồng Phi

Phi luôn rất cố gắng chăm chỉ đi làm, trừ lần trước chuyện bà Tống phải

nằm viện, từ trước đến nay cô chưa bao giờ xin nghỉ nhiều ngày như thế

này, hơn nữa lại là xin nghỉ vì việc riêng. Quả thực anh không hiểu

được, Đồng Phi Phi lúc này đã là người không thân không thích gì nhưng

rốt cuộc là vì chuyện gì mà phải nghỉ nhiều ngày như vậy? Do dự một chút nhưng rồi Mạnh Tuần cũng quyết định đến nhà Đồng Phi Phi xem sao.

Trước khi đi Mạnh Tuần không gọi điện cho Đồng Phi Phi nên khi Đồng

Phi Phi mở cửa ra, thấy Mạnh Tuần đứng ngay trước mặt mình, cô cảm thấy

rất ngạc nhiên.

“Anh…” Đồng Phi Phi mới nói được một từ đã ngưng lại, cổ họng khàn

đến mức dường như không thể nghe được. Mạnh Tuần chau mày, đưa tay ra sờ lên trán của Đồng Phi Phi, trán cô nóng đến mức khiến anh phải giật

mình: “Sao lại thế này? Sốt đến mức này mà em không đi viện sao?”

Đồng Phi Phi sốt bừng bừng, bất giác đẩy tay của Mạnh Tuần ra: “Em bị cảm nặng, đừng để lây sang anh…”

“Lây cái gì mà lây!” Mạnh Tuần không nói gì mà đi thẳng vào trong

phòng, lấy chiếc áo khoác trên giường choàng lên người cô rồi ôm lấy cô, bước ra ngoài.

“Em thực sự không sao cả, chỉ là bị cảm thôi. Em đã mua thuốc rồi, tí nữa trùm chăn ra mồ hôi là sẽ khỏi thôi…”

Mạnh Tuần cầm lấy túi của Đồng Phi Phi, vốn như thể không nghe thấy

lời từ chối của cô, cất giọng kiên quyết: “Em đi được một mình hay để

anh bế em xuống? Chọn một đi!”

“Em… em tự đi xuống được rồi.” Đồng Phi Phi nhìn ánh mắt kiên quyết

của Mạnh Tuần nên tự biết là không thể từ chối lại được anh nên đành mặc áo và cùng Mạnh Tuần đi xuống.

Mạnh Tuần cùng Đồng Phi Phi đến bệnh viện, kiểm tra nhiệt độ cơ thể

sốt đến bốn mươi độ. Bác sĩ mở sổ khám ra rồi hỏi: “Sốt mấy hôm rồi?”

“Bốn hôm.”

“Hai hôm.”

Cả Mạnh Tuần và Đồng Phi Phi cùng thốt lên câu trả lời, vị bác sĩ

sững người ngạc nhiên, chau mày lại hỏi: “Rốt cuộc là mấy ngày?”

Đồng Phi Phi mím môi lại đáp: “Hai ngày.”

Vị bác sĩ gật đầu tiếp tục nói: “Sao lại sốt tới mức này chứ?”

Đồng Phi Phi nhìn Mạnh Tuần với vẻ không được thoải mái lắm rồi đáp:

“Em… hơi khát nước, anh có thể đi mua một chai nước giúp em được không?”

Mạnh Tuần cảm thấy ngạc nhiên nhưng cũng gật đầ


XtGem Forum catalog