ng phòng chỉ còn lại hai người là cô và Mạnh Tuần. Cô bặm miệng, cảm
thấy cổ họng nghẹn đắng, mãi mới nói nên lời: “Tổng giám đốc Mạnh, tôi…
buổi chiều tôi sẽ viết đơn xin nghỉ việc…”
“Nghỉ việc?” Mạnh Tuần cau mày. “Tôi còn nhớ quy định của công ty,
muốn xin nghỉ việc phải xin trước một tháng. Nhưng tình trạng của cô
thuộc loại bị sa thải, dù nguyên nhân chỉ viết là cố ý nghỉ không có lý
do.”
Đồng Phi Phi chớp chớp mắt như sắp khóc, nói: “Tôi… tôi không có ý nghỉ không xin phép…”
“Thời gian đi làm, cô làm việc riêng, giả vờ ốm, lừa lấy ngày nghỉ,
thực tế thì chạy đi làm việc riêng của bản thân, đây không phải là cố ý
nghỉ không xin phép hay sao?”
Đồng Phi Phi bị chặn họng, không nói được câu nào. Cô cúi mặt ủ rũ,
nước mắt tuôn rơi, hàng mi đen đậm được cô tô vẽ, giờ theo dòng nước mắt chảy thành hai vệt đen trên mặt.
“Mau lau sạch lớp trang điểm của cô đi rồi nói chuyện với tôi.” Mạnh
Tuần quay mặt lại, Đồng Phi Phi lúc này mới nhớ ra bộ mặt khủng khiếp
của mình, vội vàng đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh. Mười phút sau, dường
như cô đã lau sạch một lớp da của mình, lúc này mới đứng vững, nhẹ nhàng quay lại, đứng trước mặt Mạnh Tuần: “Tổng giám đốc Mạnh, tôi xin lỗi!
Tôi… lần này tôi thực sự nhất thời hồ đồ, cầu xin anh cho tôi thêm một
cơ hội! Sau này, tôi sẽ không bao giờ nói dối nữa! Sau này nhất định sẽ
cố gắng làm việc! Sau này nhất định sẽ vì công ty, vì anh mà dốc hết tâm sức của mình để làm việc… ”
Mạnh Tuần cau mày, đang chuẩn bị ngắt lời cô thì tiếng chuông điện
thoại đột nhiên vang lên, Đồng Phi Phi lập tức im bặt. Mạnh Tuần nhìn
màn hình, sắc mặt đột nhiên không vui, nhưng khi nghe điện thoại, giọng
anh chuyển sang đầy khách khí: “Mạnh phu nhân?”
Mạnh phu nhân? Mắt Đồng Phi Phi giật giật, cô muốn nghe trộm vài câu, nhưng Mạnh Tuần đột nhiên ngẩng đầu, lườm cô một cái, dường như có một
luồng khí lạnh chạy qua, toàn thân run rẩy, cô khẽ cười, chạy ra ngoài.
Lúc đóng cửa, cô thoáng nghe thấy Mạnh Tuần nói một câu: “Tôi biết rồi.”
Hai phút sau, Mạnh Tuần mở cửa phòng, Đồng Phi Phi vội vàng vào
trong, nói với giọng đáng thương: “Tổng giám đốc Mạnh, tôi thực sự biết
lỗi rồi. Xin anh hãy cho tôi một cơ hội nữa… ”
Mạnh Tuần ngắt lời cô: “Là Kha Nhã Doanh trang điểm cho cô thành bộ dạng như thế này sao?”
“Hả?” Đồng Phi Phi bị câu hỏi bất ngờ này làm cho ngây người, biến thành bộ dạng ngốc nghếch.
“Tôi hỏi, có phải Kha Nhã Doanh cho cô đến để cố ý phá hỏng cuộc gặp
mặt này không?” Mạnh Tuần hỏi lại một lần nữa, sắc mặt không chút kiên
nhẫn.
“Cái này… ” Đồng Phi Phi cắn môi, đang nghĩ không biết phải nói gì,
nhưng phát hiện dường như nói như thế nào cũng không thể che giấu được
sự thật. Cô lấy một hơi thật dài, thẳng thắn nói: “Cứ coi là như vậy
đi.”
Mạnh Tuần cúi đầu, vẻ mặt dần dần bình tĩnh lại. Anh bê cốc cà phê,
uống một ngụm rồi đặt xuống, ngẩng đầu nhìn Đồng Phi Phi: “Cô vừa nói,
cô tình nguyện vì tôi, vì công ty mà không tiếc thân mình sao?”
“Hả? Ồ! Vâng, vâng!” Lần này coi như Đồng Phi Phi đã bắt nhịp được với Mạnh Tuần, gật đầu liên tiếp.
“Được, vậy tôi có hai việc. Nếu cô làm được, chuyện hôm nay tôi sẽ
tạm thời gác lại. Nếu cô không làm được, vậy thì xin lỗi, ngày mai cô
không cần đến công ty nữa.”
“Được! Tôi nhất định sẽ làm được!” Đồng Phi Phi lập tức giơ tay bảo
đảm. Mạnh Tuần trừng mắt nhìn Đồng Phi Phi, nhìn hồi lâu, đến nỗi những
chiếc lông tơ trên khuôn mặt cô cũng vì sợ hãi mà dựng đứng lên, sau đó
mới từ từ nói: “Thứ nhất, sau này tuyệt đối không được nói dối tôi bất
cứ điều gì, bất kỳ lúc nào, bất kể ở đâu và nguyên nhân vì sao. Thứ hai, lấy thân phận Kha Nhã Doanh, giả làm bạn gái của tôi.”
Đồng Phi Phi nghe hết điều kiện thứ nhất vẫn gật đầu lia lịa, nhưng
nghe xong điều kiện thứ hai, cô ngây người như một con ngốc. Gì cơ? Giả
làm bạn gái của anh ta? Lấy thân phận Kha Nhã Doanh? Cô hít một hơi thật sâu, thêm một lần nữa, cuối cùng cũng lấy được chút dũng khí, run rẩy
nói: “Tổng giám đốc Mạnh, cái này… là như vậy… Tôi… thấy… chúng ta… có
thể không hợp nhau…”
“Chỉ cần giả vờ mà thôi, không cần hợp.”
“Nhưng anh xem… chuyện này dù sao cũng cần cả anh và tôi tình nguyện…”
“Đồng Phi Phi, vừa rồi ai nói chắc chắn sẽ làm được? Chưa đến một
phút đã hối hận rồi sao?” Mạnh Tuần cười lạnh lùng, Đồng Phi Phi đột
nhiên thấy toàn thân lạnh toát.
“Tôi… nhưng điều tôi đảm bảo là công việc… Còn tôi và Kha Nhã Doanh
ngoại hình không hề giống nhau! Làm sao có thể giả vờ được?” Đột nhiên
nhớ đến điều then chốt này, Đồng Phi Phi lập tức nói như người sắp chết
đuối vớ được cọc.
“Điều này không thành vấn đề. Người nhà tôi chưa từng gặp cô ấy. Hơn
nữa, cô đã có thể thay cô ấy đến đây xem mặt, hiển nhiên là cô rất thân
với cô ấy, bắt chước cô ấy càng dễ.”
Đồng Phi Phi còn muốn nói vài điều nữa, nhưng Mạnh Tuần nghiêm mặt:
“Vừa rồi tôi cũng đã nói rõ ràng, đồng ý điều kiện của tôi, tôi lập tức
bỏ qua sự việc ngày hôm nay, không đồng ý, cô không phải đến làm việc,
hơn nữa, hồ sơ lý lịch càng khó chấp nhận! Điều này cũng có nghĩa là tôi không mu