Nếu Anh Nói Anh Yêu Em

Nếu Anh Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326022

Bình chọn: 7.5.00/10/602 lượt.

thời gian ăn trưa và ăn tối. Tối qua, sau khi làm thêm giờ,

cô thà rằng chen chúc trên chiếc xe buýt đông đúc chứ không chịu để anh

đưa về nhà, lại còn đôi mắt với quầng thâm, hõm sâu nữa, rõ ràng cô bị

thiếu ngủ một cách trầm trọng. Buổi trưa ngày hôm nay, khi hết giờ làm,

Đồng Phi Phi lại một mình ôm túi rời đi thì anh lặng lẽ đi theo cô. Anh

nghi ngờ Đồng Phi Phi giấu anh mà đi gặp mặt ai đó, thế nên anh còn cố

tình mang theo áo khoác và chìa khóa xe, kết quả anh phát hiện ra Đồng

Phi Phi không hề rời khỏi tòa nhà mà lên sân thượng, chọn một vị trí

ngồi tránh gió, lấy ra một ổ bánh mì rồi gặm hai, ba miếng là xong bữa,

sau đó cô rút từ trong túi ra… một cuộn len?

Mạnh Tuần nấp mình trong góc, lặng lẽ nhìn dáng vẻ chăm chú của Đồng

Phi Phi, đôi mắt hơi nheo lại, có vẻ như đó là một chiếc khăn dành cho

nam giới.

Đã là giữa mùa đông rồi, bầu trời u ám, xám xịt, mặt trời ẩn nấp

trong những lớp mây dày, lấy hết đi mọi sự ấm áp một cách ích kỷ. Anh

nhìn Đồng Phi Phi vừa đan vừa run rẩy hà hơi vào đôi bàn tay lạnh cóng,

nỗi tức giận cuộn trào lên từ nơi đáy tim, vẫn còn chưa kịp hiểu rõ nỗi

tức giận này rốt cuộc xuất phát từ điều gì, anh đã sải bước đến trước

mặt Đồng Phi Phi từ lúc nào.

Sự xuất hiện đột ngột của một cái bóng khiến Đồng Phi Phi ngạc nhiên

mà ngẩng lên, cô nhìn vào gương mặt đen như đít nồi phía trước mặt mình

của Mạnh Tuần, vô cùng ngạc nhiên.

“Gió to như vậy, cô muốn mình bị lạnh cóng rồi nộp đơn xin nghỉ ốm

hả?” Mạnh Tuần sốt ruột ném chiếc áo khoác trong tay lên người Đồng Phi

Phi. Đồng Phi Phi ngại ngùng đón lấy, miệng khẽ lẩm bẩm: “Tôi mặc nhiều

áo rồi, sẽ không bị cảm lạnh đâu…”

“Cô nghĩ rằng mình là sắt đá hay sao?” Mạnh Tuần nói xong, không đợi

một lời phản bác đã quay người bước đi. Đồng Phi Phi ảo não cầm chiếc áo khoác đi theo sau, nghĩ bụng sao mà trùng hợp thế, sao anh ta cũng tình cờ đi lên trên này vậy?

Mạnh Tuần đi vào trong thang máy, Đồng Phi Phi thấy anh bấm nút xuống tầng hầm, cô vô cùng ngạc nhiên, mở to mắt: “Chúng ta không trở lại văn phòng sao?”

“Vừa rồi cô chỉ ăn mỗi một chiếc bánh mì, lẽ nào cô không đói sao?”

Mạnh Tuần, một tay đút trong túi, đứng ngay giữa thang máy. Đồng Phi Phi nép mình ở một góc, rất muốn nói rằng cô không đói, anh có thể để cô

tiếp tục quay trở lên để đan khăn không? Tuy nhiên, cô nhìn vào khuôn

mặt của Mạnh Tuần, rõ ràng là nên khôn ngoan chọn cách im lặng.

Thời điểm buổi trưa, trong thang máy không có một ai. Hai người nhanh chóng xuống thẳng tầng hầm gửi xe. Mạnh Tuần rút chìa khóa xe từ trong

túi ra, hỏi Đồng Phi Phi: “Hai giờ chiều vẫn còn một cuộc họp, đến Danh

Điển ăn tạm nhé?”

“Ồ, được!” Đồng Phi Phi ôm áo khoác của Mạnh Tuần ngồi vào trong xe,

trong lòng lại càng thấy nghi ngờ, bộ dạng của anh trông giống như có ý

định đi ra ngoài ăn vậy, làm thế nào lại đột ngột chạy lên tầng thượng

tòa nhà một cách khó hiểu như vậy chứ?

“Ừm, Tổng giám đốc Mạnh, quả thực là rất trùng hợp đó, sao vừa rồi anh cũng lên tầng thượng thế?” Cô cẩn thận dò hỏi.

Mạnh Tuần cắm chìa khóa rồi khởi động xe, bình tĩnh trả lời: “Tôi đi lên theo cô.”

“Hả?” Đồng Phi Phi không ngờ rằng Mạnh Tuần lại thẳng thắn như vậy, tự nhiên lại thừa nhận anh đã đi theo cô.

“Sao thế? Cô ngạc nhiên lắm sao?” Mạnh Tuần quét ánh mắt về phía cô,

trong lời nói có đôi chút không hài lòng. “Cô quên rằng trước đây cô đã

từng hứa với tôi điều gì rồi sao? Đóng giả là bạn gái của tôi! Mặc dù

thời gian này mọi việc ở công ty có vẻ bận rộn, nhưng tôi cũng không hề

có ý định muốn hủy bỏ thỏa thuận này. Vậy mà bây giờ cô lại lén đan khăn cho một người đàn ông khác, điều này có nghĩa là gì? Tôi nhớ trước đây

tôi đã từng nói với cô, tôi ghét nhất là những người phụ nữ lăng nhăng!”

“Tổng giám đốc Mạnh, anh hiểu lầm rồi!” Đồng Phi Phi vội vàng lên

tiếng giải thích. “Chiếc khăn này là tôi đan giúp một người bạn. Cô ấy

muốn tặng cho bạn trai một món quà Giáng sinh đặc biệt, nhưng cô ấy

không… cô ấy không có thời gian nên nhờ tôi đan giúp. Thật đó, thật sự

là tôi chỉ đan giúp người bạn đó mà thôi!”

“Giúp một người bạn sao? Cô ấy không có thời gian, lẽ nào cô thì có

rất nhiều thời gian ư?” Mạnh Tuần bắt đầu nói với giọng điệu cao hơn một chút, có đôi chút mỉa mai. “Mấy hôm nay tôi và cô đều cùng nhau làm

thêm đến tận hơn chín giờ mới về. Cô bỏ bê bữa ăn, giấc ngủ của mình,

tất cả chỉ là vì những việc vớ vẩn, vô bổ này hay sao?”

“Cái này làm sao có thể coi là chuyện vớ vẩn, vô bổ được…”

“Không vô bổ sao? Những điều cô làm có điều gì là không vô bổ, nhàm

chán chứ? Thay người khác đi gặp mặt, hẹn hò, giúp người khác tặng quà!

Tôi chưa bao giờ gặp ai như cô, giúp bạn bè là giúp đến cùng, giúp một

cách không có nguyên tắc!”

Giọng nói lạnh lùng vang lên trong xe, sau đó là sự im lặng đến ghê

người lấp đầy không gian chật hẹp này. Đối mặt với Mạnh Tuần lúc này

đang vô vùng tức giận, Đồng Phi Phi chỉ biết im lặng, không dám phát ra

bất cứ âm thanh nào. Cô khẽ nghiêng người sang một bên, gần như là dán

chặt mình vào cánh cửa, dây an toàn bị kéo gập,


Snack's 1967