XtGem Forum catalog
Nếu Không Là Tình Yêu

Nếu Không Là Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210764

Bình chọn: 10.00/10/1076 lượt.

ất.

Tôi quay đầu, trên nền tuyết mỏng in đầy dấu chân. Bên cạnh

những dấu chân là chiếc xe thương vụ màu đen quen thuộc. Trên nóc xe phủ một

lớp tuyết, có lẽ nó đã đỗ ở đó suốt đêm qua.

Tôi thật sự hy vọng đời người có thể giống con đường dưới

chân, có thể quay đầu, có thể trở về bất cứ lúc nào nhưng đáng tiếc, cuộc đời

trôi đi không bao giờ trở lại.

Vì vậy tôi không quay đầu mà tiếp tục tiến về phía trước.

Ra đi rất dễ dàng, bạn chỉ cần nghiến răng, không để bản

thân quay đầu là có thể bước ra khỏi thế giới của anh. Tuy nhiên, ép bản thân

không nhớ đến một người đã trưởng thành cùng bạn, không phải cứ nghiến răng là

có thể làm được. Chuyện đó cần ép khô tất cả thời gian của bạn, không cho bản

thân một giây rảnh rỗi, bởi chỉ một giây không chú ý, nhớ nhung sẽ chui vào cơ

thể bạn, gặm nhấm mỗi sợi dây thần kinh khiến bạn đau đớn vô cùng...

Tôi chỉ có thể không ngừng nhắc nhở mình, tất cả sẽ qua đi,

tôi sẽ quên hết mọi chuyện, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Nhưng đau đớn vẫn

không bị thời gian xóa nhòa, ngược lại mỗi ngày một tăng thêm...

Hôm nước Mỹ bị lốc xoáy tấn công, tôi thậm chí còn đặt vé

máy bay đi Washington. Tôi không định cứu vãn điều gì chỉ muốn gặp anh một lần,

muốn biết anh sống có tốt không, đã quen sống ở Ngô gia hay chưa, có quen ăn

món Tây, có thích ứng với cái giá lạnh ở Washington...

Nhưng sau đó, tôi hủy vé máy bay. Tôi sợ sau khi gặp anh,

tôi không nỡ quay về.

May mà lúc tôi sắp không thể kiên trì, Tề Lâm trở về.

Câu đầu tiên anh nói khi nhìn thấy tôi là: “Anh về để cưới

em.”

Không hiểu tại sao, bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Tề Lâm, nỗi

buồn dồn nén trong hơn một tháng đột nhiên bùng phát, không thể kìm lại. Tôi ôm

lấy anh, khóc nức nở, khóc đến mức trời đất quay cuồng, khóc đến mức người giàu

kinh nghiệm như Tề Lâm cũng chân tay luống cuống, khóc đến mức anh buông hết áo

giáp, vũ khí đầu hàng. “Lấy anh khiến em ấm ức như vậy sao? Được rồi, được rồi,

anh không cưới em, không cưới em nữa...”

Tôi vẫn khóc, dường như chỉ có nước mắt mới giảm bớt nỗi đau

trong lồng ngực.

Tề Lâm nói: “Anh xin em đấy, đừng khóc nữa... Rốt cuộc em

muốn anh làm thế nào em mới ngừng khóc?”

Tôi nấc nghẹn, ngẩng đầu nhìn anh. “Hay là anh cho em mượn

ít tiền, Cảnh Thiên tháng này không còn tiền phát lương cho nhân viên.”

Tề Lâm nghiến răng, giúp tôi lau nước mắt. “Sao em không nói

sớm?”

Khoảng thời gian đó đúng là những ngày tháng khó khăn nhất

của Cảnh Thiên. Sự việc của ba tôi tuy được giải quyết nhưng vì vấn đề sổ sách,

Cảnh Thiên bị phạt một số tiền rất lớn, danh tiếng xuống dốc không phanh, chính

quyền thành phố không tích cực ủng hộ như trước, ngân hàng thắt chặt khoản vay.

Thêm vào đó, việc Cảnh Mạc Vũ đột ngột bỏ đi khiến kế hoạch thành lập công ty

con bị gác lại. Một số nhân viên lâu năm không nhìn thấy tương lai, lần lượt từ

chức. Mấy dự án đang đàm phán lần lượt chấm dứt, công ty đối mặt với khó khăn

chưa từng có.

Vì trải qua kiếp nạn lớn và sự ra đi của Cảnh Mạc Vũ, ba tôi

mất hết ý chí. Ông muốn bán hết cổ phần của Cảnh Thiên, cùng tôi đến thành phố

khác để sống một cuộc đời yên ổn.

Tôi không muốn buông tay dễ dàng như vậy. Tôi từng nói với

anh, không có anh, tôi vẫn có thể chống đỡ Cảnh Thiên.

Nhưng có nhiều việc quyết định rất dễ dàng, khi thực hiện

lại vô cùng khó khăn, giống như việc tôi rời khỏi Cảnh Mạc Vũ. May mà ở thời

điểm then chốt nhất, Tề Lâm nhận lời giúp tôi sau đó lập tức về nhà tìm ba anh

xin tiền.

Tôi vốn lo lắng ba Tề Lâm sẽ không giúp Cảnh Thiên. Ai ngờ

vài ngày sau, Tề Lâm gửi vào tài khoản của tôi một số tiền lớn khiến tôi vô

cùng mừng rỡ và cảm kích, chỉ hận đến mức không thể lấy thân báo đáp.

Rất lâu sau tôi mới biết, sở dĩ Tề Lâm thuyết phục được ba

anh cho Cảnh Thiên vay tiền là bởi anh chấp nhận từ bỏ giấc mơ theo đuổi nghệ

thuật, về nước giúp ba anh quản lý công ty...

Tôi lập tức mang tiền trả lại anh, bảo anh nhanh chóng chuộc

lại sự tự do.

Tề Lâm cười, nói: “Bây giờ anh mới biết, vào thời điểm quyết

định, nghệ thuật không giúp nổi con người, đồng tiền mới hữu dụng.”

Chương 26: Gặp lại

Nhiều khi bạn tưởng thời gian trôi rất chậm nhưng lúc nhàn

rỗi không có việc làm, lật giở quyển lịch, bạn mới đột nhiên phát hiện, thời

gian hai năm cũng chỉ là một cái chớp mắt.

Hai năm sau, lại là một ngày đầu đông, thời tiết vô cùng u

ám.

Tôi ngồi bên giường bệnh, nhẹ nhàng dùng khăn ấm lau tay Văn

Triết Lỗi. Anh ta gầy đi nhiều, khung xương nổi rõ. Do phải truyền chất dinh

dưỡng vào cơ thể trong một thời gian dài, mạch máu ngày càng nổi rõ, hai cánh

tay giống cành củi khô.

“Rốt cuộc anh còn muốn ngủ bao lâu nữa?” Dù không biết anh

ta có thể nghe thấy không nhưng tôi vẫn không ngừng nói chuyện với anh ta. Bác

sĩ bảo, thường xuyên kể chuyện vui cho anh ta nghe, mới có thể đánh thức anh

ta.

Vì vậy, hôm nay tôi đặc biệt đến đây báo cho Văn Triết Lỗi

một “tin vui”: “Tôi cho anh biết một tin vui…”

Đôi mắt chua xót đến đau buốt, tôi đưa mu bàn tay lên day

day, thở đều mấy nhịp mới nói tiếp: “Ba tôi bị bệnh nặng,