ệt Tâm cảm thấy buồn, cô quay mặt đi cắn
môi.
Nhiều năm đã qua, cô nghĩ rằng tất cả đã thay đổi,
nhưng bây giờ nhìn lại, tất cả lại quay về điểm ban đầu.
Cố Nam không giỏi lên kế hoạch quảng cáo sản phẩm,
người duy nhất anh nghĩ có thể nhờ tư vấn là Duyệt Tâm.
Anh do dự hồi lâu rồi mới gọi điện thoại cho cô.
Giọng của Duyệt Tâm vẫn dịu dàng như mọi khi: “A lô?
Tôi là Hà Duyệt Tâm, xin hỏi ai đấy?”
Cố Nam dùng điện thoại cố định ở văn phòng gọi cho cô,
có lẽ vì nhớ sự dịu dàng của cô, anh cầm ống nghe chần chừ không lên tiếng.
Duyệt Tâm hỏi lại một lần nữa, anh vẫn không có đủ dũng
cảm để nói nên vội vàng tắt máy.
Cố Nam có thể tưởng tượng ra khóe miệng cô hơi cong
lên khi nói chuyện điện thoại, yên bình như hoa hải đường nở giữa mùa xuân.
Cố Nam tìm Lưu Bảo vì anh đã giành được thành công khi
lên kế hoạch làm đại lý sản phẩm mới.
Lãnh đạo công ty đã đích thân gặp anh nói chuyện, bảo
anh trực tiếp nhận vị trí quản lý bộ phận bán hàng. Một chuyện tốt đẹp như thế,
anh cảm thấy không phải là sự thật nên vội vàng tìm một người để kiểm chứng.
Thấy Cố Nam, Lưu Bảo hơi ngạc nhiên và vui mừng, cô
uống rượu với Cố Nam, hai người chuyện trò cười nói.
Sau đó Lưu Bảo mời Cố Nam hát cùng cô, Cố Nam hát
thật. Anh hát to vào micro: “Trong cuộc đời chỉ cần
có em, việc gì cũng có thể…”
Lưu Bảo hỏi bên tai anh: “Bài hát bày anh hát về tôi phải
không?”
Bỗng nhiên Cố Nam không biết phải trả lời như thế nào,
anh không muốn nói dối lòng mình, nhưng cũng sợ tình cảm của mình bị giẫm đạp,
không được đáp trả, vì thế, anh nói đúng như vậy.
Mặc dù vui chơi cười nói suốt nửa đêm, Cố Nam vẫn cảm
thấy đó không phải là sự thật, anh không thể phủ nhận thành công của mình chỉ
có thể chia sẻ với một người, đó chính là Duyệt Tâm, nhưng lúc này, cô không ở
bên cạnh anh.
Cố Nam cảm thấy mình rất đáng xấu hổ, lúc cô đơn không
có Duyệt Tâm bên cạnh bèn lợi dụng Lưu Bảo.
Anh biết rõ Lưu Bảo có tình cảm với mình, chỉ cần anh
vẫy tay cô sẽ chủ động theo anh, anh kể với Lưu Bảo chuyện anh ly hôn và để lộ
cảm giác đau khổ vô vọng trước mặt cô.
Lưu Bảo ôm chặt lấy người anh, cô nói: “Không có gì
phải quá đau khổ, không phải là anh đã ly hôn rồi sao?”
Cố Nam tưởng tượng ra sự dễ dãi trong lời nói của cô,
anh căm ghét sự yếu đuối và tâm lý trốn chạy của mình. Anh gạt ngón tay Lưu
Bảo, cố gắng tránh xa sự ấm áp của cô: “Cô đừng quan tâm đến tôi, tôi không yêu
cô!”
Sắc mặt Lưu Bảo xanh tái, cô tát anh một cái rất mạnh
rồi quay đầu bỏ đi.
Cố Nam xoa gò má tê cứng của mình, bỗng nhiên không
còn có cảm giác đau.
Anh cũng đã từng đánh Duyệt Tâm, trên khuôn mặt nhỏ
của Duyệt Tâm xuất hiện rõ vết ngón tay anh. Đừng nói đến mặt cô, ngay cả tay
anh cũng cảm thấy đau. Lúc đó, anh còn buồn hơn cô, những bây giờ, vì sao anh
không có cảm giác gì với Lưu Bảo?
Lưu Bảo bỏ đi một lát rồi quay lại, thở gấp.
Cô lao vào lòng Cố Nam, giọng nấc nghẹn: “Tôi không
quan tâm…Tôi không quan tâm anh có yêu tôi không…Tôi chỉ cảm thấy cuộc sống quá
cô đơn, chúng ta giống như hai con chuột không được người ta ngó ngàng, hãy ở
bên nhau để có được cảm giác ấm áp!”
Lúc này Cố Nam mới cảm thấy đau. Hóa ra, cảm giác đau
đớn không phải xuất phát từ việc bị đánh mà từ trong lòng.
Anh không thể biết được lúc đó Duyệt Tâm có buồn như
anh hay không, anh chỉ cảm thấy nếu không có gì chống đỡ, anh sẽ suy sụp.
Sáng sớm ngày hôm sau, Cố Nam thức dậy trên giường của
Lưu Bảo.
Cho dù đêm qua anh không làm gì, nhưng anh vẫn giống
như một người chồng vừa làm chuyện không hay, cảm thấy có lỗi với Duyệt Tâm.
Lưu Bảo chuẩn bị bữa sáng, mặc dù không thịnh soạn
những cũng đủ để anh ăn no. Cô ôm lấy cổ Cố Nam, thân mật hỏi: “Anh có cảm thấy
khá hơn không?”
Cố Nam thấy lạ, lúc ở bên Lưu Bảo, anh không có cảm
giác gì phức tạp, trái tim không hề rung động.
Anh vội vàng đi làm rồi dặn Lưu Bảo: “Cô ngủ thêm một
lát đi.”
Không ai biết Cố Nam trở thành một người điên cuồng
làm việc từ lúc nào nhưng mọi người đều nhận ra, một Cố Nam phong độ lịch lãm
trước đây đã biến mất, anh không còn chú ý đến hình ảnh của mình, anh trở nên
cô độc và ít nói.
Trong công việc, anh làm rất tốt, hàng ngày anh làm
thêm giờ đến đêm khuya. Lãnh đạo thấy anh miệt mài như vậy nên tăng lương cho
anh.
Lúc anh cầm tiền lương lên đến chục ngàn đồng, bỗng
nhiên anh nhớ tới lời nói của mình với Duyệt Tâm trước đây: “Sau này, anh sẽ
nuôi em!”
Những lời nói đó dường như vẫn đang vang lên bên tai,
nhưng Duyệt Tâm đã ở rất xa anh. Anh bất giác nhớ đến nụ cười của cô, ánh mắt
của cô lúc cô e lệ, thậm chí vẻ dịu dàng của cô khi cúi đầu cũng khiến anh bồi
hồi xúc động.
Một người đàn ông đã ly hôn mà vẫn còn nhớ nhung vợ cũ
của mình đến như vậy, anh cảm thấy vừa buỗn bã vừa xấu hổ.
Duyệt Tâm hắt hơi, nghi ngờ có người nào đó đang nhớ
cô, tự nói với mình: “Có lẽ mẹ nhớ mình.”
Hàn Hiên cười hi hi lại gần cô: “Trò này cũng linh
nghiệm sao?”
Duyệt Tâm gật đầu rất nghiêm túc.
Hàn Hiên bật cười, tiếp tục hỏi: “Vậy buổi tối trước
khi đi ngủ chắc chị bận lắm
