Old school Easter eggs.
Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328032

Bình chọn: 7.00/10/803 lượt.

thì em mới nói.”

“Anh đã chửi em bao giờ đâu. Suốt đời anh sẽ không bao giờ chửi em.” Allan nói rồi nhìn cô chăm chú, hỏi: “Em… phá thai rồi à?”

“Không…”

Allan như trút được gánh nặng ngàn cân. “Không thì tốt rồi. Em có biết không, hồi mẹ anh có bầu anh, lúc đầu bố mẹ anh không định giữ đâu, vì lúc ấy họ đã nhận anh trai anh làm con nuôi, anh ấy mồ côi cả bố lẫn mẹ, mẹ đẻ anh ấy là bệnh nhân do bố anh chữa trị, qua đời vì bệnh ung thư, sau đó bố đẻ anh ấy đã tự tử, bố mẹ anh liền nhận anh ấy làm con nuôi. Sau khi mẹ anh mang bầu anh, bố mẹ anh lại sợ nếu mình có con sẽ thiên vị con mình, định phá thai nhưng rồi họ lại băn khoăn, bảo con mình, con người đều là một mầm sống, không có lý do nào để thiên về một phía, kiểu gì cũng phải sinh ra, thế nên mới có anh trên cõi đời này.”

“Thế thì em thực sự phải cảm ơn bố mẹ anh vì hồi đó không phá thai…”

“Có thể hai mươi năm sau, sẽ có một cô gái hoặc một chàng trai cảm ơn em vì hiện tại em không bỏ đi giọt máu của mình.”

Cô thở dài rồi nói: “Em không phá thai nhưng em chưa hề có thai…”

Allan lộ rõ vẻ khó tin, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt. “Không có thai?” Thấy cô gật đầu, anh vẫn tỏ vẻ không tin. “Em đang đùa anh hả?”

Cô đành khai thật: “Thật đấy, em không có thai thật mà, em đến ký túc xá tìm anh và bị bạn bè phòng anh nhận ra là “con gái ông Ngải”, em sợ anh trách em nên đã…”

“Nên em đã phải nói dối ư?” Allan lắc đầu. “Hình như việc này khó có thể lấy làm lý do nhỉ, em đến phòng tìm anh thì liên quan gì đến chuyện có thai? Em không nên coi chuyện có thai là một gánh nặng, tưởng chịu đựng một mình là muốn tốt cho anh. Có con là chuyện vui của hai người, có nơi còn gọi có thai là “có tin vui” còn gì, chứng tỏ…”

Cô buồn bã ngắt lời anh: “Em xin lỗi, đúng là em không có thai thật mà. Vừa nãy em chỉ muốn thử lòng anh. Đáng lẽ em không nên nói dối anh. Tự nhiên anh làm em cũng rất muốn có một đứa con.”

Allan im lặng hồi lâu, không biết là an ủi cô hay an ủi bản thân mình. “Không có cũng tốt, em còn đang đi học, đừng để bị trường đuổi học.”

“Liệu em có mắc chứng vô sinh không?” Cô hỏi với vẻ đầy lo lắng.

Anh vỗ nhẹ tay cô, nói: “Lại bắt đầu giở tính trẻ con rồi đấy, mới có mấy ngày ăn thua gì, ít nhất phải một năm trở lên mới được gọi là vô sinh.”

“Sao cái gì anh cũng biết vậy?”

“Làm gì có chuyện cái gì cũng biết? Cũng chỉ biết sơ sơ thôi. Chị dâu anh là bác sĩ khoa sản, anh dịch hộ chị ấy rất nhiều tài liệu. Năm xưa anh chị ấy cũng có một thời gian căng thẳng vì chuyện mãi không có bầu, thực ra là lo lắng quá mà thôi, hiện tại con anh chị ấy đi học cấp một rồi.”

“Rồi bọn mình sẽ có con chứ?”

“Có chứ, rất nhiều là đằng khác.”

Cô tò mò hỏi: “Sao bảo mỗi cặp vợ chồng chỉ được sinh một con mà?”

“Bọn mình có thể sang Canada đẻ, thích đẻ bao nhiêu thì đẻ.”

“Thế anh muốn đẻ mấy đứa?”

“Đẻ đến khi nào em không muốn đẻ nữa thì thôi.”

Ngải Mễ phải về trường vì sáng hôm sau có giờ học. Cô và Allan đạp xe đến dưới sân nhà cô, cô lên tầng lấy đồ, còn anh đứng ở dưới đợi rồi đưa cô về trường.

Vừa vào nhà, mẹ Ngải Mễ liền bảo cô rằng có một cô gái gọi điện mấy lần tìm con, mẹ hỏi bạn ấy có chuyện gì nhưng bạn ấy không chịu nói. Lúc này Ngải Mễ mới sực nhớ ra trước đó cô hứa với Giản Huệ là nếu tìm thấy Allan sẽ gọi điện báo cho cô ấy, nhưng cuối cùng cô lại quên khuấy mất chuyện này.

Ngải Mễ vội tìm số điện thoại của Giản Huệ và gọi cho cô. Giản Huệ thở phào, bảo Thành Cương không có vấn đề gì là tốt rồi, cô cũng vừa đi tìm anh về.

Nghe thấy vậy, Ngải Mễ tò mò hỏi: “Chị đi đâu tìm anh ấy?”

“Quán karaoke, thầy dạy guitar của anh ấy, nhiều nơi lắm.”

“Sao chị biết những nơi đó? Chị từng đến đó với anh ấy à?”

Giản Huệ cười, nói: “Mình không đi với anh ấy nhưng bình thường trước khi đi đâu anh ấy cũng đều nói, thế nên có chút ấn tượng, hôm nay cũng chỉ là thử vận may thôi. Cuối cùng là Thành Cường đi đâu vậy?”

“Anh ấy đến nhà xuất bản.”

“Anh chàng này buồn cười thật đấy, đến nhà xuất bản thì nói với bạn cùng phòng một câu, làm mọi người lo lắng…”

Ngải Mễ liền kêu oan thay cho Allan: “Việc này thì có gì đáng lo? Anh ấy lớn rồi thì làm sao gặp chuyện gì được?”

“Nghe trưởng khoa trinh sát hình sự Vương nói mới đây thành phố J liên tiếp xảy ra các vụ án giết người, lãnh đạo thành phố ra lệnh phải phá án trong tháng này.”

Ngải Mễ sực nhớ ra Allan vẫn đang đợi cô ở dưới, bèn vội nói: “Thôi, tạm thời thế đã chị nhé, anh ấy còn đang đợi em ở dưới, em cúp máy đây.”

Mẹ liền hỏi: “Ai đang đợi con ở dưới vậy?”

“Một người bạn mẹ ạ.” Ngải Mễ không muốn trả lời, chỉ đối phó qua loa cho xong chuyện. “Con có nói thì mẹ cũng chẳng biết.”

“Con ăn cơm chưa?”

“Con ăn rồi, bây giờ con phải về trường đây.” Nói xong, cô liền lấy đồ rồi chạy xuống tầng.

Allan đứng ở dưới đợi cô, thấy cô xuống bèn nói: “Cuối cùng cũng đã xuống, anh tưởng em bán anh ở đây rồi cơ, còn đang nghĩ xem ăn chia tiền bán được kiểu gì đây.”

“Làm sao nỡ bán được?” Cô kể cho anh nghe chuyện xảy ra trong chiều hôm nay rồi nói: “Ngại quá, em lại quên gọi điện thoại cho Jane, hại chị ấy đi tìm anh kh