ắn rất nghiêm khắc.
Khi còn là một đứa trẻ nên làm nũng trong lòng cha mẹ, hắn đã bị người
thân duy nhất ép buộc phải luyện công. Khi hắn còn đang bi bô tập nói đã có thầy giáo không ngừng đọc binh thư mưu lược bên tai. Không được
cười, không được khóc, không được biểu lộ dù chỉ một chút tình cảm, từ
nhỏ đã phải mưu tính nắm giữ đế quốc này như thế nào, khống chế chặt chẽ hoàng tộc Dạ thị trong lòng bàn tay ra sao. Từ khi sáu tuổi hắn đã bắt
đầu tính toán thành lập Thiên Tinh cung, mười mấy năm sau đó, ngoại trừ
chuyện triều chính, hắn dùng phần lớn thời gian và tâm huyết để đưa
những đệ tử Thiên Tinh cung tới nằm vùng tại các khu vực hẻo lánh trên
khắp Ngâm Phong quốc, tạo thành một mạng lưới rộng lớn vô hình, thậm chí còn vươn tay cả tới Lâm Thủy quốc.Trải qua hai mươi năm gian khổ, hiện
tại, toàn bộ mạch sống chính trị, kinh tế khắp đại lục đều nằm trong tay hắn.
Nhưng hiện giờ, tất cả những thứ này đều biến thành áo cưới cho người ta, Tiêu Lăng Thiên nhìn người con gái ngủ say trong lòng, khóe
môi không tự chủ được mà mỉm cười. Nếu ông nội ở dưới suối vàng biết
chuyện này, có lẽ sẽ nhảy dựng lên đánh chết hắn cũng nên, võ công cao
cường thì sao, tâm tư sâu xa thì thế nào, rốt cuộc cũng không đấu lại
được trái tim mình. Hắn của hiện tại muốn dùng hai tay dâng mọi thứ của
mình cho cô bé này, còn vui sướng cam tâm tình nguyện.
Nhìn dung nhan ngủ say của nàng, Tiêu Lăng Thiên cảm thấy trái tim mình thật ấm áp. Là sức mạnh nào đã đưa nàng đến bên cạnh hắn, trong trời đất mênh mông,
hai trái tim cô độc lạnh lẽo đã sưởi ấm lẫn nhau, khiến cho hắn nếm trải hương vị của tình yêu say đắm, chân thành, bắt đầu sống như một con
người thật sự.
Hắn không nghĩ đến chuyện một ngày nàng có thể rời đi
nữa, bất kể dùng cách nào, cho dù đối địch với trời đất, thần thánh, hắn cũng không để nàng đi. Đời này kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, bọn họ sẽ vĩnh viễn ở cạnh nhau, vĩnh viên không chia lìa.
“Công tử.” Ngoài cửa truyền tới giọng nói nhỏ nhẹ của Nguyệt Minh: “Công tử đã thức dậy chưa ạ?”
Nhìn Dạ Nguyệt Sắc còn đang ngủ yên một chút, hắn cẩn thận đứng dậy, đắp
chăn cho nàng thật kỹ càng rồi mới khoác áo đứng dậy. Hắn xuống giường,
hé cửa ra nhẹ giọng hỏi:
“Chuyện gì?”
“Khởi bẩm công tử, bên ngoài có đám người Mạc đại tiên sinh cầu kiến, còn có thiếu chủ Mộ Dung gia đi cùng.”
“Mộ Dung Tư Duệ?” Tiêu Lăng Thiên nhướng mày. Có chút thú vị, hắn còn chưa tới tìm y, y đã tự đưa mình tới cửa.
“Bảo bọn họ chờ, ta thay áo đã.”
“Có cần phái người vào hậu hạ không ạ?”
“Không cần.” Một giọng nữ mềm mại cắt ngang, Tiêu Lăng Thiên quay đầu nhìn
lại, thì ra Dạ Nguyệt Sắc đã ngồi dậy, mái tóc buông dài, đang mặc y
phục.
“Để ta, các ngươi đưa y phục và nước vào là được.”
Nguyệt
Minh thỉnh an xong, đáp lại một tiếng rồi lui xuống, Tiêu Lăng Thiên
quay về giường ngồi xuống, những ngón tay trắng nõn của Dạ Nguyệt Sắc
xuyên qua mái tóc đen của hắn, cuộn những sợi tóc dài của hắn lại, cầm
lấy dây buộc xuyên những viên ngọc đen trên đầu giường buộc lại cẩn
thận.
“Ta đi gặp người bên ngoài một lát, nàng không có việc gì thì
nằm nghỉ một lát nữa đi. Tối qua ngủ muộn, đừng để bản thân bị mệt.”
Tiêu Lăng Thiên chờ nàng buộc tóc cho hắn xong, nắm nhẹ đôi bàn tay nàng nói.
“Không sao, ta tỉnh rồi.” Nàng nhẹ nhàng rút tay lại. Lúc này,
Nguyệt Minh dẫn mấy thị nữ cầm nước rửa mặt, và y phục đi vào, Nguyệt
Minh vắt khăn đưa lên, Tiêu Lăng Thiên nhận lấy lau mặt, súc miệng. Sau
khi cầm y phục lên, Dạ Nguyệt Sắc phất tay y bảo Nguyệt Minh mang đồ ra, sau đó tự mình mặc quần áo cho Tiêu Lăng Thiên.
Tiêu Lăng Thiên đứng nhìn Dạ Nguyệt Sắc mặc lên áo trong, áo ngoài, rồi lại cúi đầu cẩn thận buộc đai lưng cho hắn. Động tác của nàng không quá nhuần nhuyễn, hơi
vụng về giúp hắn sửa sang lại, mái tóc buông xõa rủ xuống thẳng tắp,
sáng bóng và nhẵn mịn như trân châu, dung nhan xinh đẹp thật tĩnh lặng.
Bất chợt, hắn cảm thấy mình giống một trượng phu bình thường, mỗi ngày
ôm thể tử thức dậy, nhìn thê tử buộc tóc mặc quần áo cho mình, sau đó
bận rộn ra ngoài chăm lo cho cuộc sống gia đình, khi trở về sẽ nhìn thấy nụ cười tinh khiết của nàng. Năm tháng yên bình trôi qua, đời người còn cầu gì nữa.
Cuối cùng Dạ Nguyệt Sắc cũng mặc xong y phục cho Tiêu
Lăng Thiên, áo ngoài bằng tơ tằm, là màu đen mà hắn yêu thích, cổ áo vào ống tay áo đều có những hoa văn mây khói bằng chỉ vàng. Đai lưng cũng
màu đen, cũng xuyên những viên ngọc đen to bằng ngón tay cái như dây
buộc tóc, lấp lánh những tia sáng trầm trầm. Nàng ngẩng đầu lên nhìn,
người kia khẽ cúi đầu, trên vầng trán lộ ra hai hàng lông mày thon dài
tinh xảo, mắt phượng khẽ nhếch lên nhìn nàng chăm chú, ánh mắt lẳng
lặng, hàm ý triền miên.
Nàng khẽ mỉm cười, người kia cũng chậm rãi nở nụ cười, giống như tuyệt sắc từ chín tầng mây rơi xuống nhân gian, thu
vào trong mắt nàng, từ đó trở đi không để cho ai khác nhìn thấy nữa.
Mạc đại tiên sinh chờ ngoài đại sảnh đã bắt đầu mất kiên nhẫn, nhưng nhìn
những thị vệ mang mặt nạ thần bí trông chừng bốn phía, ông vẫn