XtGem Forum catalog
Ngâm Vịnh Phong Ca

Ngâm Vịnh Phong Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327715

Bình chọn: 8.5.00/10/771 lượt.

c rất kỳ diệu, là cảm giác có người thân sao? Bàn tay

kéo tay hắn tuy nhỏ nhưng lại làm cho hắn cảm giác rất ấm áp. Giống như

trải qua hàng ngàn hàng vạn lần luân hồi, dường như đây chính là mong

muốn sâu nhất trong lòng hắn.

“Chỉ hôm nay, bây giờ ngươi là ca ca

Trục Nguyệt, ta là muội muội Tái Tình. Ca ca muội muội cùng nhau đi dạo

hội hoa xuân, hiểu chưa?”

Hắn còn chưa kịp phản ứng đã bị nàng nắm tay, dọc theo chuỗi đèn giống như dải ngân hà đi tới hội hoa xuân.

Đến đường lớn Chu Tước, Tiêu Lăng Thiên dẫn Dạ Nguyệt Sắc tới phố Long

Tước. Phố Long Tước này là con đường buôn bán sầm uất nằm giữa đường Chu Tước và đường Thanh Long, hai bên đường là cửa hiệu làm ăn lâu đời nằm

san sát. Chỉ cần giơ tay là có thể chạm được vào tơ lụa lá trà, châu báu gốm sứ, tất cả các mặt hàng, không gì không có, mà đều là hàng thượng

đẳng, giá tiền nhất định cũng là cao nhất. Đến đây đều là những gia đình giàu có nhà cao cửa rộng, thật ra chính là khu thương mại cao cấp của

cổ đại.

Phố Long Tước ngày thường đã là nơi phồn vinh nhất, hôm nay

lại càng vô cùng náo nhiệt. Mỗi hàng quán đều tranh giành khoe vẻ khí

thế trong hội hoa xuân, đều dùng nhiều tiền chế tạo những loại đèn hoa

đẹp đẽ, cao thấp chằng chịt treo ngoài cửa, chỉ mong có thể trưng ra một cảnh tượng thật náo nhiệt trong ngày hôm nay.

Dạ Nguyệt Sắc chưa

từng nhìn thấy cảnh tượng phồn vinh như vậy, chỉ cảm thấy từng chiếc đèn hoa nhỏ tràn ngập màu sắc, đẹp không sao tả xiết. Mỗi hàng quán trên

phố đều bày biện vô cùng tinh xảo làm nàng hoa cả mắt.

Tiêu Lăng

Thiên bị nàng nắm tay, đi theo nàng tới khắp nơi. Nhìn dáng vẻ thấy gì

cũng thích thú, bắt được cái gì cũng muốn thử của nàng, cảm giác yêu

chiều trong lòng dâng lên. Nha đầu này, ngày thường có vẻ trưởng thành

đạm bạc lại yên tĩnh, rốt cuộc cũng chỉ là một đứa bé chưa trưởng thành

mà thôi, thấy những món đồ chơi mới lạ sẽ lộ ra bản tính trẻ con. Trong

cung kì trân dị bảo nào không có, nàng lại yêu thích không buông tay

những món đồ dân gian này. Cũng được, vậy hôm nay, giờ khắc này, khi

nàng gọi hắn một tiếng ca ca thì cưng chiều nàng một một chút cũng có là gì!

Nhìn nàng không ngừng chạy khắp nơi, gian hàng bán mứt quả, cửa

hàng đồ chơi bằng đường, rồi lại tới gian hàng đố đèn, mỗi nơi đều muốn

thử một chút, hắn cũng buông lỏng ý chí, những kế sách tính toán trong

lòng để ngày mai hãy nói. Vì vậy lật tay nắm lấy bàn tay bé nhỏ của

nàng, đi trước dẫn đường cho nàng.

Đố đèn: một trò chơi truyền thống của Trung Quốc, các câu đố dán trên lồng đèn, treo trên dây hoặc dán trên tường

Bên này là đèn đuốc rực rỡ, bên kia là chợ hoa đăng sáng như ban ngày. Dân

chúng Ngâm Phong quốc rất cởi mở, sự kiện như thế này gần như toàn dân

đều tham dự. Không nói đến những nam tử cầm quạt lông, khăn buộc đầu,

lúc này các cô gái đều mặc trang phục lộng lẫy, tốp nắm tốp ba ra ngoài

vui đùa.

Mặc dù Dạ Nguyệt Sắc mặc quần áo đẹp đẽ quý giá, thanh tú

xinh đẹp nhưng cuối cùng vẫn là bộ dạng của một bé gái còn chưa nảy nở.

Nhưng Tiêu Lăng Thiên anh tuấn kiệt xuất đến mức nào, vốn đã tuấn lãng

như trăng như ngọc, nay bên môi lại luôn nở nụ cười cưng chiều, hoàn

toàn không có khí phách lạnh lùng thường ngày. Trong đám người rộn ràng, hắn như một loại ánh sáng chói mắt làm người ta không dời được ánh mắt, làm cho những trái tim thiếu nữ dọc đường rung động ầm ầm. Trên một

đoạn đường đã có tới bảy tám nữ tử to gan không biết từ đâu chạy tới xấu hổ nhét hoa linh lan vào tay hắn.

Dạ Nguyệt Sắc đang vui vẻ, lúc đầu còn không chú ý đển, nhiều hơn mấy lần cũng cảm thấy kỳ quái. Lúc này

lại có một cô gái xinh đẹp kín đáo đưa một cành hoa linh lan cho Tiêu

Lăng Thiên, rốt cuộc nàng không nhịn được liền hỏi:

“Sao các nàng lại đưa ngươi hoa?”

Nếu là bình thường, Tiêu Lăng Thiên sao có thể cho phép các nàng tới gần.

Nhưng hôm nay tâm tình hắn không tệ, các nàng đưa thì hắn cũng nhận, lúc này thấy nàng hỏi cũng thuận tiện trêu chọc nàng.

“Các nàng ta đang

cầu thân nha, nếu ta nhận chính là đính thân với các nàng, ngày mai sẽ

phải đưa lễ hỏi đi. Xem ra nàng rất nhanh sẽ có thêm mấy vị tẩu tẩu đây. Muội muội ngoan của ta, không vui cho ca ca sao?”

Dạ Nguyệt Sắc

không khỏi trợn mắt há mồm, trong lòng đột nhiên có một nỗi tức giận khó hiểu. Ngâm Phong quốc này đã quá cởi mở rồi, vừa mới gặp mặt đã cầu

hôn? Tiêu Lăng Thiên này cũng thật đáng ghét, nàng nhìn không dưới mười

cành hoa linh lan trong lòng hắn, hắn còn thật sự ai đến cũng không cự

tuyệt nha.

Lửa giận khó hiểu càng ngày càng dâng lên, nàng không nhịn được mở miệng châm chọc:

“Vậy thật cũng nên chúc mừng ca ca. Chỉ một lúc đã lấy nhiều tẩu tẩu như

vậy, mặc dù không sợ ca ca không nuôi nổi, chẳng lẽ không sợ sẽ mệt chết sao? Tẩu tẩu tốt nhất đừng có náo loạn trong nhà ca ca nha.”

Hắn khẽ nở nụ cười, đôi môi cong lên một độ cong xinh đẹp dường như cố ý chọc giận nàng.

“Trong nhà ca ca ngươi đang không có tẩu tẩu nên mới lập tức cưới nhiều như

vậy nha. Sau này có nhiều tẩu tẩu thương ngươi, ngươi không vui sao?”

Hắn còn chưa thành thân?