của anh.
Đột nhiên khi ấy, không biết em lấy đâu ra dũng khí, em cởi hết quần áo trên người ra, trần trụi nằm trong chăn anh.
Hạ Hạ thường nói, đàn ông chẳng ai cưỡng lại được sự hấp dẫn như thế.
Cậu ấy có thể tùy tiện nằm lên giường anh, sao em lại không thể? Huống chi cái mà em có, cậu ấy đâu còn nữa.
Em có một tấm thân trong sạch, chưa từng bị gã đàn ông nào chạm vào.
Em tắt ngọn đèn nhỏ ở bên giường đi, trùm kín chăn, chỉ lộ ra hai cánh tay trần trụi, nằm trên giường chờ anh.
Cho dù đây là đêm cuối cùng, em cũng không hối hận.
Em chờ anh trong bóng đêm, mỗi phút trôi qua đều dài như một ngày.
Rốt cuộc khi nào anh mới về?
Cuối cùng em cũng nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ.
Tim em nhất thời đập loạn như trống bỏi.
Từ phòng ngủ nhìn ra, em không cách nào thấy được những gì diễn ra ở cửa chính.
Em không thấy được mặt anh, nhưng em biết anh đã về.
Em nghe được tiếng đóng cửa nhẹ nhàng.
Em nghe được những bước chân khẽ khàng của anh.
Em nghe được tiếng anh ngồi vào chiếc sô pha kia, thở dài sảng khoái.
Tiếp theo, em nghe được tiếng anh lật báo loạt xoạt.
Sau đó, hết thảy chìm vào yên lặng.
Em nghe được tiếng bước chân anh đi về phía phòng ngủ, từng bước từng bước đến gần em hơn.
Em nhắm mắt lại, toàn thân run lên, bỏ rơi sĩ diện chờ anh.
Anh bước vào, ngồi bên giường, với tay bật đèn ngủ.
Trong nháy mắt ánh đèn chiếu sáng khuôn mặt em, cả của anh nữa.
Khuôn mặt em run rẩy ngóng nhìn anh.
Giây đó, anh bất động.
Trên mặt anh không hề có biểu cảm như em chờ mong. Phút chốc anh đứng lên, lạnh lùng hỏi em:
“Cô ở trong này làm gì?”
Sống mũi em cay cay, em cắn môi không biết trả lời thế nào.
Đột nhiên, em cảm thấy thực xấu hổ.
Anh cầm lấy quần áo bên giường đưa cho em, quay mặt sang chỗ khác, nói:
“Cô lập tức mặc quần áo vào rồi về đi! Mau lên!”
Nước mắt em rốt cuộc không nhịn được trào ra, em ngồi co quắp trên giường, không ngừng khóc, cầu xin lòng thương hại của anh.
Anh lại giận dữ nói:
“Nếu cô không đi, tôi sẽ ném cô ra ngoài!”
Cho tới bây giờ em chưa từng gánh chịu nhục nhã như vậy.
Em vội vàng mặc quần áo vào, vừa khóc vừa lao ra khỏi nhà anh.
Em chạy xuống lầu, không quay đầu lại chạy xuống triền núi im ắng.
Đường về nhà sao dài đến thế, như thể đi ba mươi năm vẫn chưa hết.
Tín Sinh, chuyện đêm đó em chưa từng kể với ai, rất nhiều năm qua, nó luôn là ký ức cay đắng nhất trong em.
Ngay cả khi quen Đỗ Lâm, em cũng không nói.
Chắc anh cũng không biết, em và anh ấy từng quen nhau, bởi vì, em không cho anh ấy nói với anh, hay bất kì kẻ nào khác.
Bởi vì, cho tới bây giờ em vẫn không yêu anh ấy.
Đó là một ngày nào đó sau khi em bị anh nhục nhã.
Lúc nhập học, Hạ Hạ đã sớm quên sạch anh. Em vốn nên hận anh, nhưng em giận mình khi không cách nào hận anh được.
Em sống như cái xác không hồn vậy. Em không cần hạnh phúc nữa.
Sau đó, em tình cờ gặp Đỗ Lâm trên đường.
Em không nhìn thấy anh ấy, là anh ấy gọi em.
Anh ấy thấy dáng vẻ tiều tụy lẻ loi của em, đáy mắt hiện lên ý thương hại, mời em đi uống cà phê.
Khi cùng anh ấy uống cà phê, em luôn tìm cơ hội hỏi thăm về anh. Em chẳng có hứng thú gì với anh ấy cả. Em chỉ muốn nghe những chuyện cũ của anh khi anh còn học Đại học. Em muốn nghe về anh từ anh ấy. Em muốn biết mọi thứ về anh.
Khi bọn em rời khỏi quán cà phê, trời đã khuya. Anh ấy hỏi em có muốn xem tranh anh ấy vẽ không.
Em biết người con trai này thích em.
Anh ấy là người duy nhất thân thiết với anh mà em biết. Anh ấy cũng là mối liên hệ duy nhất của em và anh.
Em đã không còn gì để mất.
Em đi theo anh ấy về nhà.
Anh ấy từng học một năm Kiến trúc, sau đó bỏ học làm họa sĩ. Đó cũng là nguyên nhân khiến anh ấy chán chường.
Anh ấy dào dạt hứng khởi nói về mấy bức tranh của mình, rồi lại lén nhìn em hết lần này đến lần khác, muốn tìm kiếm vẻ sùng bái và ngưỡng mộ trên mặt em.
Mấy bức tranh anh ấy vẽ, chẳng đẹp bằng một góc bức tranh về người phụ nữ anh vẽ.
Nhưng, tối hôm đó, em đã ở lại.
Anh ấy là người tốt.
Anh ấy trân trọng em.
Anh ấy dạy em rất nhiều, về kiến trúc, về nghệ thuật.
Anh ấy chẳng chút tỵ hiềm nói cho em biết, anh thường giúp đỡ anh ấy về tài chính. Anh ấy cũng không thấy khó xử vì điều đó. Ngược lại còn nói với em, những nhà nghệ thuật danh tiếng đều sống như vậy, Van Gogh có em trai ông ấy, còn anh ấy thì có anh.
Em từng nghĩ, em chỉ đau lòng khi yêu một người, nhưng em sai lầm rồi.
Khi em không yêu ai đó, hóa ra em cũng sẽ thấy đau. Em vì bản thân mình mà đau đớn.
Hai tháng ngắn ngủi sống cùng Đỗ Lâm, cuối cùng em chỉ thấy đau. Em chỉ nhìn thấy anh qua anh ấy, và so sánh mọi điều giữa anh ấy và anh.
Sau đó em phát hiện, anh ấy vĩnh viễn không thể bì được với anh.
Vì sao người yêu em lại là anh ấy mà không phải là anh?
Một ngày, khi anh ấy về đến nhà, thong dong cởi đôi giày da bẩn thỉu ra, để lộ đôi chân thô thiển rậm lông.
Em rốt cuộc không chịu nổi.
Em trốn chạy khỏi anh ấy, không quay đầu lại.
Sau khi rời bỏ anh ấy, em đi đến nhà anh ở Bối Lộ.
Em không vào nhà anh. Em đoán người giúp việc già của anh sẽ không cho em vào n
