Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Ngày Anh Mãi Yêu Em

Ngày Anh Mãi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322061

Bình chọn: 9.00/10/206 lượt.

ữa. Lần đó, sau khi em đi, chắc anh đã giáo huấn bà ấy rồi.

Mỗi ngày em đều ngồi ở bậc thang lầu năm, nhìn xuống cửa nhà anh ở lầu bốn. Em muốn chờ anh về, muốn nhìn thấy anh một chút.

Nhiều ngày liên tiếp, em không thấy anh, chỉ thấy người giúp việc của anh ra ngoài mua đồ này nọ.

Có lẽ anh đã rời khỏi.

Nhưng em vẫn chờ anh trên cầu thang lạnh lẽo mỗi ngày.

Khi đó là lúc trời đông giá rét, em lạnh run bần bật. Sợ lúc anh về em đang ngủ nên em không dám ngủ, thỉnh thoảng em đứng lên, xoa nắn đôi tay lạnh băng của mình.

Rốt cuộc có một ngày, em nghe thấy những bước chân của anh.

Em vội tránh ở một góc cầu thang nhìn lén anh.

Đúng là anh! Là anh! Anh mang theo vali trở về, trên người mặc áo măng tô, cả người đầy bụi.

Em vẫn luôn chờ anh. Nhưng, khi em nhìn thấy anh, em lại sợ hãi.

Thậm chí em sợ cả chuyện anh sẽ bắt gặp em, nên em phải tránh đi.

Đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa của anh, em mới lặng lẽ xuống lầu. Nhìn cánh cửa đã đóng kín, em khinh miệt sự sợ hãi của mình.

Tay em khẽ vuốt ve cánh cửa anh mới chạm qua, mang theo dư vị của anh, rời khỏi tòa nhà.

Em ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ nhà anh. Em thấy ánh đèn sáng tỏa ra từ nhà anh.

Có nhiều ngày, ban đêm em đều đến đây, đứng ở cùng một nơi nhìn lên cửa sổ nhà anh, mãi đến khi anh tắt đèn, em mới chịu rời đi.

Em muốn nhìn đến khi em tuyệt vọng.

Nhưng, em càng nhìn lại càng nhớ anh.

Ban đêm hai tháng lạnh lẽo đó, em đều ngồi ở cầu thang lầu năm chờ anh.

Em quyết định, em sẽ nói hết nỗi lòng mình cho anh nghe.

Lại một lần nữa em nuôi trong mình thứ hy vọng hèn mọn.

Đại khái có một đêm, rốt cuộc em cũng nghe thấy tiếng bước chân lên cầu thang. Em đứng dậy, tâm tình kích động, chuẩn bị đi về phía anh.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Nhưng anh không đi một mình, anh dẫn theo một phụ nữ về. Cô ta ôm lấy cánh tay anh. Em nghe thấy tiếng cười vui vẻ, khiêu khích của hai người.

Em thấy cô ta và anh cùng nhau vào nhà.

Anh đã yêu rất nhiều phụ nữ, chỉ không yêu em mà thôi.

Mắt em nhòa nhạt lệ, thất thểu bước xuống cầu thang, bỏ qua cửa nhà anh. Lúc này đây, em không còn muốn lấy đôi tay lạnh băng vuốt ve cánh cửa anh vừa chạm qua nữa.

Em rời khỏi nhà trọ của anh, không ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ.

Mãi đến hai mươi năm sau em mới trở về.

Không có anh, em chẳng là gì cả.

Em không học Đại học.

Điểm thi Đại học của em rất tệ.

Em dùng những ký ức về anh để tra tấn chính mình. Thứ anh cho em, rất ít ỏi, nhưng em đem chúng nuôi lớn lên, lần đầu tiên thấy anh, lần đầu tiên nghe anh đàn “Dạ khúc” ở nhà anh, lần đầu tiên một mình ngồi ở nhà anh chờ anh về, lần cuối chờ anh nơi cầu thang lạnh lẽo, lần cuối ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ nhà anh trong giá rét, còn có cả lần, anh đưa em về nhà, chỉ có anh và em.

Những ký ức vụn vặt ấy, em đều hồi tưởng trăm ngàn lần, không cho phép mình vui vẻ.

Hạ Hạ đến Mĩ du học. Bọn em chia tay nhau ở sân bay, ôm nhau khóc đến chết đi sống lại.

Em khóc vì ly biệt, ly biệt của em và cậu ấy, cũng là ly biệt của em và anh.

Năm đầu, cậu ấy viết rất nhiều thư cho em, nhưng thư hồi âm em gửi cậu ấy ngày một ít. Bí mật của em đâu thể nói cho ai khác, huống chi là cậu ấy?

Khi anh – Thành Cát Tư Hãn xuất hiện ngày hôm đó, thì Tây Hạ chúng em đã diệt vong.

Dần dần, bọn em không thư từ qua lại nữa.

Sau đó, em tìm được việc làm ở một phòng triển lãm tranh.

Vì anh thích nghệ thuật, nên em cũng yêu nó.

Khoảng thời gian đó, có vài người đàn ông điều kiện rất tốt vây quanh em.

Em thay đổi, đẹp ra, không còn là cô gái ốm yếu gầy gò hay thẹn thùng ngày xưa nữa.

Em chẳng thích thú gì những gã đàn ông theo đuổi em. Với họ, em luôn lạnh lùng, như thể em là người chẳng cần đến tình yêu. Không ai biết, đó là vì lòng em vĩnh viễn chỉ có anh.

Nhưng, đó lại thành điểm hấp dẫn trí mạng của em.

Thật buồn cười đúng không? Khi anh không cần, thì bỗng nhiên anh lại có.

Em làm việc ở phòng triển lãm tranh vài năm thì gặp được một kiến trúc sư giàu có. Ông ấy lớn hơn em ba mươi tuổi, hơn nữa đã có vợ.

Em trở thành bồ nhí của ông ấy.

Em ở trong căn nhà đẹp, em muốn gì ông ấy cũng cho em.

Em biết, nếu em muốn ông ấy ly hôn để cưới em, ông ấy cũng sẽ đồng ý.

Nhưng em chưa từng yêu cầu như vậy.

Em không cần hạnh phúc nữa.

Nếu không thể gả cho anh, thì em cũng không muốn lấy bất kì kẻ nào.

Ông ấy là người thông minh, khi sống chung, em học được rất nhiều điều từ ông ấy mà chẳng trường lớp nào dạy được, tất cả đều về kiến trúc, dù đơn giản hay phức tạp, em đều học toàn bộ.

Em muốn học vẽ tranh, ông ấy liền tìm thầy tốt nhất cho em.

Em muốn học dương cầm, ông ấy cũng mời thầy tốt nhất.

Ông ấy hay mang em ra nước ngoài. Ở đó, nơi em thích đến không phải là trung tâm thương mại hay cửa hàng thời trang, mà là viện bảo tàng và phòng triển lãm tranh. Em quen rất nhiều nghệ sĩ đầu ngành.

Mọi thứ anh thích, em đều học.

Khi đó, em cũng không ngờ sẽ gặp lại anh. Em chỉ muốn thành người như anh. Em biết điều đó nghe thật vớ vẩn, nhưng em lại muốn dùng phương thức như thế để yêu anh.

Em mua rất nhiều trang sức bằng ngọc trai, vì