con:
Gả về nhà ta đã thiệt thòi cho con rồi; còn nữa, A Tống của bố, sau này
phải nhờ cả vào con!”
Hàn Đình Đình chẳng nói nên lời, nước mắt rơi lã chã, cô khẽ gật đầu.
“Còn Tần Ngoan Ngoan của chúng ta, có bao nhiêu phiền phức cũng cứ để đó cho bố nó lo liệu!” Nụ cười của Tần Uẩn cực kì thanh thản, nhưng những ngón tay đang chạm vào cánh tay mềm mại của Ngoan Ngoan bé bỏng lại để lộ ra sự luyến tiếc không nỡ rời xa của ông. Qua một lúc lâu ông mới thu tay
về, ngước mắt nhìn con trai đang đứng ngay sau con dâu: “Được rồi, con
đưa vợ con ra ngoài đi!”
Tần Tống đưa mắt nhìn bố một lần cuối, thật lâu… Anh trầm mặc, khẽ gật đầu rồi ôm vợ và con trai vào lòng, nhẹ nhàng đi ra.
***
Cửa phòng khép hờ, ba người nhà Tần Tống lặng lẽ đứng chờ trong hành lang
sâu hun hút của nhà họ Tần. Bên trong vọng ra những tiếng thì thầm ngắt
quãng khi rõ khi không, đó chính là mối thâm tình đã có với nhau suốt
mấy chục năm nay, chưa từng thay đổi giữa hai người họ.
Âm thanh dần chuyển sang trầm mặc… Rất lâu sau đó, Trương Phác Ngọc nấc lên một
tiếng nghẹn ngào, tuy không phải là tiếng khóc nhưng trong đó lại chứa
đựng sự đau đớn vô ngần. Cánh tay ôm con trai của Tần Tống bỗng siết
chặt lại, gương mặt anh trắng nhợt, Hàn Đình Đình bịt miệng khóc không
thành tiếng, còn Ngoan Ngoan bé nhỏ chưa hiểu được là có chuyện gì đang
diễn ra, cu cậu bỗng tỉnh giấc, khóc “oa oa oa” rất to…
***
Mặc dù Tần Tống không muốn làm lớn việc hậu sự, nhưng từ giờ anh đã trở
thành trụ cột của nhà họ Tần, phải lo giữ gìn danh tiếng, nên khó tránh
khỏi đủ kiểu dây dưa sẽ tranh thủ dịp này tìm đến móc nối quan hệ. Ở
trên cương vị hiện tại, anh không thể không đứng ra tiếp đón được. Linh
cữu của bố ở đằng sau, gánh nặng Tần Thị đè nặng lên đôi vai, Tần Tống
chẳng thể nào quay trở lại làm Tần Tiểu Lục ngang tàng hống hách ngày
nào nữa rồi.
Sự trưởng thành này đủ khiến những người xung quanh yên vui nhưng cũng nặng nề biết bao…
Tần Tống phụ trách tiếp đón khách khứa ở bên ngoài, còn Trương Phác Ngọc lo việc bên trong lễ đường, bà dẫn đầu bầu đoàn thê tử Tần gia đáp lễ
những người đến viếng. Quan khách ùn ùn kéo đến, một số phu nhân nhiều
chuyện khi ra về còn bàn tán về cái người đã từng là “con gái rượu” nhà
họ Trương, là chủ mẫu của nhà họ Tần. Thường ngày thấy bà được bảo bọc
kỹ lưỡng tới mức không hiểu thế sự, họ còn cho rằng khi Tần Uẩn ra đi bà sẽ mất đi chỗ dựa, nhất định sẽ khóc không thành tiếng, không ngờ được
rằng bà lại có thể bình thản đến thế, còn lo liệu mọi việc rất chu toàn.
Trên gương mặt Trương Phác Ngọc chẳng thể hiện cảm xúc gì, chiếc váy dài đen tuyền làm nền cho diện mạo cao quý, xinh đẹp diễm lệ của bà. Từ đầu đến cuối bà đều mím chặt môi, không hề nức nở quằn quại, thậm chí chẳng hề
rơi một giọt nước mắt nào.
Chẳng ai biết rằng, bà không khóc
không phải vì bà kiên cường, càng không phải vì bà mạnh mẽ, mà bởi vì
người đàn ông đã lau nước mắt cho bà suốt cả cuộc đời giờ đây đang nằm
im lìm trong chiếc quan tài ngay trước mặt bà. Không có ông, bất kỳ ai
trên cõi đời này cũng đừng mong an ủi vỗ về được bà.
Tần Uẩn, ông xem, ngoài ông ra, chẳng có ai hiểu được tôi nữa.
Hàn Đình Đình luôn túc trực bên cạnh Trương Phác Ngọc, nhìn mẹ chồng gắng
sức ưỡn ngực ngẩng cao đầu và vẻ kìm nén trong đôi mắt đỏ hoe của bà, cô đau lòng mà chẳng biết nên an ủi thế nào. Cùng được gả vào làm dâu nhà
họ Tần, cô có thể hiểu được phần nào sự kiêu hãnh của Trương Phác Ngọc.
Cứ cách hai tiếng đồng hồ Đình Đình lại cho Ngoan Ngoan bú. Lúc đi qua
phòng khách, cô thấy Tần Tống đang rì rầm to nhỏ với mấy người đàn ông
trạc tuổi Tần Uẩn, mấy người đó ai nấy đều tỏ ra bi thương, còn Tần Tống lại kiên trì giữ vẻ mặt nghiêm túc nhưng hết sức bình thản. Sau đó, có
một lần cô đi ngang qua đúng lúc mấy anh em Lương Thị đều có mặt đông
đủ, bọn họ chẳng nói chẳng rằng, lần lượt từng người một chỉ lặng lẽ ôm
lấy Tần Tống, lúc này anh mới thực sự để lộ ra niềm đau sâu sắc.
Hàn Đình Đình đứng từ xa nhìn theo dáng điệu cúi đầu buồn bã của anh, trong lòng cô đau nhói, xót xa vô cùng.
Lúc này đã chính thức vào xuân, những cơn gió đêm cũng không còn lạnh đến
thấu xương nữa. Đêm nay trời rất trong, vầng trăng sáng ngời lơ lửng
trên bầu trời cao, ở dưới mặt đất, ngôi biệt thự rộng lớn của Tần gia
đèn đuốc sáng trưng, đâu đó thấp thoáng bóng người đi lại, xa xa truyền
đến âm thanh buồn man mác. Trong đêm xuân hiu quạnh, những dải băng
trắng buộc trên các cành cây quanh khu nhà phất phơ theo làn gió…
Hơn ba giờ sáng, đợi hoài chẳng thấy Tần Tống về phòng, Hàn Đình Đình trằn
trọc mãi vẫn không ngủ được, cô quyết định mặc áo quần ngay ngắn rồi
xuống nhà pha một cốc trà sữa nóng hổi, bưng đến cho anh.
Trong
linh đường, không ít bạn bè thân hữu vẫn đang thức đêm trông linh cữu,
cô mỉm cười chào hỏi mọi người, đi vòng quanh khắp nửa khu nhà, cuối
cùng cô cũng tìm ra anh bên bờ hồ ở hậu viện.
Tần Tống đứng đúng tại nơi mà mùa hè năm ngoái cả gia đình họ đã cùng câu cá, anh đang
thẫn thờ nhìn về phía mặt hồ lăn tăn gợn sóng, lặn
