h thứ ba sau ngày Hạ chí; Trung phục: 20 ngày
tính từ canh thứ tư sau ngày Hạ chí; Mạt phục: 10 ngày, tính từ canh thứ nhất
sau Lập thu.)
Chỉ một câu, đã nói rõ ràng
chân tướng mọi chuyện. Tạ thị thầm than, Huệ vương ơi Huệ vương, ai dám nói
ngươi ngốc nào, ngươi là quá thông minh rồi.
Vương Lân nghe Lam Tranh nói
xong, lập tức phản ứng kịp thời, bẩm với Hoàng hậu: "Hồi Hoàng hậu nương
nương, là thần dẫn pháp sư về cho Huệ vương điện hạ, không biết......"
"Vương Lân! Chẳng lẽ ngươi
không biết hình nhân này có hại thế nào hay sao? Huệ Vương đã không hiểu, chẳng
lẽ ngươi cũng không hiểu?"
Vương Lân phát huy tối đa năng
lực giả ngu đã được học từ Lam Tranh, làm ra vẻ kinh ngạc hỏi lại: "Hình nhân
gì cơ?"
"Tên pháp sư đó làm cho
Lam Tranh một hình nhân cầu con, ngươi không biết hay sao?"
Thấy Hoàng hậu tức giận, Vương
Lân liền lôi quan hệ thân thích ra: "Tiểu chất không biết, xin cô cô chỉ
bảo cho. Cháu chỉ dẫn pháp sư về cho Huệ vương điện hạ cầu siêu cho đứa nhỏ
đáng thương, cũng không hề biết hắn lại làm hình nhân cho Huệ vương điện
hạ."
Người là ta dẫn về, nhưng sự
việc không phải do ta sai phái.
Lam Tranh cực kỳ vừa lòng với
câu trả lời của Vương Lân, không hổ danh là đi theo hắn nhiều năm, thật là tỉnh
táo.
"Pháp sư ngươi tìm ở đâu?
Mau đưa tới đây."
"Là một cao tăng vân du
bốn biển, đã sớm rời khỏi kinh thành rồi ạ."
Tra không tra được, Hoàng hậu
giận dữ, quở trách Vương Lân: "Ngươi tùy tiện lôi một tên hòa thượng vân
du về cho Huệ vương, rốt cuộc là đầu ngươi nghĩ gì vậy, hắn hại Huệ vương,
ngươi có gánh được trách nhiệm này không."
"Cô cô, tiểu chất sai rồi,
tiểu chất không nghĩ đến pháp sư kia lại đầu độc Huệ vương như vậy."
Cuối cùng cũng vẫn là người
thân, mặc dù Hoàng hậu tức giận với Vương Lân, nhưng cũng không thể làm gì hắn:
"Đâu chỉ là sai nhỏ thôi, ngươi là mười phần sai rồi, may mà bản cung phát
hiện chuyện hình nhân này trước, chứ nếu là để Hoàng thượng biết......"
Lam Tranh vẫn giả ngu:
"Rốt cuộc là có gì sai ạ, chẳng lẽ không được làm cho bảo bối của ta sống
lại hay sao?"
"Câm mồm!" Hoàng hậu
tức đến run người: "Không được nhắc lại chuyện ngu xuẩn này nữa!"
Lam Tranh sợ hãi tránh phía sau
Vũ Lâu, không dám nhìn mẫu hậu. Hắn trốn sau nàng, nên Vũ Lâu hoàn toàn bị
trưng ra trước mặt Hoàng hậu, Hoàng hậu liền hỏi Vũ Lâu: "Cha ngươi viết
gì trong thư?"
"……À ……" Vũ Lâu hạ
thấp người cung kính trả lời: "Hồi Hoàng hậu nương nương, gia phụ dặn Vũ
Lâu phải toàn tâm chuộc tội ạ."
Thái tử phi cười hỏi: "Vậy
tại sao phong thư này lại ở cùng một chỗ với hình nhân phù phép thế?"
Lam Tranh vội nói: "Là do
ta nhờ biểu ca đưa thư đi Liêu Đông, hôm qua người hắn sai đi mới đem thư hồi
âm của Tần gia đến Phủ Huệ vương, vì thế ta sai người mang cả vào trong cung.
A? Cái này cũng có vấn đề gì sao?"
Tạ thị vẫn chưa từ bỏ ý định:
"À. Mẫu hậu, chúng ta có cần phải gọi tên thái giám kia vào tra hỏi, xem
có phải hình nhân này mang từ phủ Huệ vương vào hay không?"
"Vì sao?" Vương Lân
cười lạnh: "Chẳng lẽ Thái tử phi biết rõ có thể tra ra ẩn tình gì trên
người thái giám kia sao?"
Xong rồi, hoàn toàn lộ mặt rồi.
Tạ thị ra vẻ sợ hãi: "Sao
Vũ Dương hầu lại nói vậy?"
Việc đã đến nước này, thôi thì
ngửa bài với nhau luôn đi. Vương Lân quỳ xuống đất nói với Hoàng hậu: "Cô
cô, tiểu chất thấy việc này rất kỳ quái, vì sao vị hòa thượng vân du kia lại
xúi giục Huệ vương làm hình nhân phù phép chứ, chắc chắn có người sai phái phía
sau. Mà Huệ vương vừa sai người mang hình nhân vào trong cung, thật khéo lại bị
người ta phát hiện ngay như vậy. Theo tiểu chất thấy, đây là có người cố ý hãm
hại Huệ vương điện hạ…… Mong cô cô điều tra rõ." Vương Lân cắn ngược lại
một cái, nói tiếp: "Hơn nữa, vụ hỏa hoạn ở phủ Huệ vương cũng rất kỳ quái,
cháu nghĩ, nếu truy xét cẩn thận, không chừng lại điều tra ra lý do Huệ vương
gặp chuyện không may năm năm trước đấy ạ."
Lam Tranh phụ họa theo:
"Chuyện không may năm năm trước? Chuyện gì vậy? Cái gì mà không may?"
Hoàng hậu không giải thích với hắn, mà nói với Vương Lân: "Ngươi nói cũng
có lý." Nếu xâu chuỗi sự kiện lại, đúng là có vấn đề: "Đưa thái giám
sáng nay vừa bắt được đến Tông Nhân phủ, nghiêm hình khảo vấn!"
"Dạ."
Tên thái giám này không phải
người của Huệ vương, mơ mơ hồ hồ mà thành gian tế được sắp xếp vào ẩn náu bên
cạnh Huệ vương. Đương nhiên, thê thảm nhất là, hắn vừa bị đưa vào Tông Nhân phủ
được vài ngày, thì đã bị Thái tử, chủ nhân chân chính của hắn xử tử.
Thái tử phi không ngờ bị Vũ
Dương hầu cắn ngược lại một cái, đem bọn họ đặt vào vị trí người bị hại. Ả oán
hận nhìn chằm chằm Vương Lân, nhưng ngữ khí vẫn dịu dàng như trước: "Quả
thật là nên tra rõ, nhưng mà chuyện này cũng rất nguy hiểm, Vũ Dương hầu cũng
nên cẩn thận chú ý, đừng có tự dưng lại dẫn người lạ về giới thiệu với Huệ Vương.
Tuy lời nói của bản cung có chút thất lễ, nhưng Huệ vương điện hạ cũng nên hiểu
lý lẽ một chút, thứ gì dính được, thứ gì không nên dính vào, thì nên phân biệt
cho rõ ràng."
Vừa nói xong, ả đã th