The Soda Pop
Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216584

Bình chọn: 8.00/10/1658 lượt.

ành công

lôi được cơn giận của Hoàng hậu ra. Huệ vương là con trai của nàng, Vương Lân

là cháu họ của nàng. Tuy đau lòng, nhưng phạt vẫn phải phạt.

"Tranh nhi, con cùng Lân

biểu ca của con, quỳ ngoài điện chịu phạt! Không có ý chỉ của bản Cung, không

được đứng lên."

Lam Tranh vừa nghe thấy bị

phạt, liền nì nèo: "Con biết sai rồi, con biết sai rồi, đừng phạt mà, bên

ngoài nóng lắm."

Vương Lân cũng sợ bên ngoài

nóng như thiêu như đốt, nói: "Cô cô, chất nhi sai rồi, không có lần sau

nữa. Xin cô cô mắt nhắm mắt mở, tha cho chất nhi lần này đi mà." Nhưng

trong lòng thì thầm hô may mắn, so với hắn dự tính, thì loại hình phạt này quả

thực là ban ân rồi.

"Đừng có nói những lời vô

nghĩa nữa! Vì bản cung quá cưng chiều các ngươi, nên hôm nay các ngươi mới coi

trời bằng vung như thế, làm ra mấy chuyện ngu xuẩn này, lần này nhất định phải

giáo huấn các ngươi thật nặng! Để các ngươi đừng tái phạm nữa!" Nói rồi bà

chỉ ra ngoài điện: "Đi nhanh đi!"

Lam Tranh lại muốn nì nèo,

nhưng thấy sắc mặt mẫu hậu đen lại, thái độ cũng ngoan ngoãn hơn, vẻ mặt đau

khổ nói với Vương Lân: "Đi thôi, Lân biểu ca, lát nữa huynh quỳ trước ta,

che nắng cho ta một chút đi."

Vừa ra khỏi điện, một luồng

nhiệt nóng đập thẳng vào mặt, hai người ngồi quỳ trước cửa điện, quay mặt về

phía mặt trời. Lam Tranh nhỏ giọng nói với Vương Lân: "Biểu hiện không

tồi."

Vương Lân thở phào một cái:

"Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật."

Ánh mắt trời chói chang khiến

người ta không mở mắt ra được, Lam Tranh khép hờ mi mắt, trong lòng tự an ủi,

kết quả thế này cũng không tính là quá bi đát.

Nhưng mà, tám phần là hắn bại

lộ trước mặt Thái tử phi rồi, nữ nhân đó cùng Thái tử, âm hiểm giống nhau, đúng

là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Có lẽ đã bị ả ta nhìn thấu rồi. Hừ, nhìn thấu cũng

không sao, xé rách mặt nạ của nhau cũng được, chẳng cần phải che giấu nữa, đối

mặt mà đấu với nhau đi.

Quan trọng nhất là Vũ Lâu, nếu

nàng cũng phát hiện ra thì làm sao bây giờ.

Liệu nàng có phát hiện ra

không?

Nàng thông minh như thế, chắc

chắn là sẽ phát hiện ra rồi.

Không ổn.

Lam Tranh bị phơi nắng nên đầu

óc cũng hỗn loạn, suy nghĩ càng lúc càng trì trệ. Bỗng có một bóng râm, che

trước mặt hắn, hắn đưa mắt nhìn, thấy Vũ Lâu mỉm cười dịu dàng đứng đó.

"Ngươi ra đây làm gì, mau

về đi, nóng lắm."

"Ngươi bị phạt, có lý nào

ta lại an nhàn một mình được." Nói xong, nàng quỳ xuống bên cạnh Lam

Tranh, thềm đá bị phơi nắng đến nóng bỏng, đầu gối vừa chạm xuống giống như là

quỳ vào một chậu than hồng vậy.

"Ngươi mau về đi, ngươi sợ

nóng như vậy, cẩn thận bị cảm nắng."

"Ta đến giúp ngươi, ngươi

cũng không biết cảm động nữa."

Lam Tranh hừ giọng: "Không

cảm động! Ngươi mau về đi."

Vũ Lâu không chịu, thì nghe

Vương Lân thều thào: "Đừng cãi cọ nữa, tiết kiệm sức chút đi!"

Lam Tranh bĩu môi: "Tùy

ngươi, gia mặc kệ ngươi, thích quỳ thì quỳ đi!"

Ba người xếp hàng quỳ trước ánh

mặt trời.

"Lam Tranh…… vừa rồi…… cảm

ơn ngươi……"

"Cảm ơn cái gì?"

"Cảm ơn ngươi đã cứu ta.

Ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi mà không ăn lá thư viết là cha ta gửi hình

nhân cho ta, thì ta chết chắc rồi." Vũ Lâu chầm chậm nói: "Thật kỳ

quái, ngươi nói hình nhân đó là ngươi mang vào, cha lại nói là ông đưa, rốt

cuộc là ai đưa chứ?"

Đương nhiên là Thái tử đưa rồi.

Quả nhiên là nàng nghi ngờ. Lam

Tranh nói: "Đương nhiên là ta đưa cho ngươi. Cha ngươi làm gì có chuyện

suy nghĩ cho ngươi, giúp ngươi lấy lại đứa nhỏ của chúng ta chứ! Hừ, đừng tưởng

mẫu hậu không cho mà xong, vài ngày nữa, ta lại quậy tưng lên cho biết."

"Sao ngươi lại ăn lá thư

đó?"

"Không muốn cho ngươi đọc

thư của cha ngươi."

"Ta xem xong rồi, ngươi

mới ăn mà." Nhất là sau khi Hoàng hậu nói chưa đọc lá thư đó, hắn mới giật

lấy nhai nuốt.

"Phải không? Ngươi đọc

nhanh thế à, ta nghĩ ngươi chưa xem xong, không muốn cho ngươi đọc nữa."

Vũ Lâu mỉm cười, tiếp tục dùng

giọng điệu dịu dàng nói: "Ngươi thật sự không biết hình nhân phù phép bị

cấm trong cung hay sao?"

Lam Tranh lắc đầu: "Cấm

cái gì không biết, hừ."

"Lam Tranh……"

"Gì thế?!"

"Không có gì……"

Lam Tranh không chỉ đoán được

tác hại của hình nhân, hơn nữa, hắn còn đoán được đây là quỷ kế Thái tử muốn vu

oan cho nàng, nên hắn ăn luôn chứng cứ, lại gánh tội thay nàng. Mục đích chính

là để cứu nàng, nếu thật sự như vậy, hắn tuyệt đối không ngốc, hơn nữa, còn

thông minh đến mức đáng sợ.

Nếu thật sự như vậy, người

triền miên hàng đêm với nàng, rốt cuộc là ai đây?

Một người hoàn toàn xa lạ.

Nàng không lạnh mà thân mình

khẽ run lên.

Ba người ba tâm sự. Vương Lân

thể hiện rõ thái độ chống đối với Thái tử, thầm nghĩ, về sau phải làm việc cẩn

thận, nhạy bén hơn, tránh để Thái tử hại. Lam Tranh thì lo bị Vũ Lâu nhìn thấu,

Vũ Lâu lại nghi kỵ nhân cách của Lam Tranh.

Ba người suy nghĩ đến mụ mị cả

đầu óc. Quỳ thêm một lúc nữa, thân thể đều tới cực hạn.

"Ta…… ta không ổn rồi……

Điện hạ, chúng ta giả vờ ngất xỉu đi." Vương Lân đề nghị.

"Được, ngươi ngất hay ta

ngất?"

"Điện hạ ngất đi, sau đó

ta đưa ngài về Cung Sùng Lan."

"Ừ."