Hai người vừa thương lượng
xong, đang định thực hiện kế hoạch, bỗng nhiên Lam Tranh thấy đầu vai mình nặng
trĩu, quay sang đã thấy Vũ Lâu mồ hôi đầm đìa, ngất xỉu trên vai mình.
"Vũ Lâu ----- Vũ Lâu ------"
Gió mát thoáng qua làn da, mang
lại cảm giác thanh tỉnh dễ chịu khắp tứ chi. Vũ Lâu chậm rãi mở mắt, thấy trên
đầu mình là một khoảng trời màu xanh lục mát mẻ, ánh mặt trời xuyên qua lá cây,
tạo nên những vệt sáng loang lổ trên thân nàng.
Nàng đang nằm hóng mát trên
tháp quý phi, dưới tàng cây.
Vũ Lâu nhận ra đây là hoa viên
phía sau Cung Sùng Lan, chắc là nàng bị cảm nắng, nên được mang về đây nghỉ
ngơi.
"Tỉnh rồi à." Giọng
nói từ trên đầu vọng xuống.
Lúc này nàng mới phát hiện ra,
dưới đầu nàng không phải là cái gối cứng ngắc, mà là đùi của người nào đo. Nàng
sờ chiếc khăn hơi ấm ấm trên trán mình nói: "… Ta ngất xỉu sao? Hôn mê bao
lâu rồi?"
Lam Tranh phe phẩy quạt, quạt
cho nàng, trách cứ: "Đã bảo ngươi đừng quỳ, ngươi không nghe, đáng đời!
Nóng chết ngươi đi cho ngươi vừa lòng."
Vũ Lâu miệng khô khốc nói:
"Khát quá……"
Lam Tranh húp một hớp nước muối
đá, cúi người đút cho Vũ Lâu. Vũ Lâu giật mình ngồi dậy, đẩy hắn: "Để ta
tự uống, không cần ngươi mớm!" Ngồi dậy đột ngột quá khiến nàng váng vất,
đưa tay đỡ trán, khép hờ hai mắt, thân hình lung lay như sắp đổ.
Lam Tranh nuốt nước đá xuống,
trách móc: "Bảo ngươi nằm xuống, lại đi ngồi dậy làm gì! Ta thấy ngươi mê
phơi nắng đến phát khùng rồi." Lam Tranh ấn vai nàng, để nàng gối đầu trên
đùi mình.
Lại uống một hớp nước mớm cho
nàng, Vũ Lâu vẫn đẩy hắn: "Hết khát rồi."
"Không uống cũng được, dù
sao lúc ngươi ngất xỉu, ta cũng mớm cho ngươi rồi. Thái y dặn, vừa bị ngất xỉu,
cũng không nên uống quá nhiều nước."
Vũ Lâu nhắm chặt hai mắt, trong
lòng vẫn nghĩ đến chuyện xảy ra trước khi ngất xỉu, không kìm được lại hỏi Lam
Tranh: "Hoàng hậu còn truy cứu chuyện hình nhân không?"
"Đừng nói nữa, nhắc đến là
tức chết ta rồi."
Hắn không phối hợp, nàng cũng
không có cách nào hỏi tiếp.
Nàng yên lặng nghỉ ngơi, nhưng
trong lòng nghi hoặc, giống như thấy trời xanh sau cơn giông bão, mọi chuyện cứ
dần dần hiện rõ ràng.
"Lam Tranh……" nàng
nói: "Ta phát hiện ra, gần đây ngươi có vẻ thông minh hơn."
Lam Tranh bị dọa sợ thót tim
lên cổ, nhưng trấn định lại rất nhanh, cười ha ha hai tiếng rồi cúi người hôn
môi nàng: "Vậy ngươi có phần thưởng gì cho ta không hả?"
Vấn đề gì cũng lôi chuyện đó ra
được, đây cũng là một loại năng lực. Vũ Lâu thấy hắn lại bắt đầu không đứng
đắn, không thèm để ý đến hắn nữa. Lam Tranh vừa động tình, nhất quyết phải được
thỏa mãn mới chịu bỏ qua. Hắn nhẹ nâng đầu Vũ Lâu đang đặt trên đùi mình ra,
ngồi xuống bên cạnh, hỏi: "Có phần thưởng gì cho ta không hả?"
Vũ Lâu liếc mắt khinh thường
nhìn hắn. Lam Tranh liền nghiêng người nằm vật xuống cạnh nàng, tay sờ soạng:
"Vũ Lâu ngoan, chúng ta sinh con đi."
Vũ Lâu gạt tay hắn ra, xoay
sang nhìn thẳng vào mắt hắn. Thấy ánh mắt khao khát của hắn, tự dưng lời nghi
vấn cũng không có dũng khí bật ra khỏi cổ họng. Nếu thật sự là hắn giả vờ, thì
hắn đã diễn quá tốt rồi, con người hắn cũng quá đáng sợ.
Tuy Lam Tranh giả ngốc đã làm
ra rất nhiều biểu hiện dối trá, nhưng dục vọng với Vũ Lâu thì luôn là chân
thật. Tay lại tiến vào trong vạt áo nàng vuốt ve: "…… Ta muốn……"
"Không được muốn!"
Nàng ngồi bật dậy. Lam Tranh vội ấn nàng nằm xuống lần nữa: "Ta không
muốn, không muốn nữa, chúng ta chỉ nằm thôi vậy." Trấn an Vũ Lâu nằm xuống
trước, nhưng không được một lúc lại bắt đầu giở trò. Vũ Lâu vừa bị say nắng,
khí lực cũng yếu đi, phản kháng được vài cái đã bị hắn cởi mất y phục, lộ ra bờ
vai thon và bộ ngực sữa đầy đặn.
Lam Tranh xoay người, áp xuống
người nàng, cùng nàng ân ân ái ái, âu yếm tới khi hơi thở của hai người đều
nặng nề mới dứt ra. Vũ Lâu vẫn còn hoài nghi Lam Tranh thật sự là thế nào,
trong lòng nàng lại nghĩ, người đang vô cùng thân thiết với mình đây, rốt cuộc
là ai? Ý nghĩ vừa xuất hiện, khiến nàng lại đột ngột muốn đứng dậy. Lam Tranh
phát hiện ra phản ứng của nàng khác khác, động tác cũng nhẹ nhàng hơn:
"Đâu phải lần đầu tiên, còn thẹn thùng gì nữa."
"Muốn hôn hay làm gì thì
cũng về phòng rồi nói, ở đây để người khác nhìn thấy, ta còn mặt mũi nào mà gặp
ai."
Lam Tranh sợ Vũ Lâu vì lo lắng
mà làm vội vàng, không để cho hắn được thỏa chí, liền thất vọng rời khỏi người
nàng, thổi mạnh vào mũi nàng một cái: "Không được đổi ý." Sau đó cười
xấu xa: "Buổi tối ta sẽ chăm sóc nàng thật cẩn thận."
Nhưng không đổi ý thì đâu
phải là Tần Vũ Lâu. Đến lúc đi ngủ, Vũ Lâu chỉ nói một câu đã đập nát kỳ vọng
của Lam Tranh: "Nóng muốn chết, đừng đụng ta." Đúng là chọc vào tổ
ong vò vẽ, hôm nay vì cứu nàng, hắn lộ mặt với Thái tử, về sau còn chưa biết sẽ
bị hãm hại đến thế nào, nàng không cảm kích thì cũng thôi đi, giờ ngay cả lạc
thú cũng tước đoạt mất của hắn.
Đêm nay không làm ầm lên thì
không phải Lam Tranh. Tất cả công phu càn quấy trước kia hắn đều lôi ra dùng
hết, rốt cuộc Vũ Lâu cũng chịu thua, oán hận trừng mắt vớ