anh làm, vội
nói: "Ha ha, đúng rồi, trí nhớ của ta đúng là tệ quá."
Tấn Vương nhìn Vũ Lâu, bỗng
cười khổ: "Bản vương thật ngu ngốc, đã biết rõ không có cơ hội, mà vẫn còn
cố dây dưa."
Vũ Lâu giả vờ nghe không hiểu,
trong lòng cũng rất khổ sở. Vốn dĩ nàng đã chấp nhận vận mệnh an bài, thậm chí
đã muốn làm bạn với Lam Tranh ngốc nghếch cả đời, nhưng giờ tâm tình nàng đã
thay đổi, nàng oán thán mình quen biết người xấu, để Lam Tranh hại nàng. Nếu
thời gian có thể đảo ngược lại, tuyệt đối nàng sẽ không bước vào Phủ Huệ vương
nửa bước.
Nàng không dám nhìn vào mắt Tấn
vương, cúi thấp đầu như muốn chôn sâu vào ngực, thấp giọng nói: "Đều là
quá khứ rồi. Điện hạ đừng để ta làm liên lụy đến ngài." Nói rồi lại dúi
cây quạt vào ngực Tấn vương: "Vật này cũng nên đưa cho người có tình có ý
đi." Nói rồi nàng kéo váy lên chạy mất.
Lam Tranh ốm yếu đã tự dặn mình
không được nổi giận, phải bình tĩnh. Nhưng nghe thấy thái giám bẩm báo là nhìn
thấy Vũ Lâu đứng nói chuyện với Tấn vương ở hành lang gấp khúc, hắn thầm nói,
chuyện này mà bình tĩnh được, thì hắn đúng là biến thành thần thánh, một cước
đạp mây mà đi phổ độ chúng sinh rồi.
Lúc Vũ Lâu đi đến, sắc mặt cũng
rất khó coi. Lam Tranh thấy vẻ mặt nàng đau khổ, trong lòng có chút giễu cợt,
chế nhạo nàng: "Hồng hạnh đã trở lại." Vũ Lâu lạnh lùng đáp lễ:
"Nếu ta muốn vượt tường thì đã vượt từ lâu rồi, còn chờ đến bây giờ hay
sao." Chỉ một câu nói đó, hiển nhiên là không thể đánh tan sự nghi ngờ của
Lam Tranh, hắn túm nàng lại, kéo đến trước ngực mình, ép hỏi nàng: "Nàng
nói chuyện gì với Cửu ca?"
"Ngươi sai người theo dõi
ta sao?"
"Buồn cười thật, đây là
cung điện của ta, ta có quyền được biết tất cả mọi chuyện xảy ra ở đây."
Bởi vì hắn kéo mạnh, nên cổ áo nàng hơi mở ra, mơ hồ có thể thấy được bầu ngực
tròn đầy của nàng, khiến người hắn nóng bừng lên, dùng lực một chút, kéo nàng
xuống giường, xoay người nằm lên trên nàng, cúi xuống ngậm lấy đôi môi anh đào
của nàng.
Vũ Lâu ngàn tư vạn nghĩ cũng
không ngờ Lam Tranh đã bệnh nặng như vậy còn có tâm tư bắt nạt nàng. Giãy dụa:
"Ngươi không muốn sống nữa à!"
Hắn giữ hai tay nàng trên đỉnh
đầu, đè chặt nàng, từ trên cao nhìn xuống cười lạnh: "Sao thế, gặp nam
nhân khác về rồi từ chối ta sao?"
"Ngươi còn nói bậy nữa,
đừng trách ta không khách khí."
"Vậy nàng thử xem!"
Lúc này Lam Tranh hoàn toàn dựa vào sự tức giận mà chống đỡ cơ thể, trước đây
hắn đã không có cách nào chế phục nàng, giờ lại càng không thể. Nhưng hắn ngả
bài với nàng cũng có cái lợi, đó là không cần kiêng nể gì mà dùng tính mạng của
hắn để bức hiếp nàng: "Hôm nay nàng không thuận theo ta, ta sẽ có cách
khiến nàng phải hối hận."
Vũ Lâu chán nản: "Nếu
ngươi không muốn sống nữa, ta sẽ thành toàn cho ngươi." Dứt lời, nàng nhắm
mặt lại, không phản kháng nữa.
Lam Tranh dựa vào thời tiết
nóng nực, lột sạch y phục của nàng. Lúc này Vũ Lâu mới mở to mắt nói:
"Buông màn xuống." Lam Tranh liền tạm thời rời khỏi nàng, đi ra buông
màn, nhưng cơ thể hắn đang yếu, lúc buông màn còn lảo đảo suýt ngã. Vũ Lâu nhìn
thấy thế, vừa tức vừa buồn cười: "Ta mà là ngươi thì sẽ yên phận mà nằm
nghỉ."
Lam Tranh choáng váng, quay về
nằm xuống giường, bổ nhào vào Vũ Lâu: "Nếu ta là nàng, ta sẽ túm lấy Cửu
ca, để hắn mang ta rời khỏi đây."
"Biện pháp này đúng là rất
tốt, sao ta không nghĩ đến nhỉ." Nàng cười gượng.
Hắn có thể nghĩ nàng không
chung thủy, cũng có thể dùng chuyện này châm chọc, nói móc nàng, nhưng nàng thì
trăm triệu lần cũng không được dùng chuyện này mà nói đùa. Đây là điều tối kỵ
của Lam Tranh, không nên tùy tiện chạm vào. Đáng tiếc là Vũ Lâu không hiểu,
thấy sắc mặt hắn u ám xuống lại bồi thêm: "Dù sao, vốn dĩ là ta phải gả
cho hắn."
Sự tức giận của Lam Tranh trong
nháy mắt lên đến đỉnh điểm, giận dữ nói: "Đồ hư hỏng, nàng nguyện ý đi
theo Cửu ca?"
Công lực cãi nhau của Vũ Lâu
cũng dần dần cao hơn: "Nếu đã không chịu nổi ta, ngươi còn nổi hứng với ta
như thế làm gì, ngươi lại âm mưu gì thế?"
Cứ cùng nàng tranh cãi, thế nào
hắn cũng chết bất đắc kỳ tử mất. Mọi sự tức giận đều chuyển thành hành động,
hắn tách hai chân nàng ra, muốn đi thẳng vào trong người nàng. Vũ Lâu căn bản
không có chút hứng thú nào, cửa mình vừa khô vừa khít, lại thêm cảm giác sợ
hãi, xa lạ với Lam Tranh, nên cửa ngõ lại càng đóng chặt hơn. Lam Tranh thử vài
lần cũng không thể đi vào được.
"Hừ, nàng đúng là có năng
lực, cả chỗ này cũng biết nhận người rồi à!" Hắn nắm chặt hai vai nàng:
"Nàng nói cho ta biết, nàng sẽ mở ra với ai? Hả?"
Đây là lần đầu tiên hắn dùng
thái độ hung dữ như vậy nói chuyện với nàng, từng câu từng chữ như những lưỡi
dao bén nhọn đâm vào lòng nàng. Nhớ tới Lam Tranh trước kia, ngốc nghếch, bám
người, cười hì hì ngây ngô, mà nàng đau lòng chịu không nổi, nước mắt trào ra,
chảy xuống ướt cả tóc mai, nghẹn ngào nói: "…… Rốt cuộc là vì sao, vì sao
ngươi lại xa lạ đến thế này……"
Lam Tranh trước kia, biến đi
đâu mất rồi.
Lam Tranh thấy nàng khóc, buông
nàng ra, thở hổn hển ngã xuống cạnh nàng, sau đ