ó vươn tay ôm nàng vào lòng. Vũ
Lâu không phản kháng, nhưng từ đầu đến cuối đều cúi đầu không nhìn hắn.
Lam Tranh lau nước mắt cho
nàng: "…… Ta đã nói rồi…… Ta không hề hại nàng…… Vì sao nàng không tin
ta……"
Vũ Lâu nói: "Chứng cứ
đâu?"
Lam Tranh bị những lời này của
nàng chọc tức phát điên, ho khan vài cái mới nói: "Nàng muốn chứng cứ gì?
Ta nói không làm là không làm…… Ta không cố ý ép nàng rời khỏi Vương phủ, cũng
không hề bày mưu tính kế khiến nàng sảy thai."
Vũ Lâu im lặng không nói. Một
lúc sau mới khẽ hỏi: "Vậy ngươi cảm thấy ai có thể làm việc đó?"
"Tứ ca ta."
"…… Năm đó Thái tử hại
ngươi…… Ngươi định báo thù thế nào?"
"Chuyện này nàng không cần
xen vào." Lam Tranh ôm chặt lấy nàng. Hiện giờ chân tướng đã rõ ràng, hắn
đã hạ quyết tâm, phải đấu với Thái tử đến ngươi chết ta sống, nếu không sẽ vĩnh
viễn không được yên thân. Hắn ta đã làm chuyện làm tổn hại đến Vũ Lâu, hại chết
cả đứa con chưa được chào đời của hắn, thì đừng trách hắn không khách khí. Hận
ý trào dâng, khiến hắn không kìm được mà nghiến răng ken két.
Vũ Lâu vốn đã sợ hắn, giờ nghe
giọng điệu hắn không tốt, theo bản năng muốn giãy ra khỏi người hắn. Hành động
này lại chọc Lam Tranh đang ốm tức giận hơn, Lam Tranh liền ôm chặt lấy nàng,
nâng cằm nàng lên để nàng nhìn thẳng vào hắn.
"Tần Vũ Lâu, người nhà Tần
gia nàng nợ ta, nàng đừng hòng nghĩ đến chuyện rời khỏi ta."
Vũ Lâu nói: "Lúc ngươi còn
là một tên ngốc, ta cũng chưa từng có ý nghĩ muốn rời khỏi ngươi……"
Lam Tranh nghe xong, trong lòng
rất đắc ý, bệnh trên người cũng quên luôn, đè vai nàng xuống, mãnh liệt hôn
nàng vài cái: "Coi như nàng cũng hiểu chuyện." Ai ngờ Vũ Lâu lại nói:
"Ngươi cũng đừng bức ta, con thỏ nóng nảy còn cắn người, ngươi còn hại
chúng ta nữa… Ta sẽ……" Lam Tranh cười lạnh: "Nàng sẽ làm gì?"
Nàng còn làm được gì? Nàng còn
có người nhà, căn bản không chạy thoát được khỏi bàn tay ma quỷ của hắn.
"Ta sẽ……"
Lam Tranh đoán nàng cũng chẳng
làm được ra chuyện gì ghê gớm: "Đành cam chịu thôi."
Hắn càng đắc ý, lại nhớ đến
chuyện vừa rồi chưa làm được, bắt đầu sờ soạng vuốt ve khắp người Vũ Lâu.
Hắn muốn khắc sâu vào suy nghĩ
của nàng, nàng là của hắn, đời này, không được hắn cho phép, thì nàng đừng hòng
chạy trốn.
Vũ Lâu nỉ non cầu khẩn:
"Thân thể ngươi còn chưa khỏe…… Đừng như vậy……"
Lần đầu tiên Lam Tranh thấy nàng
dịu dàng, kiều mỵ như thế, vốn không ham muốn thì giờ cũng nổi sắc tâm. Hắn hôn
dọc từ cần cổ trắng nõn xuống đến đường cong mềm mại, lả lướt của nàng. Vì đang
ốm, nên hơi thở của hắn nặng nề, dán lên làn da Vũ Lâu, lại khiến cho toàn thân
nàng khẽ run rẩy, tê dại. Lam Tranh sờ giữa hai chân nàng, cảm thấy nàng đã ẩm
ướt, cười nói: "Chà, miệng nàng cũng thành thật như chỗ này thì thật
tốt."
Vũ Lâu xấu hổ, giận dữ không
chịu nổi, quyết định không thèm để ý đến hắn nữa, đưa tay lên che hai mắt lại.
Lam Tranh thấy nàng thẹn thùng,
lại nổi hứng trêu chọc, dùng giọng điệu làm nũng lúc trước nói: "Nàng đừng
xấu hổ mà, Vũ Lâu ngoan, để ta hôn nhẹ nàng một cái nào ----"
Vừa dứt lời, chợt hắn thấy ngực
nàng phập phồng mạnh mẽ, gỡ tay nàng ra thấy nàng đang cắn môi khóc nức nở,
miệng lẩm bẩm: "Ngươi không phải hắn…… Ngươi không phải hắn……. Hu
hu……."
Đối với câu nói này của nàng,
trong lòng hắn có hai cách lý giải, một là, hắn không phải Tấn vương, hai là,
hắn không phải Lam Tranh trước kia. Tốt nhất nên là đáp án thứ hai, hắn liền
cười, xoa nắn bầu ngực trắng ngần của nàng: "Ta không phải ai?" Hai
mắt Vũ Lâu đẫm lệ, mơ màng nhìn hắn: "Nếu ngươi đã khôi phục, thì đừng bắt
chước cách nói chuyện của hắn nữa."
Thật tốt quá, là đáp án thứ
hai.
Lam Tranh trêu nàng:
"Không ngờ nàng lại thích một tên ngốc."
Vũ Lâu không nói gì, chỉ khóc
thút thít. Lam Tranh hôn xuống tai nàng nói: "Nếu nàng thích, lúc chúng ta
ở bên nhau, ta sẽ học hắn, nói theo giọng điệu của hắn cho nàng nghe." Vũ
Lâu tức giận đẩy hắn ra: "Vô sỉ!" giơ tay định đánh hắn, lại nhớ tới
lời uy hiếp của hắn, đang muốn thả tay xuống, Lam Tranh lại đột nhiên đưa mặt
vào, đặt trên tay nàng: "Nàng dám đánh ta? Nữ nhân xấu xa này." Đây
rõ ràng là giọng điệu làm nũng trước kia Lam Tranh thường dùng.
Vũ Lâu ngừng khóc, kinh ngạc
nhìn hắn, rồi lại quay sang túm lấy quần áo vừa bị cởi ra, ôm lấy mặt khóc càng
to hơn.
Lam Tranh vội dừng lại không
dám trêu chọc nàng nữa, nhưng cũng không biết nên dỗ dành thế nào, ngồi cạnh
nàng một lúc, chờ nàng khóc bớt dữ dội mới dám nằm xuống cạnh nàng: "Ồn ào
quá đi, đừng khóc nữa."
Vũ Lâu cũng không muốn khóc,
lại nghe thấy hắn bảo mình đừng lên tiếng, lại đưa tay che miệng, che đi tiếng
khóc nức nở của mình: "Ta không khóc, ta không khóc…… ta không
khóc……" Lam Tranh gỡ tay nàng ra, hôn xuống mặt nàng: "Chụt, ngoan
lắm." Hắn ôm mỹ nhân trong ngực, ngủ lúc nào không biết.
Đến lúc tỉnh lại, trời dường
như đã tối, Vũ Lâu đang đứng thổi chén thuốc bên cạnh giường hắn, thấy hắn tỉnh
lại nói: "Ngươi tỉnh vừa đúng lúc, mau uống thuốc đi." Lam Tranh nói:
"Nàng mớm cho ta." Vũ Lâu không muốn, phụng ph
