Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329461

Bình chọn: 8.5.00/10/946 lượt.

mệnh của bang hội, cô làm bao

nhiêu, cha cô bỏ mạng sống vì hội Thanh Sơn…”

Hắn chưa nói xong

lại nhìn thấy do dự trên mặt Mục Uyển Thanh. Thực ra từ lâu cô ta đã

không cam lòng, dựa vào cái gì cảnh sát giết chết cha cô ta, mà hiện tại ngược lại cô ta lắng nghe sự sai khiến của bang hội. Là một trong những người sáng lập của hội Thanh Sơn, nó vốn có thể là của cô ta.

“Thế nào, chúng ta có thể hợp tác được không.” Đoàn Dịch Lâm rèn sắt khi còn nóng (tranh thủ cho kịp thời cơ).

Mục Uyển Thanh cười lạnh, “Đừng nói anh học Lôi Phong* làm việc tốt, hoặc

là nói gì đó giúp tôi không đáng giá, anh muốn đạt được thứ gì? Nếu anh

biết hội Thanh Sơn như vậy, anh nên hiểu rõ tôi và chú Tứ không hợp

nhau.”

(*) Lôi Phong là một chiến sỹ bình thường, lấy

việc giúp đỡ người khác làm niềm vui của mình, toàn tâm toàn

ý phục vụ nhân dân. Mới đây, hoạt động tuyên truyền học tập Lôi Phong ở các nơi Trung Quốc đã bước vào cao trào.[nguồn:

vietnamese.cri.cn'>

“Đâu chỉ là không hợp, quả thực chính là bất

cộng đái thiên.” Hắn hừ cười, “Mục tiểu thư cô cũng thật có độ lượng,

lại có thể cùng kẻ thù giết cha làm việc chung nhiều năm như vậy.”

Mục Uyển Thanh lấy làm kinh hãi, thật không ngờ người này lại biết nhiều

như vậy. Nhưng chú Tứ có thế lực lớn, bản thân lại không có bằng chứng

xác thực, cô ta chịu đựng thế này cũng là bất đắc dĩ.

“Anh muốn thế nào?”

Đoàn Dịch Lâm cười, hắn vứt điếu thuốc ra bên ngoài, “Tôi giúp cô diệt trừ

chú Tứ, giúp cô đạt được hội Thanh Sơn và Thiệu Duật Thần, nhưng sau này tôi muốn cô cung cấp cho tôi một thông đạo, còn có…” Hắn chưa nói, dựa

lưng trên ghế ngừng lại.

“Còn có cái gì?” Mục Uyển Thanh có chút khẩn trương.

“Tôi muốn người phụ nữ của Thiệu Duật Thần!” Thanh âm của Đoàn Dịch Lâm trở nên âm u lạnh lẽo, sắc mặt tái nhợt.

Mục Uyển Thanh cũng sửng sốt một chút, hoang mang nhìn hắn, “Anh nói là Uông Ninh Hi?”

“Thế nào? Không thể?”

“Có thể!” Mục Uyển Thanh cười ra tiếng, “Anh cũng bị cô ta mê hoặc, hay là

cô ta đã từng tổn thương anh?” Cô ta lại nhìn thoáng qua chiếc xe phía

trước, “Chuyện bên kia, không ngờ Đoạn tiên sinh thật là có hứng thú

đấy.”

Đoàn Dịch Lâm có chút thiếu kiên nhẫn, nhưng vẫn nhẫn nại, làm ra bộ dáng ôn hoà, “Ý của cô thế nào?”

“Được rồi.” Mục Uyển Thanh dừng một chút, “Trở về chờ tin tức của tôi đi.”

Nói xong cô ta mở chốt cửa, nhìn Đoàn Dịch Lâm xuống xe rồi trở lại xe

của hắn. Trên mặt Mục Uyển Thanh không còn tươi cười, cô ta đeo kính mát lên rồi nghênh ngang lái xe bỏ đi.

Đoàn Dịch Lâm chưa lên xe,

mà dựa vào hàng rào cạnh vách núi nhìn về hướng rời khỏi của Mục Uyển

Thanh, trên mặt không có biểu hiện xác định.

“Như thế nào? Bàn

không xong?” Lư Bội Nghiên biến mất những ý loạn tình mê khi nãy, cô ta

vừa vuốt tóc mình vừa đưa ra câu hỏi một cách thờ ơ, đối với những việc

này, cô ta chưa bao giờ hỏi quá nhiều, cô ta tin tưởng dựa vào chỉ số

thông minh của Đoàn Dịch Lâm hắn đều có thể làm tốt. Cô ta giống như một cây súng của Đoàn Dịch Lâm, chỉ biết bắn tới chỗ nào, những chuyện khác không cần cô ta quá bận tâm.

Đoàn Dịch Lâm châm một điếu thuốc, Lư Bội Nghiên cũng lấy ra một điếu đặt ở miệng, sau đó cô ta đến gần

châm vào điếu thuốc đang cháy của Đoàn Dịch Lâm.

“Ngoài mặt thì

bàn tốt lắm, nhưng người phụ nữ kia ngoài kiêu ngạo ra vẫn còn có chút

lòng dạ, cô ta có tính toán của cô ta, chúng ta vẫn nên cẩn thận.”

“Tính toán gì?”

“Tôi cũng không phải con giun trong bụng của cô ta, làm sao tôi có thể biết

được.” Hắn cười ôm bờ vai của cô ta, “Chúng ta trở về.”

Lư Bội Nghiên cự nự không chịu đi, cô ta bám cổ hắn, “Chờ một lát nữa thôi, em muốn cùng anh ngắm sao trên đỉnh núi.”

Đoàn Dịch Lâm ngửa đầu nhìn sắc trời, cách trời tối hình như còn nhiều thời

gian, hắn thật sự không có kiên nhẫn ở lại trên núi từ giữa trưa mà chờ

ngắm sao. Hắn cắn môi, xoa mái tóc dài của cô ta, “Ánh nắng ở đây chói

quá, sẽ phơi đen đấy, không bằng chúng ta trở về, em muốn ngắm sao tôi

có cách cho em thấy sao lấp lánh hiện ra trước mắt giữa ban ngày.” Hắn

hé miệng cười không có ý tốt, khuôn mặt của Lư Bội Nghiên hơi đỏ, nhưng

không chịu buông tha hắn, cô ta bướng bỉnh muốn ra tay với hắn, “Anh cái đồ đại sắc ma, chỉ biết…”

Quả đấm còn chưa ra thì đã bị Đoàn

Dịch Lâm bắt lấy, “Tôi cũng không nói cái kia, tôi muốn cầm gậy gõ đầu

em, gõ đến lúc sao hiện ra trước mắt em.” Nói xong hắn cười ha hả, Lư

Bội Nghiên thực sự chẳng muốn lý luận với hắn nữa, cô ta hất tay trở về

bên cạnh chiếc xe, “Anh xấu lắm, anh bớt đắc ý đi, ngày mai em không đi

dụ dỗ cảnh sát đầu heo kia.”

“Em sẽ không.” Đoàn Dịch Lâm đi

theo cô ta lên xe, rất kiên nhẫn giúp cô ta mang dây an toàn, “Thành bại của chúng ta dựa vào hành động lần này của em.”

“Hừ!” Cô ta liếc mắt nhìn hắn, định làm bộ làm tịch với hắn, “Nhưng em không cử động được, không đi.”

Đoàn Dịch Lâm chỉ cười, cũng không nói nữa, hắn biết cô ta giở ra tính tình

nhỏ nhen, trong lòng căn bản không phải vậy. Bọn họ đều rất rõ ràng, nắm bắt việc hội Thanh Sơn rửa tay, những cảnh sá


Polly po-cket