ười làm đều mang ánh mắt kinh ngạc hướng về Uông Ninh Hi, vẻ mặt bọn họ càng kính sợ hơn. Thế nhưng càng hấp dẫn Uông Ninh Hi vào giờ phút này là ánh mắt oán giận lướt qua người cô dừng lại trên người Thiệu Duật Thần, nó đến từ Mục Uyển Thanh ở bên cạnh lúc đầu có phần nhiệt tình và ôn hoà. Tuy rằng chỉ trong nháy mắt nhưng vẫn bị Uông Ninh Hi nhìn thấy, cô vừa mới có ấn tượng tốt với Mục Uyển Thanh nay lại bị phá hoại, dựa vào trực giác phụ nữ, vị Mục tiểu thư được cưng chiều nhất trong Thiệu gia dường như không hoan nghênh cô, ít nhất là không chào đón cô trở thành người nhà, nguyên nhân trong đó khó có thể không liên quan đến người đàn ông bên cạnh cô.
“Nếu tam thiếu gia đã nói như vậy thì hãy xem cô ấy là người của Thiệu gia, mọi người đều biết tất cả quy củ, tôi sẽ không nhiều lời.” Nói xong Mục Uyển Thanh hướng về một người lớn tuổi căn dặn, “Lão Thiệu, ông giới thiệu một chút với Uông tiểu thư.” Nói rồi cô ta đến bên cạnh Thiệu Duật Thần, “Duật Thần, em lên chăm sóc ba nuôi trước.” Thanh âm của cô ta dịu dàng, ngữ khí cũng đặc biệt thân thiết. Uông Ninh Hi không có biểu hiện gì trên mặt, nhưng trong lòng cô rất rõ ràng, cô ta đang ra oai trước mặt cô.
Thiệu Duật Thần thả Cẩm Nhiên xuống, chân cậu bé vừa chạm đất liền lập tức chạy tới ôm đùi Ninh Hi, nắm chặt không buông tay. Ninh Hi hơi bất ngờ, cô giương mắt nhìn thấy ánh mắt bất thường loé lên trong mắt Mục Uyển Thanh, một khắc kia khiến cô có cảm giác sởn gai ốc. Ninh Hi chậm rãi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa hai má của Cẩm Nhiên, “Cháu ôm dì như vậy, dì không thể đi được, sau này chúng ta nắm tay nhé.” Thanh âm của cô rất nhẹ, cô trông thấy đôi mắt ngây thơ kia vẫn nhìn cô, cuối cùng cậu bé khẽ gật đầu.
Thiệu Duật Thần nhìn thấy hai người bên cạnh trên mặt anh lộ ra nụ cười nhợt nhạt, anh xoay người nhìn Mục Uyển Thanh, “Sau này có em giúp anh chăm sóc ba, Ninh Hi ở với Cẩm Nhiên, anh có thể buông tay đi làm việc.”
“Một bên là chuyện bang hội, một bên còn chăm sóc ba nuôi, quả thật rất vất vả, nhưng có câu này của anh, biết trong lòng anh còn có sự cảm kích, em sẽ không cảm thấy mệt mỏi.” Cô ta tròn mắt, ngữ khí rất nhẹ nhàng thanh nhã.
Thiệu Duật Thần cười ra tiếng, có lẽ đây là lần đầu tiên anh cảm thấy thoải mái như vậy, cho dù lúc Ninh Hi đồng ý ở cùng anh cũng không nhẹ nhõm như giờ phút này, khi đó anh vui sướng nhưng vẫn có gánh nặng, anh sợ anh sẽ hại cô, lại không ngăn cản được sự tuỳ hứng của mình muốn để cô bên cạnh.
“Uyển Thanh, em cố ý.” Thiệu Duật Thần ôm vai cô ta, “Anh nào có vô tâm vô phế* như vậy. Em lên trước đi, anh giúp Ninh Hi thu xếp một chút.”
(*) “không tim, không phổi”, thường chỉ người vô tâm, nhẫn tâm, hay suy nghĩ đơn giản, thiếu suy nghĩ, thậm chí là… ngu đần.
Mục Uyển Thanh mỉm cười, không biểu hiện chút hờn giận, lúc lên lầu cô ta cũng không quên chào Uông Ninh Hi. Trong lòng Thiệu Duật Thần thoáng phóng khoáng, anh thật lo lắng Mục Uyển Thanh sẽ canh cánh trong lòng về lai lịch của Ninh Hi.
Sau khi làm quen với những người làm trong nhà, tất cả mọi người đều tản ra làm việc, chỉ còn lại người quản gia vẫn ở trước mặt, Thiệu Duật Thần ngược lại có phần tôn kính gọi ông ta chú Thiệu. Ninh Hi không biết có nên theo Thiệu Duật Thần xưng hô như vậy với vị quản gia thâm niên ở trước mặt không, ông ta quay đầu lại nhìn thoáng qua Thiệu Duật Thần rồi khẽ gật đầu.
“Chú Thiệu!” Ninh Hi gật đầu, rất cung kính.
Người quản gia trước mắt ngược lại rất hoà nhã, “Uông tiểu thư, thiếu gia nói cô là người nhà, sau này đừng gọi tôi khách khí thế này, lão gia và Mục tiểu thư đều trực tiếp gọi tôi là lão Thiệu, cô cũng có thể gọi như vậy.”
“Làm sao thế được!” Thiệu Duật Thần nói chen vào, “Nha đầu Uyển Thanh kia không biết lớn nhỏ, có thời gian cháu sẽ dạy bảo em ấy.”
Chỉ qua vài ba câu, Uông Ninh Hi từ từ bắt đầu nhìn ra một số manh mối, địa vị của tiểu thư họ Mục trong Thiệu gia thật không bình thường. Ninh Hi đi theo Thiệu Duật Thần lên lầu, một cánh cửa phòng được mở ra, màu tím nhạt bên trong liền lọt vào tầm mắt.
“Có thích không?” Anh ôm Cẩm Nhiên sang đây để cho cô tuỳ ý ngắm nhìn, “Biết em thích màu này nên anh đã bảo người sửa chữa, không biết Uông tiểu thư có vừa ý không.”
Uông Ninh Hi đứng bên cửa sổ, cô nhìn thấy một chậu hoa lan ở đó, màu xanh nhợt nhạt mà cô yêu thích nhất, từ lâu cô đã tình cờ phát hiện nó ở trong một cửa hàng lưu niệm cao cấp trong thành phố, thế nhưng giá cả quá đắt để mỗi lần cô dừng chân chỉ có thể ngắm nhìn ở ngoài tủ kính, sau khi chậu hoa bán đi, mỗi lần cô đến đó trong lòng sẽ có mất mác nho nhỏ.
“Biết em thích, anh thường xuyên thấy em ngắm nó ở bên ngoài, vì thế anh đã nghĩ, nếu đặt nó trong phòng anh, em có thể cân nhắc đến chỗ anh ngồi xuống hay không, thế là anh liền mua. Vì nó anh còn đặc biệt tham gia một khoá huấn luyện, em biết loại này rất khó trồng.”
Không biết từ lúc nào, Thiệu Duật Thần đã đứng phía sau cô, khi anh nói tới đây, Ninh Hi nhịn không được mà rơi nước mắt, cô đưa tay vuốt phiến lá màu xanh lá cây tươi tốt kia rất cẩn thận, “Anh nói xem anh