XtGem Forum catalog
Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324842

Bình chọn: 9.00/10/484 lượt.

thật sâu rồi quay đầu chạy xuống.

Đoàn Dịch Lâm đi thẳng lên tầng cao nhất, tầm nhìn ở nơi này rất tốt, có thể xem được toàn cảnh của cả bệnh viện, có bốn toà nhà, toà thứ nhất là phòng khám bệnh, bên cạnh hai toà nhà nằm viện còn có phòng khám bệnh truyền nhiễm độc lập. Ngoại trừ toà nhà của phòng khám bệnh truyền nhiễm, mặt khác ba toà nhà còn lại đều xây dựng thông đạo nối liền, phòng bệnh phía nam hướng mặt trời cũng có ban công không che đậy, đối với hắn đây là địa hình rất tốt. Đoàn Dịch Lâm buông ống nhòm, nhịn không được mà nhếch khoé miệng, nếu để lão già Thiệu Chấn Minh kia thoát khỏi bom thì không có lý do gì để hắn sống thêm qua đêm nay.

Đoàn Dịch Lâm từ trên lầu đi xuống, đeo kính râm rồi đội nón bảo hộ, trong tay hắn còn cầm một bản vẽ, bộ dáng có phần giống người giám sát thi công, hắn ta đi đến chiếc xe Mercedes-Benz ở trước mặt, vừa mở cửa xe vừa cẩn thận nhìn khắp nơi, sau đó mới ngồi vào trong.

“Gỡ bỏ tóc đỏ của em đi!” Hắn nhìn thoáng qua Lư Bội Nghiên, nói một cách thiếu kiên nhẫn, sau đó hắn cởi nón bảo hộ của mình ra, tiện tay ném vào ghế sau.

Lư Bội Nghiên mặc kệ, ngón tay cô ta quấn lọn tóc đỏ thờ ơ, miệng nhai kẹo cao su không nói gì.

Đoàn Dịch Lâm nhìn cô ta một lúc, hắn thở dài một hơi, đưa tay cởi bỏ bộ tóc giả của cô ta rồi ném ra ghế sau, “Bình thường một chút, chúng ta đi vào bệnh viện.” Giọng điệu của hắn đã dịu lại, hắn không có lý do gì để nổi giận với cô ta.

Lư Bội Nghiên chợt quay đầu nhìn hắn, cô ta hoàn toàn không lẩn tránh ánh mắt của hắn lúc này có chút nôn nóng nhưng chịu đựng, “Đới Mạt Nhan kia rốt cuộc là ai mà làm cho anh mất hồn mất vía, tình nhân cũ?” Giọng điệu của cô ta có phần khiêu khích, “Lúc anh tàn phế, cô ta chạy đi lấy chồng à?” Cô ta quay đầu phun kẹo cao su ra ngoài cửa sổ, ngoảnh đầu lại thì thấy Đoàn Dịch Lâm, đôi mắt kia như là thèm khát máu tươi, bắn ra tia phẫn nộ, Lư Bội Nghiên rùng mình một cái vừa muốn nói gì đó thì đã bị một bàn tay to nắm lấy cằm mình, cô ta nhíu mày, đau đớn dữ dội, thế nhưng cô ta quật cường không rên lên tiếng nào.

“Lư Bội Nghiên, đừng ỷ vào tôi cưng chiều em, tất cả những gì tôi có thể nói, người đàn bà kia là kẻ thù của tôi, hiểu không? Kẻ thù không đội trời chung!” Từng chữ rít qua kẽ răng một cách hung tợn, sức lực trên tay hắn càng lúc càng mạnh, Lư Bội Nghiên không còn sức giãy dụa, cô ta đau đến mức chảy ra nước mắt, từ hai má chảy xuống ngón tay của Đoàn Dịch Lâm. Cảm xúc lạnh lẽo dường như đưa hắn trở về đêm hôm đó…

“Không được nhúc nhích, tôi là cảnh sát!” Mạt Nhan của hắn dùng súng chĩa vào mi tâm của hắn, lời nói không có một chút ấm áp. Hắn nằm mơ cũng không có nghĩ tới cô gái nhỏ có nụ cười quyến rũ kia cùng đánh cuộc với mình cấm dục 300 ngày nếu thua thì tuỳ hắn xử trí, lại có thể dùng họng súng lạnh như băng nhằm vào hắn.

“Thiếu Dương, tự thú đi, cảnh sát không có bao nhiêu chứng cứ phạm tội của anh, tội anh cũng không đáng phải chết, đừng hại người nữa.” Cô gần như là cầu xin hắn, hắn mỉm cười, đưa tay lau nước mắt trên cằm của cô rồi nếm trong miệng, vị chát như vậy, tình yêu của hắn đã đưa cô ra khỏi trò chơi nguy hiểm này, nhưng hắn lại đánh mất đại ca và tổ chức của mình.

Khi đó Tưởng Thiếu Dương mặc kệ họng súng của cô mà xoay người bước đi, hắn chợt nghe thấy Đới Mạt Nhan gọi to ở phía sau, “Tưởng Thiếu Dương, anh đi một bước nữa, tôi sẽ nổ súng.”

Hắn dừng một chút nhưng không quay đầu, hắn đang đánh cuộc với số phận, hắn đánh cuộc với tình yêu và sự trả giá của hắn không phải uổng phí, hắn đánh cuộc Đới Mạt Nhan không nỡ xuống tay, hắn cười có chút tự giễu, đôi mắt bất giác đỏ ngầu, nếu cô thật sự nổ súng, dù sao hắn cũng dễ chịu khi chết trong tay cảnh sát. Tự thú? Đới Mạt Nhan cô vẫn còn ngây thơ, tất cả tiền bất chính trong bang Hưng Long đều qua tay hắn rửa sạch, cũng vận chuyển không ít hàng lậu, chạm qua bao nhiêu thuốc phiện, những thứ đó khiến cho hắn chết đủ một trăm lần.

Hắn không hề do dự, một tay chống hàng rào bảo vệ rồi nhẹ nhàng nhảy qua, hắn xoay người nhìn Đới Mạt Nhan đang giơ súng nhìn hắn, cô cắn chặt môi mình, trong mắt loé ra giọt nước sáng lấp lánh khiến cho Tưởng Thiếu Dương biết được hắn đã thắng cuộc.

“Em không bắn chết tôi, như vậy, Đới Mạt Nhan em sẽ không muốn để tôi gặp lại em, bởi vì tôi sẽ cho em sống không bằng chết!”



Lư Bội Nghiên đau đến mức không chịu được, cô ta rốt cuộc buông tha sự quật cường của mình, nhíu mày rên rỉ một tiếng, sức lực trên tay của Đoạn Dịch Lâm thu lại, nhưng hắn không buông tay ra, đổi lại như là đang vuốt ve, hắn cúi xuống vươn đầu lưỡi liếm tất cả nước mắt trên mu bàn tay.

Lư Bội Nghiên hoảng hốt, ánh mắt hung ác nham hiểm của hắn gần như trong chớp mắt được thay thế bằng nỗi buồn và đau thương khiến cho người ta đau lòng, cô ta chưa kịp phản ứng thì đôi môi nóng như lửa đã đè xuống, mang theo điên cuồng mà cướp đoạt làm cho Lư Bội Nghiên không thể chống đỡ. Cô ta dùng sức đẩy mạnh, nhưng đổi lại là sự xâm lấn ngày càng dã man, cho đến khi trong miệng tràn đầy mùi vị ngọt ngào của máu hắn mới lưu luyến tách ra.

Nhìn t