Polaroid
Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324325

Bình chọn: 7.00/10/432 lượt.

chừng nào thì bảo nó và Mặc Mặc tới ăn cơm vậy.”

Đây không phải là không mở chai không ai biết trong chai có gì, rắc thêm muối lên trên vết thương của cậu hay sao? Nhưng cố tình cậu lại không thể nói rõ: “Người ta không lạ gì con trai của mẹ!”, chỉ có thể nhốt mình tỏng nhà ai cũng không thấy. Cho nên bây giờ cậu mới biết cha của Tống Mộ Thanh gặp tai nạn xe cộ, vội vàng tới lấy lòng.

Tuy nói đức hạnh của cha Tống Mộ Thanh cậu thật sự không vừa mắt, nhưng dầu gì cũng là cha cô. Cô có thể không chào đón, nhưng không chắc ông ấy không muốn gặp. Giống như Tống Mộ Thanh có thể ghét bỏ Tam Tử, thấy cậu đâu đâu cũng là khuyết điểm, nhưng vừa nghe thấy người không liên quan nói đến cô là cậu giống người vội vậy.

Tối thiểu mặt mũi này cậu cũng phải để cho đủ, cho cha cô chút mặt mũi, đây không phải là nể mặt cô hay sao.

Vừa mới đi qua vườn hoa trong bệnh viện, mắt thoáng nhìn thấy người quen. Mẹ Tống Mộ Thanh cũng hơn bốn mươi rồi, nhưng ngồi khóc một chỗ lại rất đau đớn đáng thương. Suy nghĩ chút bộ dáng Tống Mộ Thanh hung hãn đứng lên có thể chống đỡ một nửa đàn ông, thật đúng là hoài nghi cô có phải được mẹ cô nhặt ở đâu không nữa.

Cậu nâng chân muốn đi về phía bên kia, mới vừa bước mấy bước lại dừng lại. Cậu là bề dưới, cứ lỗ mãng chạy tới chẳng phải là làm cho bà lúng túng hay sao? Lấy sự coi trọng của Tống Mộ Thanh với mẹ cô mà nói, nếu biết cậu lỗ mãng khiến mẹ cô cảm thấy lúng túng, vậy còn không phải là lấy dao găm khoét mắt cậu hay sao?

Cậu lắc đầu như bị sốt, lập tức quay đầu như chạy trốn đi về phía khác.

Cần phải biết rằng ở trước cửa phòng bệnh nhìn thấy cảnh này, cậu tình nguyện Tống Mộ Thanh dùng toàn bộ sức khoét hai mắt cậu.

Khi Tống Mộ Thanh hết bận đã là lúc mười một giờ tối. Mẹ cô đã gọi điện thoại từ sớm nói cô biết không cần đến bệnh viện, có hộ lý ở đây, để cho cô về nhà nghỉ ngơi cho thất tốt. Tâm tình cô không tệ, lại không cần đến bệnh viện nhìn Tống Bình, thấy ai cũng giống như tốt tám trăm năm vậy. Ngay cả cách nhau qua điện thoại, Lận Khiêm cũng nghe được giọng cô nhẹ nhàng, tâm tình không tệ.

“Xem ra tâm tình em hôm nay không tệ, là nhặt được tiền hay là trúng xổ số vậy?” Anh trêu ghẹo nói.

“Vận số đời em đều dùng trên người anh hết rồi, nào còn có dư để trúng xổ số nữa?” Tâm tình khá nên khi nói lời ngon tiếng ngọt cũng giống như là thuận miệng: “Nhưng là, có chuyện vui hơn cả trúng số.” Cô bán một cái nút, thần thần bí bí nói.

Trong lòng lận khiêm vui mừng, nhưng đảo mắt lại suy nghĩ: “Chuyện vui hơn cả trúng số.” trong lòng “lộp độp” một tiếng.

Lần Tống Mộ Thanh đến doanh trại đó hai người không dùng biện pháp gì. Chẳng lẽ là có?

Vừa vặn trớ trêu thay, lúc này điện thoại Tống Mộ Thanh lại hết pin. Đinh một tiếng kết thúc cuộc nói chuyện, cũng cắt đứt vấn đề Lận Khiêm muốn hỏi.

Trong lòng có chuyện nên ngay cả ngủ cũng không an ổn được. Lận Khiêm trằn trọc trở mình, cứ suy nghĩ rốt cuộc cô có hay không có. Muốn gọi điện thoại hỏi cô cho rõ, nhưng lại sợ quá nửa đêm nhất định sẽ đánh thức cô. Nghĩ tới nghĩ lui, cứ như vậy mà trợn tròn mắt đến trời sáng.

Anh cũng không thể nghĩ đến, lần cách xa này mới có mấy ngày.

Không chỉ riêng bản thân Tống Mộ Thanh, ngay cả cô thư trẻ cũng cảm thấy, Diệp Hoài Nam Diệp đại luật sư luôn luôn vực không dậy được tinh thần, trạng thái thì bị vây trong mộng du ở mỗi buổi sáng, nhìn cô với ánh mắt lấp lánh có hồn, rất có vấn đề!

Cô ra hiệu cho cô bé trợ lý, không tiếng động hỏi thăm cô bé có phải cô có chỗ nào không đúng hay không, nếu không vì sao anh ta lại dùng loại ánh mắt nghi ngờ không hiểu lại bừng tỉnh hiểu ra, cuối cùng lại dùng ánh mắt hết sức gian nan quan sát cô mười mấy lần.

Ánh mắt cô thư ký trẻ vô cùng nghi hoặc quét tới quét lui Diệp Hoài Nam. Không phải Diệp luật sư là cậu nhỏ của chồng của lão đại của cô hay sao? Sao cô lại cảm giác ánh mắt của Diệp luật sư rơi vào trên bụng của lão đại, không có chút kiêng dè, giống như là nhìn thứ gì đó của nhà mình là chuyện đương nhiên. Trong đầu đột nhiên có suy nghĩ: “Chẳng lẽ Diệp luật sư muốn đào góc tường nhà cháu mình?” cô lập tức nhảy tới trước một bước, hiên ngang lẫm liệt chắn trước mặt Tống Mộ Thanh.

Tại sao Diệp luật sư lại có thể có suy nghĩ này? Tại sao anh ta lại có thể có ý tứ với lão đại chứ? Đây không phải là… gì kia hay sao?

Tầm mắt Diệp Hoài Nam bị ngăn trở, không vui nhíu nhíu mày, nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n không hiểu tại sao trước kia cô thư ký trẻ vừa nhìn thấy anh lập tức đỏ mặt đột nhiên lại nhìn anh chằm chằm, giống như anh đoạt người đàn ông của cô vậy.

Anh ta khẽ nghiêng đầu, ý bảo cô tránh ra, nhưng cô giống như không nhìn thấy vậy. Anh lười phải so đo với cô nhóc này, định nghiêng đầu vòng qua cô nhìn Tống Mộ Thanh.

“Tôi đã xem lại cẩn thận một lần, hiệp nghị và ký tên đều không có vấn đề.”

Tống Mộ Thanh cũng nghiêng đầu, cách cô thư ký trả lời anh ta: “Bên này tôi cũng đã chuẩn bị tốt rồi, nếu đã như vậy, có thể tiến hành bước kế tiếp rồi.”

Cô thư ký mờ mịt nhìn nhìn cô, lại nhìn nhìn anh ta.

Lông mày Diệp Hoài Nam chuyển động, n