yếu thận thì có gì tốt cho cậu đâu? Hay muốn tiếp mấy mỹ nữ của tôi? Cậu làm sao mà hưởng thụ nổi.”
“Anh thôi đi, ánh mắt đấy của anh, em thật sự là không tiêu hóa nổi.”
“À, lại nói đến chuyện này, tôi cũng đang thấy kỳ quái, gần đây không thấy cậu đi gặp mấy cô em nhỉ?”
“Người anh em, em cũng đã ba mươi rồi, cũng nên tự ra quyết định.”
“Này, đây đúng là bạn tôi sao? Mới vài ngày không gặp, ngoại trừ khuôn mặt vẫn như vậy, còn khẩu khí nói chuyện sao không giống người kia chút nào.”
“Nói chuyện thì nói, đừng có động tay…Nói thật, ban ngày lo chuyện làm ăn, buổi tối lo chuyện phụ nữ, anh có mệt không?”
“…Haha, cậu chắc chắn cậu là La Hạo? Không phải là có người đội lốt cậu đến nói đùa với tôi đấy chứ? Có thể bóc da ra cho tôi xem không?”
“Mẹ, lại động tay, em không phải là mấy cô em phục vụ anh đâu, rõ ràng em là giống đực nhé…Haiz, nói thật với anh, thời gian này em cảm thấy rất mệt mỏi, cũng có vài ý nghĩ.”
“Thằng nhóc cậu ngày nào là không có ý nghĩ? Hôm nay lại có ý nghĩ tuyệt vời nào đây?”
“Kết hôn.”
“Phụttt…” Một ngụm rượu bị Phan Đông Minh phun thẳng tới, hắn vừa ho vừa tía mặt, “La Hạo, vừa rồi cậu nói gì?”
“Em nói em muốn kết hôn.”
“Aiz, trăm ngàn lần đừng để mẹ tôi nghe thấy. Tối hôm qua tôi còn nằm mơ thấy mẹ tôi cầm con dao to đuổi theo tôi, nói là nếu tôi không kết hôn thì sẽ chém tôi, tỉnh dậy là tôi đã bực mình rồi.”
“Em không nói đùa với anh đâu.”
Rốt cục Phan Đông Minh cũng đặt ly rượu trong tay xuống, cẩn thận nhìn La Hạo, “Chuột*, không nói đùa với tôi đấy chứ? Thật sự có đối tượng?”
La Hạo cười cười, “Thật là không nói đùa mà, hôm nay mời anh đến là vì muốn giới thiệu một cô gái với anh, anh giúp em nhìn xem.”
Phan Đông Minh nhìn xung quanh, hỏi: “Đâu? Ở đâu?”
La Hạo chỉ qua bức ngăn thủy tinh trong suốt, nơi đó có thể thấy toàn cảnh sân khấu của câu lạc bộ. Lúc này đang có một cô gái dẫn đầu trên đó nhảy rất vui vẻ. Phan Đông Minh nhìn theo hướng ngón tay La Hạo, có quá nhiều người nên cũng không biết là ai.
“Mẹ kiếp, muốn tôi gặp mà cũng không dẫn vào, nhiều người chen chúc như vậy ngay cả người máy cũng không phát hiện ra, tôi làm sao biết được cậu chỉ ai.”
“Em vẫn chưa nói cho cô ấy biết sẽ gặp anh. Cô bé này da mặt mỏng, chỉ sợ cô ấy xấu hổ. Cô ấy đi cùng các bạn học đấy, học khoa phát thanh.”
Phan Đông Minh liếc mắt nhìn La Hạo, nói: “Người anh em, đừng nói với tôi là cô ấy vẫn còn là học sinh nhé, vị thành niên à, tôi sẽ khinh bỉ cậu.”
La Hạo cười, vỗ lên bả vai hắn: “Anh trai à, cô ấy là sinh viên, nhưng mà sang năm sẽ tốt nghiệp, cũng hơn hai mươi rồi thì trẻ thành niên thế nào được. Em lên gọi cô ấy xuống rồi đưa cô ấy đến cho anh nhìn một cái.”
La Hạo đi rồi mà Phan Đông Minh vẫn không nhúc nhích trước tấm vách thủy tinh, vẫn nhìn người con gái đang nhảy nhót không ngừng trên sân khấu. Đang mùa hè nhưng cô đi một đôi bốt da đen, mặc quần short với áo cánh dơi; mái tóc dài chấm thắt lưng, thoạt nhìn đã thấy vừa thanh thuần lại vừa quyến rũ. Bởi khoảng cách cũng khá xa lại dưới ánh đèn mờ ảo nên không thể thấy rõ diện mạo của cô, chỉ thấy thân mình uyển chuyển như con rắn nước, đặc biệt là đôi chân thon dài khiêu gợi đong đưa theo nhịp nhạc. Giờ phút này, mặc cho một đám đàn ông như yêu ma vây quanh, cô vẫn lắc lư đầu cùng mái tóc dài tuyệt đẹp.
Phan Đông Minh bỗng nhìn thấy La Hạo, anh ta len vào đám người như lũ quỷ rồi kéo cô gái đang nhảy trên sân khấu xuống. Cô gái mỉm cười, giang hai cánh tay ra ôm lấy cổ La Hạo rồi hôn một cái lên má anh ta. Dường như Phan Đông Minh có thể nghe thấy tiếng cười “khanh khách” của người con gái đó. Hắn lại thấy La Hạo cười theo rồi ôm cô gái ra khỏi đám người, sau đó thì mất hút.
Phan Đông Minh vẫn giữ nguyên tư thế, không hề nhúc nhích, cho đến khi nghe tiếng cửa phòng mở ra thì liền thấy La Hạo cầm tay một cô gái vào. Có lẽ là do ngại ngùng nên cô vẫn cúi đầu, sắc mặt hồng hồng. La Hạo lại cười hì hì với Phan Đông Minh:
“Đông Tử, giới thiệu với anh, đây là sinh viên trường đại học phát thanh, Tạ Kiều…Đây là anh Đông Tử, mau chào đi.”
Rốt cục cô gái cũng ngẩng đầu. Phan Đông Minh nheo mắt lại, mãi lâu sau mới nghe thấy cô gái nhỏ giọng nói: “Anh Đông Tử, chào anh.”
Tuy rằng ngọn đèn không quá sáng nhưng Phan Đông Minh vẫn cảm thấy trước mắt chói lòa. Tạ Kiều có vóc dáng cao gầy, rất xinh đẹp, làn da trắng mịn như men sứ, đôi mắt đặc biệt đen láy, quả thật là mỹ nhân, đứng cạnh La Hạo đúng là thành một đôi kim đồng ngọc nữ. Phan Đông Minh nhìn ánh mắt Tạ Kiều rồi cười rộ lên, “Chào em, anh là Phan Đông Minh, là bạn thân của La Hạo, chắc hẳn là em cũng hay nghe cậu ta nhắc đến anh chứ, hôm nay được gặp nhau đúng thật là có duyên.” Hai người bắt tay rồi Phan Đông Minh quay sang nói với La Hạo: “Hay là như thế này đi, ở đây ầm ĩ quá, chúng ta tìm một nơi yên tĩnh lãng mạn hơn, thấy thế nào?”
La Hạo gật đầu, nói: “Được, em mời khách, đi thôi.”
Phan Đông Minh liền giữ chặt tay La Hạo, cười cười: “Đừng, hôm nay có muốn tranh với anh đây cũng không được đâu, để anh trai mời khách.”
Phan Đông Minh tìm được chiếc Jaguar