bọn họ hoàn toàn quên Đào Tâm Nha bằng tuổi
bọn họ.
“Nói trắng ra, cô em gái này là kẻ ích kỷ!” Uống một
ngụm trà, Nia bắt đầu phát biểu, “Cô ta chỉ nghĩ đến bản thân. Vì thích nam
chính nên đoạt lấy hắn, không hề suy nghĩ cho hắn ta. Chết rồi lại nghĩ mình
mất đi, nam chính sẽ có được hạnh phúc. Làm ơn đi, cô ta nghĩ người ta là loại
không máu không nước mắt sao? Thanh mai trúc mã nha! Con chó nhà tớ nuôi 8 năm
chết rồi, tớ còn đau lòng đến nửa năm!”
Đào Tâm Nha nghe vậy càng không thể ngẩng đầu lên. Nia
nói, làm sao cô không hiểu được? Trước đây anh hai luôn khuyên cô, muốn cô đừng
cố chấp, muốn cô đừng ích kỉ như vậy. Chúc phúc cũng là một loại yêu. Nhưng cô
lại hoàn toàn không nghe. Đạo lý đó cô biết, nhưng trong lòng cô lại cố chấp như
có ma nhập, làm cô chỉ nghĩ như thế nào mới có được người cô yêu.
Cô khiến cho bản thân khó chịu, cũng kéo theo mọi
người bị vạ lây.
Cho dù sống lại, cô vẫn ích kỷ, muốn cắt đứt quá khức,
không nghe không nhìn. Cô tự nhủ không có cô, mọi người sẽ sốt tốt hơn. Kỳ thực
chẳng qua cô không dám đối mặt với sai lầm của bản thân.
Bọn họ sao có thể sống tốt được? Cha mẹ nuôi từng xem
cô như con ruột, anh hai coi cô như mạng sống, còn có… Duật ca ca từng yêu
chiều cô hơn bất cứ ai.
Bọn họ yêu cô như vậy, làm sao có thể hạnh phúc khi cô
mất?
“Nếu như cô ta cảm thấy áy náy, thì nên đi bù đắp
lại…”
“Bù đắp?” Đào Tâm Nha ngẩng đầu nhìn Nia.
“Đúng thế! Cô ta phá hủy cảm tình của người ta, bù đắp
lại là đương niên! Cô bạn gái đó nhất định còn yêu nam chính, nếu không thì sao
có thể luôn ở bên cạnh nam chính? Đúng rồi, Nha Nha, diễn biến tiếp theo là gì?
Thôi khỏi, cậu cho mình mượn sách đọc luôn cho tiện!” Loại tiểu thuyết khoa
trương lại giả tạo này thực sự kích phát tâm hồn đa sầu đa cảm của thiếu nữ.
Cô đi đâu lấy tiểu thuyết bây giờ? Đào Tâm Nha chột dạ
cúi đầu: “Ách, đó là tiểu thuyết tiếng Trung, Nia không đọc được đâu!”
Nia thất vọng. Nhưng không sao, “Vậy phía sau là gì?
Tâm Tâm, kể cho mình nghe đi!”
Phía sau… Cô cũng không biết. Bởi vì kết cục còn chưa
tới. Nhưng câu nói của Nia làm cho cô hiểu mình không thể tiếp tục trốn tránh.
Nợ người thì phải trả. Mà cô lại nợ rất nhiều.
“Nia, cảm ơn cậu!” Đào Tâm Nha biết phải làm gì rồi.
“Hở?” Đột nhiên lại cảm ơn làm Nia không hiểu cái gì.
Đào Tâm Nha mỉm cười, lúm đồng tiền nhỏ xinh đáng yêu
lại ngọt ngào, “Tớ còn chưa đọc xong tiểu thuyết. Đợi đọc xong tớ sẽ kể cho cậu
nghe!”
Lúc trước, cô đã phá hủy hạnh phúc của Duật ca ca. Cô
nên làm, chính là trả lại hạnh phúc cho anh.
.*.
Đào Tâm Nha xuống xe bus, ngẩng đầu nhìn dốc cao phía
trước. Trên đó là khu vực tư nhân, kỳ thực chỉ có hai gia đình, nhưng đều chiếm
trăm khoảnh. Gia đình Jones là tòa thành màu trắng hoa lệ, Nguyên gia lại có
kiến trúc Gothic tráng lệ, đẹp như một bài thơ.
Cô cho rằng mình sẽ không trở về nơi này, nên không
dám đến gần, nhát gan trốn tránh tất cả.
Giống như bây giờ, đứng ở chỗ này, cô đã cảm thấy tim
mình không yên ổn, ngón tay hơi run, lòng bàn tay đã đổ mồ hôi.
Con đường này cô quen thuộc hơn bất cứ ai. Cô từng
chạy ở trên này, vui vẻ cười, cho rằng thế giới này luôn chuyển động quanh cô,
sống một cách tùy hứng mà bừa bãi.
Đào Tâm Nha nhẹ nhàng thở dài, bỏ qua phiền muộn trong
lòng. Đang định leo lên dốc, một chiếc Rolls Royce màu đen đỗ lại bên cạnh.
Cô sửng sốt, quay đầu, thấy lái xe đi xuống mở cửa,
một người đàn bà trung niên mặc sườn xám đỏ thẫm thêu hoa cùng áo choàng xanh
thẫm cầm túi giấy xuống xe.
“Jim, anh đi về trước đi!” Phụ nhân nói với lái xe.
“Vâng. Phu nhân xin hãy cẩn thận!” Jim khom mình hành
lễ, sau đó lên xe rời đi.
Đào Tâm Nha kinh ngạc nhìn bà, mái tóc được búi lên
lấm tấm sợi bạc, trên mặt cũng nhiều nếp nhăn, nhưng khí chất ung dung tao nhã
vẫn không thay đổi.
Cô nhớ bà ấy vẫn luôn mặc sườn xám. Bà mặc sườn xám
rất đẹp mắt, có nét uyển chuyển hàm xúc mềm mại của người phương đông. Bà ấy
từng rất yêu thương cô. Nhưng khi bà biết chuyện cô đã làm, đôi mắt tràn ngập
đau lòng cùng thất vọng. Từ khi đó, bà không thấy cô nữa.
“Ai nha…” Bà đột nhiên kinh hô, cà chua trong túi giấy
rơi ra.
Đào Tâm Nha nhanh chóng nhặt cà chua lên. Suýt chút
nữa, cô liền gọi “mẹ…”
Cô chạy đến mỉm cười với bà, “Phu nhân, cà chua ngài
làm rớt!”
“Cảm ơn!” Trần An Mai nhận lấy cà chua, nhìn cô gái lạ
mặt trước mắt, là người phương đông kìa, “Dì chưa từng thấy cháu. Cháu đến tìm
người à?” Hỏi như vậy, bởi vì ở đây chỉ có hai gia đình mà thôi.
Nụ cười của bà làm đôi mắt Đào Tâm Nha hơi chua xót,
cô chớp mắt, “Không, cháu đón sai xe bus, vừa mới xuống xe. Đang định thừa dịp
trước khi xe bus đến mà đi dạo xung quanh.”
“Hóa ra là thế!” Trần An Mai nở nụ cười, lấy ra một
cái bánh sừng bò trong túi giấy, “Cám ơn cháu đã nhặt cà chua giúp dì. Bánh mì
này mời cháu ăn vậy!”
“Không cần.” Đào Tâm Nha từ chối.
Trần An Mai kiên trì nhét vào tay cô, “Cầm lấy, đừng
khách khí!”
“Cháu là người phương đông, đến từ đâu vậy?” Bà nhìn
cô.
Đào Tâm Nha nhận lấy bánh mỳ, “Đài Loan!”
“Sao?” Trần