XtGem Forum catalog
Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329590

Bình chọn: 8.00/10/959 lượt.

oại cuộc hẹn hò này.

-Tôi muốn học tăng cường thêm 1 buổi, tối thứ 7 tuần này được không? Bài giảng ở trường có chỗ tôi không hiểu.

-Tôi sẽ kèm vào chủ nhật, thứ 7 này tôi bận việc rồi.

-Cô không được phép từ chối, tôi sẽ nói với bà bà.

-Lão phu nhân cho tôi tự quyết định giờ học, miễn sao đảm bảo chất lượng là được. Với lại đây là buổi học ngoài giờ, tôi phải có quyền lựa chọn.

-Cô…cô…

Đuối lý, Thiên Tư không còn lời nào nói được. Suốt buổi tối cậu ta trằn trọc, cố tìm ra cách để theo dõi cuộc hẹn hò này. Nhưng cậu ta chợt nhận ra sự vô lý của mình, và cố kiếm ra lý do vì sao lại làm như vậy: “Đồ Nhà Quê, cứ cái kiểu ngu ngơ như vậy, làm sao biết được cái gã kia có âm mưu gì hay không. Cái anh chàng đó ở đây đã lâu, còn cô ta mới chỉ lên đây có vài tháng, làm sao biết được hắn ta sẽ như thế nào, vậy mà đã đồng ý đến đó. Tôi bảo học thêm thứ 7 là để giúp cô thôi, lỡ đâu hắn làm gì cô thì lúc đó đừng có mà hối hận”. Rồi trong giây lát, có một tia sáng lóe ra trên khuôn mặt cậu ta: “Có cách rồi!”

***

Tối thứ 7.

-Xin lỗi, mình đến trễ.

-Nhanh lên chút đi!

-Mình không ngờ cậu lại chủ động hẹn mình đi uống cà phê, mình rất vui, mình đã không ngủ được suốt tối qua khi cậu gọi điện, mình…

Đông Nghi chưa kịp nói hết câu đã bị Thiên Tư nắm tay lôi đi. Cô bạn vô cùng bất ngờ, và cổ họng đang cứng đơ, tim đập lên từng hồi nghe thấy rõ, vì Thiên Tư đang nắm tay ...

Quán cà phê.

-Ồ, Du Du, cậu cũng ở đây à?

-Đông Nghi? Thiên Tư?

-Đây, đây là…?

-À, đây là Gia Khánh, một người cùng quê với mình, hiện đang sống ở đây.

Du Du nhìn chằm chằm vào Thiên Tư, quá bất ngờ khi thấy Đông Nghi đi cùng cậu ta, mà lại đến đúng quán cà phê này nữa chứ. Thiên Tư thì chẳng mấy gì bất ngờ, ngó lơ đi chỗ khác, xem như không biết chuyện gì, chỉ là tình cờ mà thôi. Gia Khánh đứng dậy chào 2 người, nhưng Thiên Tư vẫn thờ ơ, không nói tiếng nào, phớt lờ hành động định bắt tay với Gia Khánh, ung dung kéo ghế ngồi xuống. Thái độ đó làm Du Du vô cùng bực tức, còn Đông Nghi vô cùng khó xử.

-“Cậu ngồi xuống đây luôn cho vui đi Đông Nghi!”. Du Du gỡ rối.

-A, hóa ra đây là người mà cậu kể về gặp mặt ở Đum Cha sao?

-À..à…ừ.

Du Du ngượng ngùng. Gia Khánh cũng rất tế nhị, cởi mở trò chuyện với Đông Nghi, cũng may không đề cập gì đến chuyện coi mắt ở Đum Cha. Du Du và anh chỉ mới vào quán nước, chưa kịp nói gì với nhau thì gặp 2 người này. Du Du thấy vừa mừng vừa tức. Tức vì tên Thiên Tư làm mất mặt với Gia Khánh, chẳng lẽ Du Du lại kết bạn với một tên không biết lịch sự là gì hay sao. Nhưng vui vì tránh được việc đề cập đến chuyện …2 đứa như người lớn đã nói, nó sẽ không biết phải trả lời thế nào. Cuộc gặp gỡ 4 người xem như đỡ cho nó phải đối mặt với tình huống khó xử với Gia Khánh.

Ngồi uống nước đã lâu nhưng Thiên Tư vẫn không mấy gì là cởi mở trò chuyện. Ánh mắt cứ lạnh lùng nhìn chàng trai kia. Kame Gia Khánh thì tỏ ra rất lịch sự, cố gắng trò chuyện với Thiên Tư, nhưng dường như vô ích. ĐÔi lúc Kame cũng cau mày nhìn lại THiên Tư và trầm tư suy nghĩ gì đó. Cuộc trò chuyện kết thúc, Gia Khánh ngỏ ý đưa Du Du về, lúc này mới thấy Thiên Tư mở lời:

-Nhà tôi gần nhà cô ấy, để tôi đưa cô ấy về.

Ánh mắt ngỡ ngàng không chỉ có ở Gia Khánh, mà còn ở Du Du, và Đông NGhi. Du Du thấy vô cùng kì lạ, nếu cậu ta tốt với mình bất thình lình với mình như vậy, ắt hẳn là đang bày trò gì đây. Đã thế thì lại càng phải tránh xa.

-Mình về với anh Gia Khánh được rồi, cậu đưa Đông Nghi về đi, chẳng phải cậu đi với Đông Nghi sao?

Thiên Tư chợt nhớ ra rằng cậu ta còn đi chung với một cô gái khác, nãy giờ cậu ta dường như không để ý gì đến cô bạn Đông NGhi nữa. Vẻ mặt bí xị của Đông Nghi, làm cậu ta không còn lý do nào để tiếp tục theo dõi cặp đôi kia. Nhìn Gia Khánh đưa Du Du về, trong lòng Thiên Tư bồn chồn khó tả. Cậu ta còn phải đưa Đông Nghi về, có gì đó rất bực bội trong lòng.

-Lên xe tôi chở về!

-Khỏi cần, cậu cứ về trước đi, mình đi bộ về cũng được, nhà mình cũng gần đây.

-Chắc là ổn chứ.

-Yên tâm đi mà, chỉ cần cậu hẹn mình đi uống nước là mình vui rồi.

-Vậy tôi đi đây.

Thiên Tư như được “mở trói”, chỉ chờ có vậy, cậu ta nhảy phóc lên moto của mình, vẻ mặt đầy khẩn trương. Ở cửa quán cà phê lúc này chỉ còn Đông Nghi, cô ta rảo bước đi trên vỉa hè, ánh mắt cô ấy có gì đó rất buồn. Đông Nghi rút chiếc điện thoại di động của mình ra và bấm bấm cái gì đó. Cô ta ngắm nghía gì đó trong chiếc điện thoại thật lâu…

Thiên Tư phóng đi rất nhanh từ lúc chia tay Đông Nghi ở quán, cậu ta chạy như quán tính mà không biết mục đích của mình là gì.”Cũng thật lạ, làm sao phải lo lắng cho cô ta như vậy chứ? Vì bây giờ cũng đã khuya, hầu hết các nhà cửa cũng đã đóng cửa đi ngủ, tình cảnh vô cùng nguy hiểm cho Đồ Nhà Quê, mình cũng tiện đường đi về nên có gì….” Thiên Tư cố tìm cho mình những lý do, và cứ thế chạy chầm chậm, giữ khoảng cách xa, để chiếc xe kia không thấy cậu ta đang theo sau.

Gia Khánh chở Du Du dừng trước cánh cổng uy nghiêm của INNO, Du Du đứng lại trò chuyện với cậu ta trước khi vào nhà. Và từ xa xa, Thiên Tư cũng dừng xe mình lại. D