XtGem Forum catalog
Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210631

Bình chọn: 8.00/10/1063 lượt.

hương của Du Du không lẫn vào đâu được. Những giờ học được ngồi sát bên cô ấy, Thiên Tư đã quen rồi. Lúc đầu cậu ta thấy thật là khó chịu, vì nó mang một cái mùi gì đó rất nhà quê, nhưng trong những ngày gần đây, khi nhận ra tình cảm của mình, cậu ta lại thấy nhớ mùi hương ấy đến lạ lùng. Và lúc này đây, Du Du đang ôm chặt lấy và dụi dụi mặt vào cái vai đang ướt đẫm của cậu ta mà khóc. Dù không biết Du Du đang nhận lầm người, nhưng trong tình huống này, lý trí Thiên Tư không thể ngăn lấy đôi tay mình, Thiên Tư cũng ôm chặt lấy cô gái trước mặt, và nhắm mắt lại, cảm nhận sự hạnh phúc khi che chở được cho người con gái mà mình yêu thương, thật ấm áp và kì diệu biết chừng nào!

Rất lâu, trong bóng đêm đen mịt, ngoài trời mưa vẫn rất to. Cả Du Du và Thiên Tư đều mong sao giây phút này kéo dài mãi. Vẫn đứng ôm chầm lấy nhau từ nãy giờ, cho đến khi…cho đến khi điện đã được thắp sáng trở lại. Cả 2 ngượng ngùng buông nhau ra. Du Du quay mặt đi, lau khuôn mặt đầy nước mắt của mình. Còn Thiên Tư thì phủi phủi cái áo, ánh mắt đầy ngại ngùng.

-Trời ạ, cô khóc ướt hết cả quần áo tôi rồi đó thấy chưa, Đồ Nhà Quê!

Đang lau nước mắt, bỗng dưng Du Du bị khựng lại, cô ta nghe rất rõ 3 cái chữ đáng ghét và quen thuộc kia, nhưng mà 3 chữ ấy không thể nào mà thốt ra được từ Thiên Tứ, vậy cái tên đứng đây bây giờ là…Du Du quay người lại, hơi thở như ngưng lại, nó hét to, tưởng như còn to hơn tiếng sét ngoài trời.

-Á, cậu là Thiên …

-Tư…Trời, chứ nãy giờ cô tưởng tôi là ai?

-Sao…sao cậu…cậu lại có mặt ở đây.

-Này, sau những việc từ nãy giờ, cô trở mặt nhanh thật đấy!

Du Du nghĩ đến cảnh lúc nãy đứng ôm cậu ta mà mặt đỏ bừng lên. Lúc đó hoàn toàn là nhầm lẫn, nó tưởng cậu ta là Thiên Tứ nên mới làm như vậy.

-Sao nãy giờ cậu không nói cậu là Thiên Tư?

-Chẳng lẽ không biết là ai mà cô vẫn cứ ôm vậy sao? Cô đúng là quá dễ dãi hết chỗ nói, mà lại là người đẹp trai như tôi mới sợ chứ!

Thiên Tư vừa nói, vừa hất cái mặt cậu ta lên. Đúng là một con người không biết “khiêm tốn” là gì. Nhưng thật là xấu hổ, khi mà hằng ngày nó vẫn tuyên bố là không đội trời chung với cậu ta, vậy mà bây giờ lại chủ động làm như vậy, thật là không biết phải giải thích như thế nào…

-Cô sao vậy, mặt cô đỏ lên rồi kìa!

Đang mải suy nghĩ, nó không biết Thiên Tư đã kề sát mặt nó và quan sát từ lúc nào. Khoảng cách quá gần và quá nguy hiểm, tim nó đập mạnh hơn bao giờ hết, tưởng chừng như chỉ cần nhướn người lên một chút nữa thôi là sẽ có một cái…chạm môi tức thì. Không thể để xảy ra bất cứ một hành động đáng xấu hổ nào nữa, vội vàng nó nghiêng người ra sau, và lùi lại. Nhưng số trời nào lại để yên như vậy, trong lúc nghiêng người và lùi lại, nó không may lại mất cân bằng, và thế là ngã ra sau…. Thiên Tư vội vàng đưa tay ra đỡ lấy nó. Và trong khoảnh khắc cậu ta cúi người và vòng tay ra sau lưng đỡ, khuôn mặt của Thiên Tư đã vô tình kéo sát đến gần mặt của Du Du mà…mà… không “thắng” lại kịp. Đã quá trễ khi cả 2 cùng mất đà…Và một tiếng sét nữa vang lên ngoài trời, trong căn nhà rộng lớn, chỉ có 2 người lúc đó, và họ đã…môi chạm môi một cách đầy bất ngờ…

Bốn mắt nhìn nhau trố tròn, không chớp lấy một cái. Chưa hết hồi hộp về cái ôm nhau lúc nãy, bây giờ lại xảy ra sự va chạm tế nhị này. Cả 2 vẫn im lặng, chưa ai biết sẽ làm gì trong tình huống này. Bất giác, Thiên Tứ vội vàng buông tay ra, và thế là Du Du…bị ngã nhào xuống đất.

-Trời ạ, đây là cách cậu đối xử với con gái đó hả?

Đang đứng sững sờ, chợt nhớ ra mình đã để Du Du ngã, cậu ta cúi xuống và đỡ nó. Lại một lần nữa, hết sự vô tình này đến sự vô tình khác. Không gian như đứng lại khi Thiên Tư đang đỡ Du Du đến nửa chừng buộc phải dừng lại, bởi vì…bởi vì…tay cậu ta …một lần nữa… chạm phải vòng 1 của DU Du mới khổ chứ! Khuôn mặt của cả 2 bây giờ thật không biết là khó coi đến mức nào. Thiên Tư vội vàng buông tay ra và lần này, cái mông của Du Du chạm đất một cách đau đớn…

Toàn thân nó vừa đau đớn, vừa nóng ran. Đáng lẽ nó phải cho cậu ta ăn một cái tát như lần trước, nhưng không hiểu sao lúc này chỉ còn lại sự hồi hộp mà thôi. Cả 2 lại im lặng, nhưng tiếng tim đập của 2 người thì nghe rõ mồn một. Thiên Tư không dám đỡ nữa, nó phải một mình từ từ đứng dậy. Để phá vỡ không khí ngột ngạt lúc này, nó lên giọng nói lớn, giả bộ giận dữ.

-Cậu làm gì vậy, định lợi dụng hả, tôi có võ đó nha.

-Làm như tôi muốn lắm vậy. Đây chỉ là accident thôi!

-Ắc - xi - đần là gì?

-Cô không cần biết, mà nó không phải là hôn. Mà toàn nghe thấy mùi thịt nướng của bà Khaly lúc chiều. Với lại tôi đã nói rồi, phẳng như con trai vậy, kiểm chứng lần thứ 2 rồi mà vẫn thấy y như vậy.

Du Du trố mắt, nó đưa tay sờ vào môi mình và nhớ đến nụ hôn lúc nãy. Quả thật là lúc chiều, bà Khaly đã làm món thịt nướng cho bữa tối của nhân viên, và nó có ăn vài miếng. Rồi nó nhìn vào vòng 1 của mình. Vừa ngại ngùng, vừa tức giận, nhìn cái mặt đểu đểu của cái tên kia, đầu nó muốn bốc khói. Du Du lao vào “đập” cho chính cậu chủ của mình một trận. “Cậu không thể nào ăn nói tử tế được hả, tôi sẽ cho cậu một bài học” – “Á, á, cô làm gì vậy?” (H