a cho.
Kèm Thiên Tư được mấy bữa, quả thật Thiên Tư rất thông minh, hầu như trả lời được hết những câu hỏi của nó, chỉ có vài vấn đề là không biết do không nghe giảng, hoặc không quan tâm. Du Du chợt nhớ đến lời Thiên Tứ, hóa ra có lúc cậu ta còn giỏi ngang cơ Thiên Tứ nữa, chẳng qua là cậu ta không muốn học, từ sau cái chết của ông chủ mà thôi. Với cậu học trò thông minh này buộc Du Du phải chuẩn bị bài rất kĩ mỗi khi lên kèm, vì chẳng may cậu ta hỏi những câu không biết thì mất mặt lắm. Nhờ vậy mà Du Du thấy mình cũng tiến bộ lên rất nhiều, và Du Du cũng thấy cậu ta …đã khá lên rất nhiều, có phải là nhờ nó hay không? Du Du nhớ ra tấm hình quen thuộc đã không còn để trên bàn nữa. Chắc cậu ta còn giận nó vụ cái khung hình. Rồi nó chợt nhớ ra cô gái mà Thiên Tư đã “cướp” của Đốc Long, phải chăng là cô gái trong hình? Thôi đúng rồi, sự thật như đang ùa ra trong đầu Du Du, nhưng cô gái ấy bây giờ đang ở đâu? Chẳng lẽ bây giờ nói hỏi thẳng Thiên Tư. Vụ việc trước chưa nguôi, làm sao bây giờ nó dám hỏi, mà có hỏi thì thể nào cậu ta cũng nghĩ nó nhiều chuyện, tò mò. Nhưng mà quả thật là tò mò chết đi được! Hic!
- À, sở thích của cậu là gì vậy?
- Nó có liên quan đến bài học hôm nay à?
- Sao mỗi lần tôi hỏi, cậu không bao giờ trả lời ngay mà lại chuyển thành câu hỏi cho tôi vậy?
- Bởi vì câu hỏi quá vô lý.
Thấy mình bị đuối lý, và lời của Thiên Tư thì hoàn toàn hợp lý, nó im luôn.
- Hay là cô bắt đầu thích tôi rồi, nên mới hỏi sở thích của tôi.
- Không… không có, tôi chỉ hỏi cho người khác, không có thiệt mà, cậu đừng có hiểu lầm.
Tại sao cậu ta cứ phải làm cho nó phải bối rối và luống cuống như vậy. Nhưng để cậu ta hiểu lầm nó thích cậu ta thì còn tai hại vô cùng, làm sao có thể nhìn mặt Thiên Tứ, lại còn Đông Nghi nữa. Nó ra sức phản bác mà không biết mặt mình đang nóng lên hừng hực.
- Không hiểu sao sống ở đây đã lâu, bị tôi lừa mấy lần mà cô vẫn nhà quê không chịu được. Tôi chỉ nói đùa thôi, chứ tôi biết thừa cô thích anh Thiên Tứ rồi.
Như bị bắn trúng tim, Du Du hoảng hồn, quên đi vụ trêu chọc vừa rồi, nó ấp a ấp úng.
- Sao… sao…cậu biết?
Thiên Tư đứng dậy ra rót nước uống.
- Nhìn biểu hiện của cô, thì may ra một đứa nhà quê khác mới không phát hiện.
- Trời ơi, vậy…vậy… Thiên Tứ có biết không?
- Vậy anh ấy có phải nhà quê không?
- Không.
Câu trả lời tức thì của Du Du, kèm theo khuôn mặt ngây ngô đang chờ đợi câu trả lời tiếp theo, làm cho cậu ta lắc đầu ngao ngán. Không chịu nổi với sự ngốc nghếch không đáng có này, thường trong câu hỏi như vậy thì người ta tự suy ra câu trả lời, chứ không ai trả lời lại như vậy, đúng là chỉ có cô ta mới vậy thôi. Sao học thì cô ta tốt thế, mà đầu óc trong những chuyện này thì ngốc không thể tả.
- Đồ Nhà Quê!
- Này, này cậu nói tiếp đi chứ, Thiên Tứ có biết việc đó không?
- Không nói.
- Cậu nói đi, năn nỉ đó.
- Không nói là không nói mà, có học nữa không đây?
- Thiên Tứ chắc chắn không biết, vì mình đã nói gì đâu chứ.
- Đồ nhà quê ngốc!
Căn phòng vọng ra những tiếng năn nỉ, rồi lại những tiếng chọc ghẹo…nghe có vẻ rất vui…
***
- Chị Uyển Thanh, em đã xin quản gia Pix xếp lịch nghỉ cho 2 anh chị vào ngày mai rồi, 2 người nhân cơ hội mà hẹn hò nhé!
- Thật không? Chị không tin được là có thật.
- Chỉ có em là khổ, phải lau dọn phòng khách, lầu trên. Buổi tối lại phải kèm Thiên Tư, chị phải hậu tạ em thật lớn mới được.
- Nhưng mà sao em thuyết phục được quản gia Pix vậy!
- Bí mật!
Du Du vừa nói vừa nghĩ đến buổi đêm hôm qua, nó đã vào nhà bếp kiếm quản gia Pix, và quả thật là ông ấy có mặt ở đó. Quá dễ dàng khi nó xin phép một người bạn. Quản gia Pix như trở thành một con người hoàn toàn khác vào ban đêm, bù lại, nó đem cho ông thật nhiều đồ ăn ngon, mà nó đã giấu từ trước cho ông.
- Chị không biết nói lời nào để cảm ơn em nữa.
- Trời đất, chị đi chơi vui vẻ là đỡ bõ công em rồi. Cố lên nhé!
Nắng sáng của ngày mới thật dễ chịu, mong rằng cả ngày hôm nay trời sẽ đẹp như vậy mãi, để chị Uyển Thanh và anh Hải Đăng có một buổi hẹn hò ở ngoại thành đầy thú vị. Còn Du Du phải bắt đầu một ngày đầy vất vả. Du Du đem ra vườn một cốc cà phê dành cho lão Ô. Nó tung tăng hỏi lão tên những giống cây rất lạ, rồi đòi lão cho nó thử tỉa một cái cây theo hình mà nó thích. Sau một hồi năn nỉ ỉ ôi, nó được giao thử tỉa một cái cây nằm trong góc vườn. Tuy hơi gượng tay, nhưng Du Du cũng học hỏi thêm được nhiều về cách tỉa cành, nó cố tỉa cái cây thành hình một cái đầu con thỏ, trông rất ngộ nghĩnh, làm lão Ô cũng phải phì cười: “Con bé này, trông vậy mà cũng có năng khiếu đó chứ”. Hai người tíu tít như một người ông và một người cháu vậy.
Du Du lau dẹp hết bàn ghế phòng khách, vì phòng khá rộng nên công việc phải nói là vất vả. Cũng may gian bếp, và các phòng khác đều có người làm, chứ không nghĩ đến cảnh phải dọn dẹp cả căn nhà này, nếu chỉ mình nó thì làm cả tháng chắc chưa xong. Du Du dọn dẹp phòng trên vào buổi chiều, khi mà 2 cậu chủ ra ngoài, đó vẫn là công việc hằng ngày. Đến tối thì lên kèm Thiên Tư, công việc cứ tất bật, chẳng giống ngày chủ nhật tí nào.
