pacman, rainbows, and roller s
Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210381

Bình chọn: 10.00/10/1038 lượt.

ì đó

nhưng có vẻ uất ức nghẹn trong cổ họng, cuối cùng cũng bật ra: “Khi chưa gặp em

thì anh cũng không tin mình có thể yêu ai. Em... sinh ra đã là vận mệnh của anh

rồi!”

“Anh chẳng phải cũng là vận mệnh của em sao?”

Yêu, hận vốn là hai từ mâu thuẫn nhưng đáng buồn sao nó vẫn cùng tồn tại.

“Có lẽ vậy!” Hắn cuộn ôm lấy tôi trong chăn. “Thiên Thiên, anh yêu em, bất kể

em đem đến cho anh điều gì, anh cũng không muốn mất em.”

Tôi ôm lấy chăn, cong môi như thể hắn vừa cho tôi uống một cốc nước đào mật

ong, hương vị ngọt ngào trôi theo dòng máu ấm nóng.

“Anh mong lúc tâm trạng anh không được tốt, luôn có em ngồi bên anh, mong mỗi

lần toàn thân anh rã rời, mệt mỏi trở về, nhìn thấy phòng khách đèn sáng và em

nằm cuộn trên sofa. Em luôn lặng lẽ sống cuộc đời của mình, không bao giờ hỏi

anh đi đâu, lúc nào anh về nhưng ngày nào em cũng đợi anh, em khiến anh cảm

thấy mình có một mái ấm... Có lúc tiếp khách, chốc chốc anh lại nhìn đồng hồ,

cứ nghĩ đến cảnh em cuộn tròn trên sofa, anh thấy xót xa.” Hắn ôm tôi chặt hơn.

“Thiên Thiên, điều gì cũng có thể là giả, ngay cả việc em yêu anh... nhưng tám

năm qua anh đã rung động là thật.”

Nụ cười trên môi tôi như tê cứng, dòng máu sục sôi như đông cứng. Tôi nhắm mắt

lại, toàn thân rã rời, vùi đầu vào vai hắn.

Ông trời đang tạo ra một câu chuyện thật nực cười giữa hai chúng tôi. Nếu một

ngày tôi cắm con dao vào lồng ngực hắn, hắn biết rằng tất cả đều là giả dối, kể

cả việc hắn rung động... Hắn sẽ thế nào đây? Hắn sẽ hận tôi biết nhường nào!

Tôi mệt rồi, quá mệt rồi!

Tôi tựa vào vai hắn, ngủ thiếp đi. Trong mơ tôi nhìn thấy hắn lau nước mắt cho

tôi, nói: “Anh tin em yêu anh thật lòng, anh tin vào điều đó.”

Tôi nói: “Đúng, em yêu anh thật lòng nhưng anh có chắc chắn rằng người anh yêu

là em không?”

Vừa mở mắt tôi nghĩ ngay đến việc xem hắn có ngủ bên cạnh tôi không? Tôi cảm

thấy tiếc nuối vì bên cạnh trống trải. Sau đó tôi nghĩ đến con dao trong cặp

sách, hắn có phát hiện ra không? Tôi vội vàng mặc đồ, chạy xuống dưới, trên nền

đá Đại Lý được nhuốm nắng vàng không có thứ gì. Cặp sách của tôi đã được ai đó

đặt lên sofa, may mà khóa vẫn đóng kín, xem ra nó chưa bị mở.

Tôi thở phào, xoay người nhìn thấy Hàn Trạc Thần ngồi bên bàn uống cà phê. Hình

như hắn không có ý định đi ra ngoài, chỉ mặc một bộ quần áo ở nhà màu trắng

đục, dáng vẻ có chút uể oải. Hắn không nói gì với tôi, chỉ mỉm cười.

Nụ cười thật hiền hòa. Lúc đó tôi có hàng nghìn hàng vạn điều muốn nói nhưng

lại không nói nên lời.

“Chào buổi sáng!” Tôi lo lắng ngồi xuống, đối diện với hắn, chỉ là một chiếc

bàn không to lắm nhưng cứ như kẻ góc biển, người chân trời.

“Dậy sớm vậy sao?” Hắn đặt tờ báo trên tay xuống, mỉm cười, đẩy bát cơm rang

trứng vẫn còn nóng đến trước mặt tôi. “Anh vừa làm món cơm rang cho em, vẫn còn

nóng đấy!”

Những hạt cơm bóng bẩy, trứng gà vàng óng dậy mùi, đó chính là mùi vị thơm nhất

trong ký ức của tôi.

Khi ăn, không phải là mùi vị của cơm mà là mùi vị của tình yêu.

“Có ngon không?”

Tôi khẽ gật đầu. Ăn bữa sáng hắn làm cho tôi, tận hưởng tình yêu cảm động của

hắn, hạnh phúc tôi đã đánh mất trở về rồi.

Hắn với tay, vuốt ve bàn tay tôi đang đặt bên cạnh bát cơm rồi hỏi: “Lúc em đi

học, trong cặp sách cần để dao à?”

Tôi bỗng ngồi thẳng người, sống lưng lạnh toát, cố nuốt miếng cơm như miếng

thuốc độc, làm ra vẻ bình tĩnh: “Con... à, em sợ có người bắt cóc.”

“À!” Hắn nghịch những ngón tay tôi, lại hỏi một câu khiến tôi chẳng hiểu gì: “Có

phải khi Cảnh bảo vệ em, em không có cảm giác an toàn?”

Tôi nghĩ hồi lâu, vẫn không hiểu ý của hắn liền nói thẳng: “Em không hiểu ý của

anh.”

“Cảnh nói em hỏi nó có súng không... Nếu em thấy nó cần phải có thì anh sẽ cho

nó một khẩu.”

“Em chỉ hỏi linh tinh thôi, em nghĩ chắc anh ấy không cần dùng.”

Lòng bàn tay tôi rịn mồ hôi, lạnh buốt khác thường, không biết hắn có nhận ra

không?! Tôi muốn nhìn thấy biểu hiện của tình cảm khác biệt trên nét mặt hắn

nhưng trông hắn vẫn rất điềm tĩnh, nụ cười hiền hòa.

“Ăn cơm đi, nguội rồi sẽ không ngon nữa!”

Tôi cúi đầu ăn cơm, không thấy có chút hương vị nào.

Tôi chỉ cảm thấy toàn thân ớn lạnh, muốn nhanh chóng trốn khỏi đây.

Cuối cùng cũng ăn hết bát cơm, tôi cố gắng để nhịp thở bình thường.

“Em đi học đàn đây!”

“Em đừng đi nữa, ăn cơm xong lên phòng nghỉ một lúc nữa đi!”

“Em đã hẹn với cô giáo rồi!” Thực ra tôi không hề hẹn với cô, hình như hôm nay

là buổi học của học sinh khác.

Hắn mỉm cười, đưa tay tôi lên miệng thơm một cái, vuốt tóc tôi. “Cảnh vừa đến

công ty, hôm nay anh đưa em đi.”

“Vâng!”

Suốt dọc đường đi hắn không hề để ý đến sự kinh ngạc của lái xe, cứ ôm chặt

tôi, cử chỉ vô cùng thân mật, hắn nói nhỏ vào tai tôi: “Tối nay về sớm chút

nhé, anh đợi em.”

“Vâng, em biết rồi!”

Tôi chỉ thuận miệng nói vậy, còn trong lòng vô cùng sợ hãi như sắp kề cận cái

chết.

Tôi rất hiểu người suy nghĩ cặn kẽ như Hàn Trạc Thần chắc chắn không tin trong

cặp sách của tôi có dao chỉ là để đề phòng kẻ khác bắt cóc. Với tính đa nghi,

nhất định hắn sẽ nhanh chóng điều