u lần nữa? Nếu tôi có thể vứt bỏ
sự thù hận, liệu hắn có thể vứt bỏ sự đa nghi, để chúng tôi bắt đầu lại từ đầu?
“Chúng ta...” Tôi định nói chuyện tử tế với hắn thì trong nháy mắt chúng tôi đã
tới nơi làm thủ tục.
Xe dừng ngay trước cửa lớn mà trước đây chúng tôi đã bước vào làm thủ tục kết
hôn. Hắn không hề do dự mở cửa, bước xuống xe, tôi đành nhắm mắt đi theo. “Chân
em đau, em...”
Hắn không hiểu ý tôi, dang cánh tay bế tôi ra khỏi xe.
Ngả vào lòng hắn, tôi ôm chặt lấy cánh tay hắn, rất muốn nói: Em không muốn ly
hôn nữa.
Nhưng tối qua người đưa ra quyết định ly hôn là tôi, bây giờ tôi còn mặt mũi
nào để nói không muốn ly hôn. Thật là... Nếu tối qua hắn mềm mỏng với tôi thì
tôi đâu có giận dỗi đến mức nói ly hôn.
Người làm thủ tục ly hôn là một phụ nữ trạc bốn mươi. Cô ta nhìn thấy Hàn Trạc
Thần ôm tôi bước vào thì hơi bất ngờ, nghiêm giọng nói: “Đây là nơi làm thủ tục
ly hôn.”
“Tôi biết”, hắn nói rồi nhẹ nhàng đặt tôi xuống chiếc ghế trước mặt, vuốt những
nếp nhăn trên áo choàng, ngồi xuống.
“Tình cảm rạn nứt sao?” Người làm thủ tục hỏi một cách hình thức, có vẻ như đối
với những đôi khác, cô ta cũng hỏi như vậy.
Chúng tôi nhìn nhau, im lặng. Tình cảnh này có được coi là tình cảm rạn nứt
không?
“Không hợp nhau sao?”
Tôi dứt khoát lắc đầu. Tuy chúng tôi là người của hai thế giới nhưng có vẻ rất
hợp nhau.
Người làm thủ tục lại hỏi: “Tại sao hai người lại ly hôn?”
Hắn nhìn tôi...
Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ hơi thở.
Vì hắn là kẻ thù của tôi? Vì hắn vứt bỏ tôi ở bệnh viện, không để tôi gặp lại
hắn? Vì chúng tôi đã ly thân hai năm? Vì tôi nói cả vạn lần tôi yêu hắn mà hắn
không tin?
Tất cả những lý do đó đều không phải. Vì tôi nghĩ rằng hắn không yêu tôi nữa.
Nhưng đó là chuyện của ngày hôm qua.
Người làm thủ tục nhìn đồng hồ, có vẻ mất kiên nhẫn: “Tôi sắp nghỉ rồi, hai
người có đem giấy tờ ly hôn không?”
Tôi nhìn Hàn Trạc Thần, hắn trông có vẻ khó xử, lấy giọng hỏi: “Giấy tờ ly hôn
ư?”
Tôi có thể hiểu được, bởi ai bảo chúng tôi ly hôn lầu đầu cơ chứ!
“Giấy tờ về quyền nuôi con, chia tài sản... Hai người đừng nói là không có
đấy!”
“Con của chúng tôi...” Hắn nhìn tôi rồi nói tiếp: “Chúng tôi không có con, cũng
không cần chia tài sản, tôi đã mời luật sư giúp tôi công chứng di chúc, khi tôi
có mệnh hệ gì thì cô ấy là người thừa kế tài sản.”
Người làm thủ tục nhìn tôi với vẻ kinh ngạc, ánh mắt như muốn nói với tôi: “Cô
nghĩ như thế nào vậy? Người đàn ông tốt như thế mà cô còn đòi ly hôn.”
Tôi không quan tâm đến tài sản, cách làm của hắn khiến lòng tôi xao động.
Người làm thủ tục bất đắc dĩ nói: “Nếu đã như vậy thì đưa giấy đăng ký kết hôn
cho tôi xem!”
“Giấy đăng ký kết hôn...” Hàn Trạc Thần lại nhìn tôi, có vẻ khó xử.
“Anh không đem đến à?” Tôi hỏi nhỏ, nhìn thái độ của hắn thì rất có thể như
vậy.
Hắn lắc đầu nói: “Hai năm trước anh đã xé rồi!”
“Cái gì?! Thứ quan trọng như vậy mà anh cũng xé được ư?”
“Quan trọng?!” Hắn đưa tay ra, nắm chặt lấy tay tôi đang để trên đầu gối. “Em
nghĩ thứ đó có thể để làm gì?”
“...”
Lòng tôi đang bị xáo trộn, tôi không biết nên bày tỏ tình cảm như thế nào thì
trong thời khắc quan trọng đó, người làm thủ tục cắt đứt con sóng ngầm dâng
trào trong lòng chúng tôi, không chút khách khí ra lệnh đuổi khách: “Chúng tôi
nghỉ rồi, tôi thấy hai người nên về nghĩ cho kỹ rồi hẵng đến.”
“Thôi được!” Hắn từ từ đứng dậy, thái độ kính cẩn chưa từng thấy. “Thật xin lỗi
vì làm trễ giờ nghỉ của cô.”
Tôi mở to mắt nhìn hắn, sau hai năm không gặp, tính khí của hắn lại thay đổi
nhiều đến thế ư?
Được hắn bế vào trong xe rồi mà tôi vẫn chăm chăm nhìn hắn. Hắn có vẻ không
thoải mái, động đậy chân tay. “Nếu em vẫn kiên quyết ly hôn thì thứ Hai chúng
ta lại đến.”
“Giấy đăng ký kết hôn đã xé rồi thì ly hôn hay không có gì khác nhau...” Tôi
vừa dứt lời, nghĩ lại và cảm thấy thật kỳ cục, việc xé giấy đăng ký kết hôn và
việc ly hôn là hoàn toàn khác nhau.
Từ trước tới giờ tư duy của tôi chẳng hề logic, cứ lẫn lộn như vậy.
“Vậy em và Mạnh Huân...”
“Tôi và anh ta chẳng có quan hệ gì, kể cả có thì anh để anh ta nhìn thấy anh
liều mình ôm hôn em cuồng nhiệt như vậy thì cũng chẳng còn gì.”
Hắn quay mặt nhìn ra ngoài cửa xe.
Trong lúc quay đầu, môi hắn thoáng nở nụ cười.
Đã lâu tôi không thấy hắn cười, tôi đã quên mất nụ cười quyến rũ của hắn. Bây
giờ nhìn thấy nụ cười ấy tôi đã quyết định, phải cố vứt bỏ nỗi hận trong lòng
để sống cùng với hắn. Chẳng
mấy chốc chiếc xe đã đưa chúng tôi đến khách sạn, hắn ôm tôi bước vào giữa đại
sảnh sáng sủa, rộng lớn như không có ai, đến thẳng trước cửa phòng.
Lucia mở cửa, nhìn thấy Hàn Trạc Thần ôm tôi đứng trước cửa, ánh mắt dâng trào
niềm vui sướng không thể kiềm chế.
“Thiên Thiên, chân của cô thế nào rồi?” Cô ấy hỏi câu đó, ánh mắt không hề nhìn
tôi.
“Không sao rồi!” Tôi không phải là loại phụ nữ nhỏ nhen nhưng khi cô ấy nói
chuyện với tôi mà lại đắm đuối nhìn chồng tôi, thật khiến tôi khó chịu.
“Không sao?!” Hàn Trạc Thần đặt tôi lên sofa, nói với Lucia. “Cô ấy không thể
đi lại, hủy