a vặn nằm trên người hắn, nhưng hắn lại trở mình, thuận thế đặt nàng ở dưới thân.
Trong bóng tối, hắn có thể thấy được ánh mắt kinh hãi của nàng, tựa như hồ nước sâu trong veo đột nhiên cuộn lên gợn sóng động tình, mà bên tai còn loáng thoáng nghe thấy tiếng tim nàng đập thình thịch, giống như đang run rẩy.
Hắn giữ hai gò má nàng, không nhẹ cũng không nặng, dịu dàng hôn.
Nhũ mẫu rốt cuộc cũng đi ra ngoài.
Duy Tang gần như mê loạn, cảm xúc vội vàng tìm về lý trí, hai tay giữ vai hắn, dùng sức đẩy ra.
Hắn ngoan ngoãn rời khỏi môi nàng, nhưng vẫn ôm nàng không bỏ ra.
“Giang Tái Sơ, chàng là đồ lưu manh!” Nàng đè thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi.
Trong mắt Giang Tái Sơ tràn đầy ý cười, dường như muốn đỏ mặt giống nàng, “Sớm hay muộn nàng cũng phải gả cho ta .”
“Nhưng mà trước khi bái đường thành thân, chàng… không thể như vậy.” Giọng nói của nàng tuy có chút tức giận, nhưng trong đôi con ngươi trong trẻo lại nhu hòa như nước.
“Là nói ta chưa hết sức sao?” Hắn rất nhanh cúi người xuống, nhẹ nhàng cắn môi nàng một cái, trong lúc nàng ngẩn ra, hắn lật mình sang bên cạnh, không vượt quá phép tắc nữa.
Chăn đã sớm xốc lên, lộn xộn ở một bên. Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào, Giang Tái Sơ nhìn hai má đỏ ửng của nàng, nhịn không được mà cong khóe môi. Hắn thích nàng, nên sẽ càng tôn trọng nàng, chỉ là mới vừa rồi, hắn thật sự không biết nên kiềm chế cảm xúc của mình như thế nào. Ôm thân thể mềm mại ấm áp kia vào trong ngực, hắn dù sao… cũng là người bình thường nha.
“Ngủ đi.” Giang Tái Sơ hít sâu một hơi, kéo chăn lên, che đến cổ nàng, lại cúi người hôn trán nàng một cái, “Chuyện cầu hôn không cần suy nghĩ nhiều, có ta ở đây.”
Duy Tang nằm ở trên giường, nhìn thân ảnh của hắn rời đi, bỗng nhiên từ dưới chăn vươn tay ra giữ chặt góc áo của hắn.
Bước chân Giang Tái Sơ dừng một chút.
“Chàng chờ ta ngủ rồi hãy đi.” Nàng chỉ lộ ra từ mũi trở lên, ồm ồm nói.
Hắn xoay người ngồi ở bên giường, nhẹ nhàng vén mái tóc dài của nàng lên, lại đặt đầu nàng trên đùi mình, ôn nhu nói: “Như vậy thì sao? Ngủ được không?”
Nàng không nói gì nữa, hắn liền im lặng nhìn gò má của nàng, màu da như tuyết, lông mi thật dài khẽ cong, chóp mũi vểnh lên.
Nàng ngủ mơ mơ màng màng, nhưng còn nhớ rõ mà khẽ hỏi: “Phụ thân không cho ta ra ngoài, chàng có thể… mỗi tối đều đến đây với ta không?”
Hắn nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, trong lòng tràn đầy dịu dàng.
Đây là cô nương hắn yêu, hắn đều hi vọng về sau mỗi buổi tối đều giúp nàng ngủ như vậy.
Hôm sau Duy Tang tỉnh lại, nàng mơ hồ cho là đêm qua mình đã mơ thấy một giấc mộng đẹp. Trong mộng, Giang Tái Sơ luôn ở bên cạnh nàng, nhưng khi tỉnh lại, nàng lại phát hiện trong phòng im lặng, chỉ có một mình mình mà thôi.
Nhưng mà… dưới cửa sổ, trong chiếc bình cổ dài sáu cạnh còn cắm mấy nhành bạch mai mới bẻ, và bánh mật hoa quế trên bàn đã hơi lạnh vẫn còn ở đây…
Duy Tang chôn nửa mặt trong chăn, nhớ đến tối hôm qua bọn họ nói chuyện với nhau, trong bóng tối hắn ôn nhu hôn môi nàng mà đỏ mặt, khẽ mỉm cười.
Ở trên giường một lát, nàng bỗng nhiên nghe động tĩnh ngoài cửa, nhũ mẫu chạy vào, sắc mặt kinh hoảng: “Quận chúa, đã xảy ra chuyện, người mau đi thăm Thế tử phi!”
“A tẩu làm sao vậy?”
“Đêm qua Thế tử phi thức đến giờ dần, một mực thêu thùa, sáng nay thức dậy, mắt liền không ngừng rơi lệ, vừa rồi lại hôn mê bất tỉnh… đến cả tiểu Thế tôn cũng bị dọa.”
Duy Tang không kịp rửa mặt, đẩy cửa chạy ra ngoài.
Nhũ mẫu đuổi theo phía sau kêu nàng mặc áo lông cừu vào, nhưng nàng không hề để ý tới, chạy qua hai dãy hành lang, mãi cho đến khi chạy đến chỗ a tẩu, quả nhiên nhìn thấy tỳ nữ bưng canh nóng và nước thuốc qua lại không ngừng. Nàng lo lắng trong lòng, chạy đến cửa lại nghe thấy trong phòng nói nhỏ: “Thế tử phi, người chú ý giữ gìn thân thể. Nếu Thế tử trở về mà nhìn thấy người như vậy, có thể không đau lòng sao?”
“Triều đình có tin tức truyền đến sao?” Giọng nói a tẩu yếu ớt, “Thế tử chàng…”
“Hầu gia lúc đến thăm người không phải đã nói rồi sao, không có tin tức, đó là tin tốt. Triều đình thất bại, Thế tử cũng chưa chắc xảy ra chuyện!”
Triều đình thất bại?
Hoàng đế thân chinh thất bại?
Trong đầu Duy Tang vụt qua hai ý nghĩ này. Nàng đẩy cửa ra, mùi thuốc trong phòng phả vào mặt. Hai mắt a tẩu băng vải trắng, trên vải mơ hồ có máu tươi rỉ ra, nhìn thấy mà ghê người.
“A tẩu, sao tẩu lại thức cả đêm?” Duy Tang cẩn thận ngồi ở bên giường, vừa nói vừa khóc, “Mắt tẩu lại xuất huyết .”
A tẩu vươn tay, sờ soạng xung quanh, Duy Tang vội vàng đặt tay mình vào trong lòng bàn tay nàng: “Ta ở đây.”
“Duy Tang, đáp ứng ta một chuyện.”
“Tẩu nói đi.”
“Nếu Thế tử xảy ra chuyện… Muội không được gạt ta.” Sắc mặt Thế tử phi càng thêm tái nhợt, “Muội phải nói cho ta.”
“Thế tử phi, người cũng không thể khóc!” Thị nữ ở bên cạnh vội la lên, “Đại phu phân phó, nếu cứ khóc sẽ không còn nhìn thấy nữa…”
“Đại ca đã xảy ra chuyện gì?” Duy Tang lẩm bẩm nói, “A tẩu, sao tẩu biết Hoàng đế thân chinh Hung Nô đại bại?”
Mu bàn tay bị a tẩu dùng sức cầm lấy khẽ đau, a tẩu nhẹ giọng nói: “Ta trong lúc vô tình n