Thái hậu dắt theo tiểu Hoàng đế, quả nhiên đã rời bỏ kinh thành.
Ngày hôm đó bọn họ chạy tới bờ sông, cầu phao trên sông lộn xộn đông nghẹt dân chạy nạn, thỉnh thoảng có người thét lên rồi rớt xuống nước. Nguyên Hạo Hành nghỉ ngơi bên bờ sông đã hơn một canh giờ, Hàn Duy Tang ôm đùi ngồi ở dưới tàng cây, thần sắc mệt mỏi, không biết suy nghĩ cái gì.
“Quận chúa lại phát bệnh sao?” Hắn trầm ngâm một lát hỏi, “Hiện giờ lại không khoẻ?”
Có lẽ là vì mấy ngày đi liên tục, nàng càng thêm gầy yếu, nhưng chỉ thản nhiên nói: “Không sao.”
“Ninh Vương đang ở bờ bên kia thành Vĩnh Ninh giằng co với quân Hung Nô, nếu hành trình thuận lợi, sau này có thể nhìn thấy hắn.” Nguyên Hạo Hành cẩn thận quan sát nét mặt của nàng, “Quận chúa đến Vĩnh Ninh là có thể yên tâm nghỉ ngơi.”
Hàn Duy Tang sợ run một hồi lâu, không thể tin được, nay bọn họ lại gần nhau như vậy.
“Hắn biết… Ngươi muốn đi gặp hắn sao?”
“Đang đợi Ninh Vương hồi âm.” Nguyên Hạo Hành thẳng thắn, “Tình hình khẩn cấp thế này, hắn cũng không thể không gặp ta.”
Nàng nặng nề chôn mặt vào hai đầu gối, không nói nữa.
Thị vệ đi dò đường trước còn chưa trở về, nhưng thật ra có mấy gia đình vừa từ bờ bên kia sang ngồi xuống cách Hàn Duy Tang không xa, bắt đầu chia lương khô và nước.
“Cụ già là từ đâu tới?” Nguyên Hạo Hành chủ động bắt chuyện với một ông già khá lớn tuổi, khuôn mặt uy nghiêm, “Tình hình phía trước thế nào?”
“Lão hủ dẫn theo cả nhà chạy nạn từ Trác quận đến đây. Lúc ra khỏi thành, Thượng Cốc quận và Ngư Dương quận đều đã bị chiếm… Aizzz, bọn Hung Nô thật sự là không bằng súc vật, ước chừng thiêu giết hai ngày hai đêm, cưỡng hiếp bắt người cướp của không nói, còn lấy mũi thương đâm trẻ nhỏ làm niềm vui.” Có lẽ là nhớ lại những hình ảnh tàn khốc ấy, cụ già sợ run cả người, lắc đầu nói, “Aizzzz, may mà trốn được, nghe nói Trác quận cũng bị tiêu diệt rồi.”
“Cụ già dọc đường tới đây, quân Tấn không chống cự sao?”
“Lúc trước thì không có, mấy tên quận trưởng nghe thấy người Hung Nô đến đây, quân phòng thủ trong thành còn lại không nhiều lắm, ai cũng bỏ thành mà chạy.” Cụ già thở dài, “Chỉ tới thành Vĩnh Ninh, chúng ta mới đánh thắng một trận.”
Vừa nhắc tới, xung quanh lại có nhiều người vây lại đây, tranh nhau nói: “Đúng vậy đúng vậy! Chúng ta đều là tận mắt nhìn thấy! Vị tướng quân kia dẫn theo kỵ binh giao đấu với bọn Hung Nô, ngay tại khối đất bằng cách Vĩnh Ninh không xa, từ buổi sáng đánh tới buổi chiều, đánh cho bọn súc sinh kia bầm dập! Những quận khác nếu không bỏ rơi thì cũng đóng cửa, chỉ có thành Vĩnh Ninh cho chúng ta vào, tướng quân còn nói với chúng ta, nếu còn không yên tâm, có thể ra khỏi thành chạy trốn về phía nam. Cuối cùng sẽ có một ngày hắn sẽ thay chúng ta giành lại quê hương.”
Nguyên Hạo Hành bình tĩnh lắng nghe, khóe miệng cong lên: “Vị tướng quân ấy?”
“Chính là… Chính là…” Đám người im lặng, tựa như vấn đề này có chút khó xử.
“Chính là vị Thượng tướng quân kia.” Bỗng nhiên có người nói, “Trước đây triều đình nói hắn là đại nghịch tặc, hiện giờ ta không tin!”
Xung quanh trong phút chốc vang lên tiếng phụ hoạ.
“Đúng vậy! Triều đình không quản chúng ta, còn có Thượng tướng quân lo cho chúng ta!”
“Nhiều quận thành như vậy lại không thu nhận chúng ta, chỉ có thành Vĩnh Ninh mở cửa thành, Thượng tướng quân nói chúng ta có thể đi đến chỗ đất phong của hắn, cho đến khi người Hung Nô bị đuổi đi…”
“Hoàng đế còn chạy, thế nào còn lo lắng cho chúng ta…”
Hàn Duy Tang vô thức nhìn sắc mặt của Nguyên Hạo Hành, hắn khẽ nhếch môi nhưng thật ra nhìn không ra là vui hay buồn, mặt mày trầm tĩnh tựa như kiệt tác tranh sơn thuỷ thượng hạng, chẳng qua là trong đôi mắt không biết đang che giấu suy nghĩ gì, chỉ làm cho người ta cảm thấy sâu xa.
Thị vệ dò đường sau khi nói chuyện đã quay lại, cúi đầu nói mấy câu bên tai Nguyên Hạo Hành. Nguyên Hạo Hành liền đứng dậy, chắp tay với mọi người nói: “Cụ già, chúng ta đi trước.”
“Các ngươi…các ngươi đây là đi phương bắc sao?” Cụ già ngạc nhiên nói, “Không được đi qua đó!”
Nguyên Hạo Hành không nói gì, chỉ cười một tiếng đi về phía cầu phao.
“Xem ra Ninh Vương mới đánh với Hung Nô một trận mà đã thu được lòng người, thật là một cơ hội tốt.” Nguyên Hạo Hành thản nhiên nói, lại không biết có phải nói cho Hàn Duy Tang nghe hay không.
Bước chân Hàn Duy Tang dừng một chút, nàng nghiêng người nhìn nam tử nét mặt ung dung bên cạnh, chậm rãi nói: “Hàn Duy Tang tuy là đàn bà con gái nhưng lại cảm thấy lời này của đại nhân sai rồi.”
“Hở?”
“Cái gọi là thiên tử giữ biên giới, quân vương mất xã tắc. Trong lúc quốc nạn, Hoàng đế trốn về phía nam, nay chỉ có một Giang Tái Sơ trên chiến trường đẫm máu. Đại nhân lại đoán chuỵên này do hắn gây nên, khó tránh khỏi lòng dạ tiểu nhân.”
Sắc mặt Nguyên Hạo Hành hơi trầm xuống, hắn nói nhạt: “Không ngờ Quận chúa cũng là tri kỷ của Ninh Vương.”
“Ta không phải tri kỷ của hắn, hắn cũng hận ta thấu xương, nhưng chỉ sợ ta còn biết nhiều về hắn hơn ngươi một chút.” Hàn Duy Tang mỉm cười, đưa mắt nhìn đám người mờ mịt xa xa, thu hết mọi sự bất an, hoảng sợ, cực kỳ bi ai