Duck hunt
Ngự Phồn Hoa

Ngự Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327125

Bình chọn: 10.00/10/712 lượt.

chỉ bằng mặt không bằng lòng mà thôi.

“Ngươi có biết hắn từng cầu hôn ta, cuối cùng, là ta không muốn gả cho hắn không?”

“Ngươi có biết hắn vì cứu ta, ngay cả tính mạng đều không cần không?”

“Kiếm nhọn nếu không có vỏ kiếm thích hợp, suốt ngày quấn trong vải bạt bùn dơ, cũng sẽ có một ngày bị gỉ. Ta… cho tới bây giờ đều là người mang tới điềm xấu.”

Những lời kia nàng đều nói trong lòng, chưa bao giờ nói thẳng với hắn, nhưng những câu này là thật.

“Hàn Duy Tang, ta thật sự mệt mỏi.” Giang Tái Sơ lẳng lặng nhìn nàng, trên gương mặt tuấn mỹ lãnh đạm lướt qua sự ủ rũ khó mà che giấu. Hắn thì thầm, “Từ nay về sau, nàng ở bên cạnh ta, chuyện quá khứ ta sẽ không nhắc lại.”

Hàn Duy Tang có phần khó khăn ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn nước, chỉ cảm thấy vù vù bên tai.

“Ngươi nói cái gì?”

Chủ ý của Giang Tái Sơ đã định, trong lòng vô cùng thoải mái, giọng nói cũng trầm thấp dễ nghe: “Ta nói, chuyện quá khứ, ta sẽ không nhắc lại.”

Nàng khẽ nheo mắt, không thể tin được mà nhìn hắn, hắn là mấy ngày qua chinh chiến quá mức mệt mỏi sao? Nếu không, sao có thể nói ra những lời như vậy?

Những chuyện này, cứ như vậy mà quên đi sao?

Nàng lừa hắn như vậy, hại hắn, hắn lại nói “Chuyện quá khứ, ta sẽ không nhắc lại”.

Nam nhân trẻ tuổi trước mắt, mặc cho thần sắc tiều tuỵ, ánh mắt lại sáng ngời như sao trên trời, hắn cũng không bao giờ trông mong vào lời hứa hẹn, nhưng cũng không lừa nàng, từ lúc đó, đến bây giờ.

Vốn đã khô cạn, suối trong đột nhiên lại trào lên.

Hàn Duy Tang gắt gao nhìn hắn, ngữ điệu coi thường không giống mình: “Ngươi có thể quên chuyện quá khứ sao? Ta lừa ngươi, lợi dụng ngươi, hại thiên hạ Giang gia ngươi chia năm xẻ bảy, loạn lạc không ngừng… Ngươi sao có thể không nói tới?”

Hắn hờ hững nhìn nàng, lời của nàng hắn nghe thấy rõ ràng, lại như không có ý nghĩa gì.

Cuối cùng hắn đứng dậy, lạnh lùng cười: “Chuyện đó nàng không cần lo lắng.” Dừng một chút, hắn lại nói, “Nàng đang sợ ta sẽ làm nhục nàng như trước kia sao?”

Nàng ngẩn ra, lại lắc đầu nói: “Ta không sợ.”

Hai tròng mắt đen u ám của hắn nhìn sắc mặt của nàng: “Ngay cả chuyện này nàng còn không sợ, còn sợ ở lại bên cạnh ta sao?”

“Giang Tái Sơ, còn nhớ rõ câu nói khi đó của ta không?”

Từ lúc gặp lại cho đến giờ, đây là lần đầu tiên nàng gọi hắn tự nhiên như vậy.

Hắn mím môi, mày kiếm khẽ nhếch lên.

“Ta nói, nếu có một ngày, ta làm chuyện có lỗi với ngươi… Đừng thích ta như vậy nữa.” Nàng dùng hết toàn lực lặp lại câu nói kia, “Ta không đáng.”

Vốn tưởng rằng nay một chữ “thích” sẽ khiến nàng nhận lấy nhục nhã gấp trăm lần, nhưng nàng lẳng lặng chờ, hắn lại không nói gì.

Thật lâu sau, nam nhân trẻ tuổi cất bước đi đến trước mặt nàng, nhẹ nhàng vỗ về hai má của nàng, khàn giọng: “Nàng còn muốn ta làm thế nào?”

Nước mắt khó có thể kiềm chế, lăn xuống từ trên khoé mắt, ướt đẫm đầu ngón tay của hắn, nàng hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn hắn, ngơ ngẩn tựa như những ngày vui đã qua, nhưng hôm nay, nàng sớm đã không còn xứng đáng nhận lấy.

Hàn Duy Tang né tránh tay của hắn, lui về phía sau nửa bước, nhẹ nhàng quỳ xuống: “Tướng quân, nếu ngươi còn nhớ, Duy Tang và ngươi… còn có chút tình cảm, xin… đồng ý với ta một chuyện.”

Tay Giang Tái Sơ vẫn còn lơ lửng giữa không trung, lưu lại cảm xúc lạnh buốt ẩm ướt trên da thịt. Hắn mở miệng, chỉ cảm thấy trống trải: “Nàng nói đi.”

“Duy Tang cả đời này vẫn chưa yêu bất kỳ ai. Năm đó ở cùng với ngươi, cảm kích nhiều hơn là tình yêu.” Hàn Duy Tang khẽ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng hắn, “Sau lại vì bản thân mà làm chuyện bất nghĩa vùi lấp cả thiên hạ. Sai lầm đã phạm, không thể vãn hồi, chỉ nguyện cả đời theo Phật, xin chúc tướng quân chung quy có một ngày có thể bình định được Trung Nguyên, quân lâm thiên hạ.”

Gió đêm thổi ánh nến chập chờn, bóng hai người hiện trên vách tường, khi thì vặn vẹo, khi thì lồng vào nhau.

Hơi thở hắn nặng trĩu, hắn ngấm ngầm chịu đựng hồi lâu mới ngửa đầu cười to, chỉ là trong tiếng cười đầy ắp tang thương và lạnh lẽo.

Đời này, hắn không hi vọng gì đơn giản hơn điều này, thế nhưng trong lòng nàng hoá ra không có nửa phần tình yêu, mới vừa rồi còn tàn nhẫn như thế, bây giờ lại coi thường chính mình.

Trong tiếng cười lớn, hắn đáp ứng: “Được, Hàn Duy Tang, ta đồng ý với nàng.”

Hắn phất tay áo rời đi, không có một chút quyến luyến, Hàn Duy Tang không hề chớp mắt nhìn bóng lưng của hắn, mãi đến khi tầm mắt rốt cuộc không còn nắm bắt được gì nữa, cuối cùng nàng cũng quỳ rạp xuống đất, tựa như bị lấy đi hết khí lực sau cùng.

Trên người lúc lạnh lúc nóng, Hàn Duy Tang che miệng bắt đầu ho khan, mà thân thể giống như mở ra một cái hố rỗng, bật lên tiếng vang tiều tuỵ khô héo. Nàng chậm rãi bò lại giường, khoác áo ngủ bằng gấm vào, nhắm hai mắt lại.

Trong lúc nàng nửa tỉnh nửa mê, đã có người đẩy cửa ra: “Hàn cô nương, xe ngựa đã chuẩn bị rồi.”

Nàng cố hết sức ngồi dậy, lỗ tai còn ong ong: “Đi đâu?”

“Tướng quân phân phó, hôm nay sẽ đưa cô nương đến am (5) Thanh Lương ở Định Châu.”

(5) am: nơi ở của các ni cô

Hàn Duy Tang hít sâu một hơi, đáy lòng đau nay lại càng đau, nhưng nàng ch