Teya Salat
Ngự Phồn Hoa

Ngự Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326543

Bình chọn: 7.5.00/10/654 lượt.

ường như có thiên nhiên trợ lực, hắn không cần cố sức đã có thể đâm sâu vào cơ thể nàng.

Một lần, hai lần… Duy Tang ngửa đầu nhìn bầu trời đêm, từ đau đớn, đến nhục nhã, đến chết lặng, từng chấm nhỏ kia, sáng ngời như ánh ngọc, cũng như chỉ bạc thêu trên áo gấm a tẩu, hoa lệ như vậy, mềm mại như vậy…

Nước mắt lặng lẽ chảy xuống hai bên gò má, nàng có lẽ đã đếm hết một nửa số sao trên trời rồi.

Có lẽ là đã đi được năm mươi dặm, hay là trăm dặm, đợi cho đến khi hắn cho ngựa chạy chậm lại, rốt cuộc cũng nhìn cô gái trong ngực. Chiếc eo nhỏ nhắn của nàng vẫn còn trong vòng tay hắn, dường như siết chặt hơn nữa thì sẽ bẻ gãy.

Tóc mai ẩm ướt của nàng dán trên mặt, mắt vẫn mở, có chút mờ mịt nhìn bầu trời đêm phía sau, chỉ là hơi thở rất yếu, lông mi run nhè nhẹ, cứ như vậy mà chịu đựng tất cả.

Hắn vẫn còn ở trong cơ thể nàng, cuối cùng cũng cảm thấy thỏa mãn, tay cởi dây trói cho nàng, nhìn nàng từ từ chống đỡ, sau đó thu lại ánh mắt rã rời, nhìn hắn chằm chằm.

Giang Tái Sơ thong thả cúi người, nhẹ nhàng mở miệng bên tai nàng:

“Quận chúa, năm đó cưới hỏi đàng hoàng, động phòng hoa chúc ngươi không cần, bây giờ lại muốn tằng tịu ở nơi thôn dã này.”

Câu chữ truyền rõ ràng vào tai Duy Tang, nhưng nàng lại có chút không rõ… Nam nhân trẻ tuổi trước mặt, vẫn là bộ dáng khi đó, chiếc mũi thanh tú, môi như vót mỏng, gò má hơi lõm, nhưng mỗi việc hắn làm, mỗi câu hắn nói, vì sao lại trở nên xa lạ như thế?

A, nàng nhớ lại, là nàng thay đổi trước, nàng lừa hắn trước…

Nếu thời gian có thể quay lại, thế sự có thể đảo ngược, nàng thà rằng mùa xuân ấm áp ở rừng hạnh khi đó, nàng chỉ gặp thoáng qua hắn, chưa từng quen biết hắn.



Ngày mười lăm tháng hai, đang giữa mùa xuân, cỏ cây phủ xanh một màu.

Gió mát khẽ thổi qua, nhà nhà khắp phố đất Thục đều kết tơ màu, nữ tử cầm nhành hoa trong tay, bước chân nhẹ nhàng.

“Cô cô, con muốn ăn bánh…” Cậu bé trai phấn điêu ngọc mài (1) hốc mắt đo đỏ, ôm chân thiếu nữ không chịu buông tay, “Con muốn ăn lúa mì thanh khoa (2)…”

(1) phấn điêu ngọc mài: gương mặt đẹp như tượng điêu khắc, da mịn như viên ngọc đã mài giũa

(2) lúa mì thanh khoa: giống lúa trồng ở vùng Tây Tạng, Thanh Đảo, Trung Quốc

Thiếu nữ mặc áo khoác vàng nhạt, quần xanh lá mạ, có lẽ là sợ ống quần rộng đi đường không tiện nên lấy hai sợi dây đỏ thắt ống quần lại, còn cột thêm hai cái chuông bạc nhỏ, cứ đi là rung leng keng. Nàng cúi người xuống, kiên nhẫn đẩy tiểu hài tử mập mạp ra khỏi chân, cười tủm tỉm: “Con lại ồn ào rồi, cô cô lần sau sẽ không dẫn con ra ngoài chơi nữa.”

Tiểu tử kia lập tức im miệng, đôi mắt tròn vo đảo qua một vòng. Nó đáng thương ngửa đầu, tuy rằng không dám ôm đùi nữa nhưng rốt cuộc vẫn tham ăn, kìm nén cả buổi: “Cô cô, chỗ đó có đồ ăn sao?”

Thiếu nữ xoa xoa khuôn mặt của nó: “Con xem người ở đây đều cầm hoa, chúng ta ra khỏi thành đến chỗ rừng hạnh, ngắt vài nhánh cho mẫu thân con được không?”

“Nhưng trên phố có bán mà.” Cậu bé nhìn chỗ bán hoa đào với hoa lê, lại nhìn sang cửa thành khá xa, cảm thấy quả thật không thể nói lý với cô cô được.

“Đây là tấm lòng, hiểu không?” Cô gái dắt tay cậu bé, khẽ ngâm một bài hát trẻ em, “A Trang ngoan, cô cô hát cho con nghe.”

“Em bé mập cưỡi ngựa trắng, con ngựa trắng nhảy cao, em bé mập đùa giỡn với quan đao (3), quan đao đùa giỡn với…” Cô gái dừng một chút, đoán chừng là do quên mất ca từ nên ậm ờ vài câu: “… Em bé mập ném xuống biển.”

(3) quan đao: một loại đao có cán dài tương truyền do Quan Công sáng chế ra nên có tên như thế

“Cô cô, người hát sai rồi…” Em bé nhỏ bất mãn ngẩng đầu lên.

“Ặc…” Cô gái buồn bực, cái gì em bé mập em bé gầy, nàng có thể nhớ được mấy câu này đã không dễ dàng gì rồi!

Cứ ồn ào như vậy, ra khỏi thành không xa, quả nhiên đã nhìn thấy rừng hoa hạnh đang nở rộ, xa xa là một mảnh phấn hồng nhàn nhạt, tựa như ráng chiều buông xuống, bỗng nhiên rọi hồng hai gò má cô gái.

“Đi, chúng ta đi ngắt mấy nhành hoa đi!” Cô gái kéo tay đứa cháu nhỏ, bước nhanh hơn.

Chỉ là mới đi được mấy bước, cô gái đi chậm lại, có chút tò mò nhìn về phía sâu trong rừng.

“Cô cô, hái đi!” Tiểu tử mập sốt ruột, nhảy dựng lên muốn ngắt cành hoa, “Ngắt hết rồi thì đi mua bánh ăn.”

“Đừng có ồn áo, chúng ta đến xem cảnh náo nhiệt kia đi.”

Thiếu nữ lôi tiểu tử chạy thật nhanh, dưới tàng cây hạnh quả nhiên đang diễn ra một cuộc tranh chấp. Một chàng trai trẻ vóc người cao lớn đứng đưa lưng về phía nàng, nắm chặt tay của một tên lùn da đen trước mặt. Tên kia la hét “Oan uổng quá”, ánh mắt đảo qua đảo lại xung quanh, rõ ràng là muốn tìm cơ hội chạy trốn.

Người trẻ tuổi kia vẫn bình tĩnh: “Ngươi đưa túi tiền của ta ra đây, ta sẽ không đi báo quan, kết thúc như vậy được chứ?”

“Hừ, ta trộm tiền của ngươi khi nào?” Tên kia hung hăng chửi thề một tiếng, “Tiểu bạch kiểm (4), thấy ngươi ăn mặc phong thái như công tử nhà giàu, nhưng cũng không thể vô duyên vô cớ vu oan cho người ta như vậy chứ!”

(4) tiểu bạch kiểm: loại con trai mặt trắng, non choẹt, như thư sinh

Người trẻ tuổi cũng không tức giận, tay phải nhẹ nhàng khều một cái, bắt được một túi tiề