ìn lên:
- Anh… có buồn không?
Nghe câu hỏi, Vương đại ca quay sang tôi, trả lời:
- Buồn không? Có chứ! Dĩ nhiên là anh buồn. Nhưng có những thứ quý giá hơn thế, xứng đáng hơn để ta hy sinh, Cà Rốt ạ. Mà anh đang nói cái quái gì thế này, ha ha ha…
Lúc nói những lời kia, ánh mắt anh nhìn tôi có chút gì đó tha thiết, nhưng nó nhanh chóng bị thay bằng một tràng cười khủng bố. Tôi chợt nghĩ, hình như từ trước đến giờ, tôi chưa bao giờ thực sự hiểu Vương. Cũng chưa từng một lần quan tâm xem đằng sau một Vương đại ca sôi nổi, ngang tàng mà tôi vẫn biết, anh còn có khía cạnh nào đó mà tôi không hề nhìn thấy.
Vì công ty của Tùng trúng gói thầu này nên khi gặp anh, tôi cảm thấy có chút không thoải mái, dù địa điểm hẹn là một nhà hàng kiểu Pháp bài trí sang trọng và lãng mạn. Hôm nay, tôi ngượng ngùng mặc chiếc váy màu trắng mà mẹ đã mua cho nhân dịp “xem mắt hụt” lần trước, chênh vênh trên đôi giày cao gót, suýt tí nữa thì “úp mặt vào lòng đất mẹ” nếu như Tùng không nhanh tay lẹ mắt đỡ tôi lại. Bàn tay anh từ bả vai tôi trượt xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi dắt về chỗ ngồi. Tới bàn ăn, anh mới buông ra, rất ga lăng kéo ghế mời tôi ngồi.
Tôi ngượng ngùng kéo góc khăn trải bàn. Mèn ơi, chưa bao giờ tôi cảm thấy ngượng nghịu như thế này, chân tay cứ thừa thãi, lóng ngóng. Suốt bữa ăn, tôi nói rất ít. Một phần vì ngượng, một phần lại cảm thấy hơi hơi có lỗi với Vương đại ca. Trong khi sếp đang ăn quả đắng vì thua thầu, thì tôi lại nhận lời hẹn hò với chính… đối thủ của anh. Lúc nhận lời tôi không để ý lắm, đến bây giờ mới thấy tình huống này có đôi chút tàn nhẫn. Cũng may đã có Tùng khéo léo điều tiết bữa ăn bằng những chủ đề nhẹ nhàng, thoải mái nên không khí của cuộc hẹn cũng không đến nỗi quá tẻ nhạt.
Nhưng sau lần hẹn hò đó, một chuyện kinh khủng đã xảy ra.
Buổi sáng đi làm, vừa gửi xe xong, thấy mõm đôi giày “mỏ vịt” ăn bụi nằm sương dưới gót chân tôi hơn hai năm nay tự dưng lột keo há toác ra thì tôi đã có dự cảm chẳng lành rồi. Đến khi bước vào văn phòng, y như rằng thấy tất cả các nhân viên đang chụm đầu vào nhau bàn tán đều nhất loạt đổ dồn mọi ánh mắt nghi ngờ, bất mãn và cả… khinh miệt lên người tôi.
Trên diễn đàn nội bộ của công ty, tấm ảnh chụp lén tôi và Tùng ngồi ăn tối với nhau được post lên trang nhất, kèm theo đó là một câu bình luận chết người: Kẻ nội gián đã lộ diện! Hóa ra, hôm đi ăn tối ở nhà hàng Pháp nọ, một nhóm đồng nghiệp thuộc phòng kế hoạch cũng hẹn nhau ở đó. Tôi không nhìn thấy họ, nhưng họ đã nhìn thấy tôi và chụp những tấm hình này.
- Em không làm những chuyện này! – Tôi mặt mũi tái nhợt, ngoạc miệng giải thích trong phòng của Vương đại ca. – Em và Tùng chỉ đi ăn một bữa ăn bình thường, anh biết đấy, chúng ta cũng từng đi ăn trưa chung với nhau mà, đúng không?
- Được rồi! – Vương đại ca xoa cằm, khuôn mặt anh lạnh tanh không cảm xúc: – Em không phải là nội gián!
- Em biết trong trường hợp này, dù chúng ta là anh em thân thiết nhưng anh sẽ vẫn nghi ngờ em, anh cần bằng chứng cụ thể, đúng không? – Tôi hùng hổ chìa xấp tài liệu trên tay ra cho Vương đại ca. – Đây là thông tin bí mật từ phía công ty của Tùng mà em có được, anh xem này, người đưa hồ sơ thầu của bên mình cho đối thủ chính là Phương Mai. Em đã nói với anh từ đầu rồi mà anh còn không tin.
Vương lướt qua đám giấy tờ, giọng mỉa mai:
- Tùng đưa cho em những tài liệu này à? Ồ, có thể thấy rằng thằng cha đó… rất thích em!
- Anh nói thế là có ý gì?
Vương xoa trán với vẻ uể oải:
- Đỗ Quyên ạ, những tấm ảnh trên mạng nội bộ, anh sẽ bắt IT gỡ xuống. Người nào còn nói em là nội gián, anh sẽ đuổi việc họ. Mọi chuyện chấm dứt ở đây cho nên em không cần phải nói gì cả.
- Còn Phương Mai? Anh định xử lý cô ấy như thế nào?
- Cô ấy không phải nội gián. Như anh đã nói, mọi chuyện chấm dứt ở đây. Em trở về làm việc đi!
- Tại sao? Bằng chứng rõ rành rành ngay trước mặt anh mà anh vẫn còn bao che cho cô ấy? Tại sao? – Giọng tôi đã cao vút lên.
- Vì cô ấy đã làm việc cho anh mấy năm nay. Anh biết rõ nhân viên của mình như thế nào.
Cổ họng tôi nghẹn lại như bị chẹn một cục sắt. Tôi tức muốn phát khóc:
- Em không hiểu. Vì cô ta, em mới bị oan ức như thế này. Anh gỡ các tấm hình xuống và bắt mọi người câm miệng thì được gì chứ, trong mắt họ, em vẫn là một kẻ tội đồ. Em không chấp nhận cách giải quyết này. Anh phải đuổi việc Phương Mai!
Vương đứng đối diện với tôi, hạ giọng:
- Em đừng vô lối như thế! Xin em đấy! Mọi chuyện nên chấm dứt ở đây thôi!
Tôi mắm môi mắm lợi:
- Rất tiếc xin thông báo, người vô lối không phải là em.
Sau đó, tôi quay người bỏ đi, vừa đi vừa nói:
- Tốt thôi. Nếu người ra đi không phải là cô ấy, thì sẽ là em!
Vương đại ca giữ tôi lại:
- Cà Rốt à, em đừng làm mọi chuyện ầm ĩ lên có được không?
Ngữ điệu của anh như thể tôi là nguyên nhân gây ra mọi chuyện không bằng. Máu nóng chảy rần rần lên đầu, tôi giận dữ hất tay anh ra, hét lên trong cơn tăng xông:
- Em biết tỏng anh rồi. Anh đã bị bùa mê thuốc lú bởi nhan sắc và dục vọng. Em quá thất vọng về anh!
Vương nghe tôi nói xong, lạnh lùng buông tay:
-