XtGem Forum catalog
Ngục

Ngục

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323053

Bình chọn: 8.5.00/10/305 lượt.

ng anh chưa nghĩ ra

nên dùng cái ân tình này như thế nào.”

“Em dựa vào cái gì để tin anh?”.

“Em đương nhiên có thể không tin anh. Vậy em tự chính mình

vào nhà giam nhìn Nguyễn Phong đi. A, anh nói sai rồi, anh sẽ không để cho em

ra nước ngoài đâu. Vậy em vĩnh viễn không thể gặp mặt hắn ta.”

“Tô Diệu.”

“Ừ?” - Anh duy trì tư thế chặn cô như thế này, lui người tiến

lên cọ cọ ma sát vào hai chân cô.

“Em cảm thấy chúng ta có hiểu lầm.”

Miệng anh bất giác nở nụ cười nồng đậm: “Phải không?”

“Em chưa bao giờ vì anh phá sản mà khinh thường anh, cũng

chưa bao giờ có ý đùa giỡn tình cảm của anh, em ghét anh, chia tay với anh là

vì anh không tôn trọng em, anh chỉ muốn quản cái này cái kia, chúng ta là vì

tính cách không hợp mà chia tay. Cho nên, anh không nên hận em”.

“Phốc” – Tô Diệu ngẩng đầu cười to, không thể không cười, một

lúc lâu sau mới quệt nước mắt chảy ra ở khóe mắt vì cười nói: “Không biết nên

nói em khờ dại hay là em không biết gì, chuyện đã cũ như vậy, ai muốn nhắc lại

chứ. Anh chỉ muốn em hiểu được…” Anh khống chế cổ cô, vẻ mặt trở nên hung tợn

nói: “Anh hận em, chỉ nói vài ba câu, anh cũng không thể thay đổi. Em tốt nhất

là nên thông minh một chút, nghĩ cách làm cho anh vui vẻ, làm cho anh tình

nguyện đem cái ân tình kia đi giúp nhân tình của em.”

Lương Dĩ nhíu mày: “Em sẽ không lấy lòng anh”.

“Em muốn làm gì cũng được.” – Anh xoay người xuống giường,

cầm lấy áo khoác, lôi ra tấm chi phiếu, xé nát vứt vào thùng rác, mắt liếc cô

một cái: “Nếu anh lại phát hiện em lấy tiền của anh đi nuôi tình nhân, anh sẽ

không khách khí. Hãy tin anh, cho tới bây giờ, những việc anh làm với em vẫn

còn nằm trong vòng lí trí.”

Cô vẫn trầm mặc quay đầu đi, không thèm nhìn anh.

Anh từ toilet đi ra, thấy cô bọc chăn nằm trên giường, quay

đầu lại thấy quần áo của mình đều đặt trên giường thì đi qua tự lấy mặc vào,

nghe thấy cô nói: “Tối nay về nhà ăn cơm đi.”

“Ừ”.

“Em làm.”

“Em biết làm sao?” - Anh hỏi.

“Một chút, ăn vào cũng không chết người.”

“Ừ” – Anh suy nghĩ: “Nếu tối làm không xong thì ra ngoài ăn”.

Nghe thấy cô hừ một tiếng, anh cười đắc ý: “Anh đi đây”.

Buổi tối Tô Diệu trở lại khách sạn đã là tám giờ tối. Thật

ra, mới năm giờ rưỡi anh đã làm xong công việc, cũng không biết bận việc gì mà

tới tám rưỡi mới đứng trước cửa phòng. Khi mở cửa thì trong lòng kêu loạn,

trong phòng không bật đèn, chính giữa phòng là ánh sáng của hai ngọn nến hồng.

Anh nhìn chằm chằm.

Không nhìn lầm đi, chính là bữa ăn dưới ánh nến sao?

Cũng không phải chỉ có nến, còn có hoa tươi, có dao nĩa, có

đĩa… có cô. Cô ngồi đối diện ánh nến, mắt nhắm lại.

Lòng bàn tay của anh đổ mồ hôi: “ Em ăn chưa?”.

Cô lắc đầu, nhìn về phía anh như con chó nhỏ bị bỏ quên.

“Không phải đang chờ anh chứ?”

“Anh đã ăn chưa?”

“Anh chưa, mải làm công việc nên quên.” – Anh cũng lắc đầu.

“Rất vừa vặn. Em đem đồ ăn lên, chúng ta cùng ăn”.

Anh ngồi ở ghế, ánh mắt gắn trên thân ảnh đang bận rộn kia,

mùi rượu vang bít tết theo không khí tiến vào phòng, mùi rượu vang làm anh như

đang đặt mình trong một thế giới khác, bao nhiêu phiền muộn tan biến. Cuối cùng

cô đem đĩa salat trộn đặt trước mặt anh: “Không có cà rốt, em nhớ anh không

thích ăn.”

Tay anh giật giật muốn nắm lấy cổ tay cô, đến khi cô rời đi

đến ngồi chỗ đối diện anh vẫn chưa có chút hành động nào.

Hai người lẳng lặng ăn xong bữa tối, cô buông dĩa thở hắt ra,

thương lượng nói: “Chuyện dọn dẹp bát đĩa này, để mai người phục vụ dọn, anh có

ý kiến gì không?”

Anh lắc đầu.

“Vậy à, tốt rồi, em chỉ sợ anh nhìn thấy mấy thứ lộn xộn nay

cả đêm lại không thích.” Cô dừng một chút: “Khăn tắm cùng khăn mặt đã chuẩn bị,

anh hãy đi tắm trước đi.”

Anh bị cô kéo đến đẩy mạnh phòng tắm, vẫn mơ hồ, nhìn thấy

bồn tắm lớn bên cạnh khăn tắm sạch sẽ, trong lòng nóng lên đẩy cửa ra, liền đem

người ở ngoài cửa kéo vào: “Nếu muốn tắm, cùng nhau tắm đi.”

Cô có chút kháng cự, nhưng rất nhanh biến mất, nghe lời cúi

đầu cởi quần áo.

Anh cởi quần áo tiến vào bồn tắm lớn, tựa đầu vào bên cạnh,

thoải mái mà nhắm mắt lại. Một lát sau, thấy mặt nước gợn nhẹ, mực nước dâng

cao, một thân thể mềm mại ấm áp tựa vào người anh, ở trên khuỷu tay anh nhẹ

nhàng ma sát.

Anh mở mắt ra: “Đây chính là em dụ dỗ anh”. Anh nhấc cô lên

đặt ở trên háng của mình, trong làn nước nổi lên những bọt nước, mọi chuyện làm

rất dễ dàng. Anh không biết đã làm bao nhiêu lần, chỉ biết chính mình trong

trạng thái kiệt sức, nhìn đến người trong lòng, cô yên lặng đến một chút âm

thanh cũng phát không ra, ánh mắt khép hờ. Đôi mắt trong sáng như hổ phách của

cô bây giờ không một chút thần thái.

Anh có chút ảo não: “Làm đau em sao?”

Cô nhẹ nhàng lắc đầu.

Anh đem cô đến ôm trong lòng, bọt nước vì cử động của anh mà

di chuyển. “Lần sau anh sẽ chú ý, lần này, lần này không nhịn được, thực xin

lỗi.”

Trong ấn tượng đây là lần đầu tiên cô nghe anh nói xin lỗi,

cô không nhịn được nhìn anh một cái, chỉ thấy anh có bộ dáng ăn năn, hé miệng

muốn nói nhưng lại không biết nên mở lời thế nào, vẫn là nên im lặng ngoan